Chương 37

Trương Thị ngượng cười một tiếng, nhìn Chu Thị nói: “Năm nay A Thuỷ nhà ta đã được 13 tuổi rồi, nó có thể đi theo quân phụ để luyện tập. Nhà Đại tẩu không thiếu người làm thì để quân phụ giúp đỡ nhà ta đi, chờ qua hai năm nữa, Vân nhi nhà ta lớn lên rồi sẽ không cần phiến tới quân phụ nữa.”

Quyết định khá khôn khéo! Trần Ngư nghe Trương Thị nói xong thì nhướng nhướng mày, nhịn không được mà muốn gầm lên mấy câu: Hiện tại gia gia còn làm việc được, giúp đỡ ngươi rồi thì đến khi hắn già đi, ai sẽ lo việc dưỡng lão đây? Vừa nhìn là đã thấy rõ, theo lẽ thường thì phụ mẫu thân về già sẽ cùng sống trong nhà lão Đại, nhưng Trương Thị lại hành động như vậy, làm cho người ta nhịn không được mà muốn đập nàng ta vài cái.

“Vậy sau đó thì sao?” Chu Thị cười lạnh nói: “Chờ đến khi nhà các người đủ người làm thì quân phụ sẽ do ai chăm sóc đây?”

“Tất nhiên là nhà các ngươi rồi!” Trương Thị đáp lại như thể đó là lẽ đương nhiên, càng không cảm thấy câu trả lời của mình có gì là sai: “Sau khi ra ở riêng, không phải đa số phụ mẫu thân đều sống với con cả hay sao?”

“À, phải đưa thuyền đánh cá cho các ngươi, cũng để quân phụ giúp các ngươi, chờ phụ mẫu già rồi thì lại để Đại phòng ta chăm sóc, Nhị đệ muội, ngươi tính toán có lợi cho bản thân quá nhỉ?” Lúc này Chu Thị không thèm khách khí nữa, trực tiếp thốt ra những lời đâm trúng tim đen.

Người bình thường nghe thấy bị nói như vậy thì chí ít cũng có chút thẹn với lòng, nhưng Trương Thị lại không, còn tỏ ra mình đang phải chịu uỷ khuất: “Đại tẩu à, ta cũng không muốn, nhưng mà... Đùi của Thu Sinh nhà ta đang yên đang lành, đột nhiên thành ra như hiện tại, nếu ngay cả người trong nhà mà còn không giúp đỡ nhau thì đến lúc đó nhà ta bốn người sẽ chỉ có đói chết mà thôi, lúc bấy giờ lại xin phụ thân giúp chúng ta...”

“Ngậm miệng lại đi!” Hồ Thị vừa nghe nàng ta nói xong, sắc mặt lập tức biến đổi, cắt ngang lời nàng ta, nổi giận mắng: “Ngươi đúng là cái thứ không biết xấu hổ, hôm nay là ngày vui vì được phân gia, chứ đâu có tang thương mà ngươi khóc cái gì, ta còn chưa có chết đâu!”

Trương Thị nghe thấy vậy thì không khóc to nữa, chỉ dám cúi gằm mặt khóc nức nở...

“Haiz!” Trần lão đầu liếc qua phía Trần Thu Sinh, trong lòng chứa đựng rất nhiều nỗi niềm phức tạp, thở dài một tiếng, nói: “Vợ lão Nhị nói cũng có lý, Xuân Sinh, nhà ngươi có đông con, tụi nhỏ cũng lớn hết rồi, cho các ngươi làm thuyền mới thì không lo không có người làm."

"Ta sẽ giúp đỡ nhà lão Nhị, về phần chuyện dưỡng lão... Ta với nương các ngươi không cần ai dưỡng hết, ba nhà hàng năm chu cấp 200 văn tiền, hai bao lúa, một bao lúa mạch là được, còn lại các ngươi cứ tuỳ ý mà làm, thấy sao hả?”

“Không được!” Hồ Thị dẫn đầu lên tiếng: “Ngoại trừ những điều kiện đó, hàng năm vào mỗi dịp lễ tết, các ngươi phải tỏ vẻ hiếu kính, bạc với thịt là hai thứ không thể thiếu, mỗi năm phải cấp cho hai lão già này mỗi người một bộ quần áo...” Hồ Thị cố tình đòi hỏi nhiều hơn.

Trần Ngư trợn tròn mắt nhìn chằm chằm bà, một năm cấp cho một bộ quần áo, vậy ba nhà là được ba bộ, bộ nãi nãi đang cho rằng con mình là địa chủ sao?

Thời đại bây giờ còn ăn không đủ no mà còn đòi hỏi có quần áo mới? Đầu óc nãi nãi bị cửa kẹp nát rồi hay gì vậy?