“A mẫu, hôm nay mọi người đều ở đây, chuyện kia... có nên nói ra hay không?” Trương Thị tay cầm cây quạt, đuổi muỗi cho con mình, thấy mọi người đều không nói tới chuyện ở riêng thì bĩu môi chủ động mở miệng hỏi.
“Xảy ra chuyện gì vậy?” Trần lão đầu nghi ngờ hỏi.
Không khí buổi khuya hôm nay rất không thích hợp, hắn vẫn muốn hỏi nhưng lại lo lắng nhóm con dâu làm ra chuyện gì, hắn lại không tiện quản nên vẫn nhẫn nhịn chưa hỏi tới. Hiện tại thấy Trương Thị chủ động mở miệng thì tiếp lời hỏi một câu.
“Còn có thể xảy ra chuyện gì?” Hồ Thị lièn tức giận mắng: “Mấy cái đứa này đều không có tốt lành gì, bức bách bắt bà lão ta phải phân gia, đứa nào cũng đều kiên quyết, nói ta thiên vị cái này, bênh vực cái kia, cho nên không thể chịu đựng được nữa.”
Mấy người họ vừa nghe nói là phân gia thì tự giác ngậm chặt miệng, thừa biết nếu nói nhiều thêm một câu thì sẽ bị Hồ Thị mắng tới chết. Hồ Thị thấy mình mắng nửa ngày mà vẫn không có ai lên tiếng thì lạnh mặt liếc mọi người một cái.
Thấy Chu Thị mím môi, trông không mấy hào hứng, còn khoé miệng của Trương Thị thì mãi không khép lại được, chỉ tiếc là không thể bật cười thành tiếng, về phần Lâm Thị thì vẫn cúi gằm mặt, căn bản không biết nàng ấy đang nghĩ cái gì.
“Nếu bọn họ đều muốn phân gia thì cứ việc phân đi!” Trần lão đầu bất thình lình nói ra một câu, làm cho mọi người đều kinh ngạc nhìn chằm chằm hắn.
“Lão nhân, ngươi đang nói cái gì vậy?” Hồ Thị cũng không muốn phân gia, chỉ là đang cố trì hoãn lại, cho dù có bị mọi người bức bách thì bà còn chiêu một khóc hai nháo ba thắt cổ mà, cho nên từ hôm qua đến nay không hề lo lắng, nhưng không nghĩ đến cái tên không bao giờ quản chuyện trong nhà này lại đột nhiên mở miệng nói đồng ý phân gia, Hồ Thị liền trợn tròn mắt.
“Mấy đứa nhỏ đều đã lớn, cũng sắp sửa phải thành gia lập nghiệp, ngay cả tôn tử cũng chuẩn bị thành gia, một nhà chúng ta sống cùng một chỗ như này sẽ nảy sinh ra không ít chuyện, vẫn nên phân gia thì hơn.” Lúc này đây, Trần lão đầu không có bị Hồ Thị chi phối nữa, hắn còn suy nghĩ thấu đáo mà nói.
Kỳ thật là cái nhà này nên sớm phân ra mới đúng.
Vừa nghe thấy có hy vọng ra ở riêng, từng người một đều trợn to hai mắt, nhìn Trần lão đầu. Chỉ có Hồ Thị là đang cáu giận trừng mắt với Trương Thị một cái, sau đó mím môi ngồi ở một bên không nói chuyện...
“Hoàn cảnh gia đình này ra sao mọi người đều hiểu rõ rồi đó, chuyện ra riêng này quan trọng ở chỗ mấy mẩu đất.” Trần lão đầu chua xót thở hắt ra, sau đó bắt đầu hỏi thăm: “Trong nhà có một chiếc thuyền đánh cá, cái này cho...”
Trần lão đầu còn chưa nói dứt câu đã bị Trương Thị chen ngang: “Quân phụ, người xem hoàn cảnh nhà ta đi, phụ thân đứa nhỏ có thể chịu khó ra khơi đánh bắt vào mỗi đêm, nhưng nếu muốn để nhà chúng ta tự làm thuyền thì đúng là rất khó, không bằng cứ giao lại thuyền đánh cá cho nhà ta đi, rồi để cho Đại ca bọn họ làm một chiếc mới?”
Trương Thị biết rõ thuyền cũ và thuyền mới khác nhau như thế nào, nhưng làm thuyền mới sẽ tốn khá nhiều thời gian, phải làm chậm trễ nhiều ngày trời, cho nên chiếm được thuyền cũ vẫn có lợi hơn, nhà bọn họ có thể kiếm được nhiều bạc hơn một chút.
“Ồ, Nhị đệ muội nghĩ hay thật đấy, nếu giao thuyền đánh cá này cho nhà các ngươi thì người đâu ra mà làm? Dựa vào mỗi một mình Nhị đệ thì có thể làm được không?” Chu Thị vừa nghe xong liền nhướng mày, bộ dạng nói chuyện không hề khách khí.