“Bạc? Bạc ở đâu ra mà có?” Hồ Thị đột nhiên kích động lên, hướng về phía Trương Thị mà quát lớn: “Ngươi ăn đồ của ta, uống nước của ta, phân chia nhà của ta luôn rồi mà còn muốn đòi thêm bạc à?”
“A mẫu, nếu không có bạc thì sao mà sống?” Trương Thị không sợ, dù sao cũng ra ở riêng, ai đi đường nấy rồi thì còn sợ cái gì nữa?
“Hoàn cảnh nhà ta thế nào các người cũng biết rồi đó, cho các ngươi mỗi nhà hai trăm văn, về phần nhà lão Đại... A Dũng muốn làm mai, cho thêm nhà ngươi năm trăm văn... Về phần lương thực, nhìn xem trong nhà còn bao nhiêu, phân thành bốn phần đi.” Trần lão đầu lại làm chủ, mọi người đều đáp ứng.
Phải biết rằng Hồ Thị vốn là người keo kiệt, muốn lấy bạc từ trong tay bà thì thà bay lên trời còn nhanh hơn. Bình thường nếu muốn dùng bạc thì cho dù là mua băng, bà cũng phải trì hoãn hơn nửa ngày, có thể được phân thêm bạc đã là tốt lắm rồi.
Coi như là đã phân gia xong.
“Ngày mai mọi người vẫn ăn cơm cùng nhau, các ngươi tìm người vây sân nhỏ lại một chút, mỗi nhà tự làm một cái bếp lò, đồ vật trong phòng bếp được chia đều cho mỗi gia đình, vườn rau này cũng phân thành bốn phần, vừa vặn mỗi nhà một phần, các ngươi tự mình xem xét rồi xử lý, lúc chuẩn bị thì nhớ nói với nương một tiếng là được...” Trần lão đầu nói xong thì khom lưng, chậm rãi đi về phía gian phòng.
Tất cả mọi người đều đang âm thầm cao hứng, chỉ có hai người là không hề vui vẻ gì, một người là Hồ Thị, người còn lại là Trần Ngư.
Hồ Thị bởi vì chuyện phân bạc nên mới đau lòng không thôi, sắc mặt cũng trở nên vô cùng đáng sợ.
Còn Trần Ngư thấy bộ dạng Trần lão đầu kia toát lên vẻ cô đơn thì trong lòng có chút đồng tình với ông, nhưng vẫn không mở miệng nói thêm gì, chỉ gắt gao nắm lấy tay Lâm Thị, biết được tâm tình nàng giờ phút này đang rất kích động, tưởng chừng như sắp không thể khống chế nổi.
Nói ở riêng thì đơn giản vậy đấy, nhưng còn phải mời người tới làm chứng. Trong thôn xóm này, người đứng đầu là thôn trưởng, cho nên ngày hôm sau chỉ cần mời thôn trưởng tới là được.
Thấy được dòng chữ viết trên văn kiện thỏa thuận ra riêng, Trần Ngư mới biết là hiện tại mình đang ở trong thôn xóm làng chài Nam.
Cuối cùng sau ba ngày cũng đã giải quyết xong xuôi. Trong ba ngày này, Trần Đông Sinh mời người trong thôn tới giúp đỡ đắp hộ bếp lò, nhờ cả người vây tường, ngoài ra còn làm thêm một cái cổng khác.
Đây là chuyện Trần Ngư đề nghị, nàng không muốn dây dưa thêm với bọn họ, cũng sợ Lâm Thị lại thương tâm, cho nên đã ở riêng thì phải có cả cửa riêng, vậy mới là hợp lý nhất.
Kỳ thật, nhà lão Tam có sống ra sao thì bọn họ cũng không muốn xen vào, phải biết nhà lão Tam là nghèo nhất trong ba huynh đệ.
Tuy rằng được chia bạc đều như nhau, nhưng nhà bọn họ có được thuyền đánh cá, còn nhà họ có trồng lương thực thì phải rất lâu mới thu hoạch được, cho nên chả ai thèm để ý tới hành động của nhà lão Tam.
Lần đầu tiên tự mình nấu cơm sau khi ra ở riêng, Trần Ngư ngửa đầu nhìn Lâm Thị, nhẹ nhàng nói: “Nương, hôm nay chúng ta nấu cái gì ăn vậy ạ?”
Xuyên qua đây đã được nhiều ngày như vậy rồi, nhưng chưa có ngày nào là nàng được ăn no, chủ yếu là phải đi ra ngoài kiếm mấy thức ăn hoang dã ăn lót dạ, có vậy thì mới không còn đói nữa.
Sau khi mới hỏi vậy xong, hai mắt nàng liền sáng rỡ, trong ánh mắt để lộ vẻ đang rất mong chờ.