Trần gia còn có ruộng nước sao? Tại sao nàng lại không biết nhỉ?
Thật ra chiều nào nàng cũng ra bờ biển chơi đùa chứ có bao giờ đi dạo qua trong thôn đâu mà biết?
“3 mẫu ruộng nước này chia cho mỗi nhà một mẫu để trồng lương thực. Còn ruộng cạn, nhà lão Đại, lão Nhị mỗi nhà một mẫu, ta giữ lại hai mẫu, hai lão già chúng ta muốn nuôi trồng một chút, còn lại đều cho nhà lão Tam hết…”
“Về phần một ít đất hoang nhà chúng ta kia, các ngươi có ai muốn không? Nếu không muốn thì cho nhà lão Tam luôn.”
Trần lão đầu thấy mình hỏi xong thì không có ai trả lời, cuối cùng tự mình làm chủ luôn: “Vậy được rồi, 5 mẫu đất hoang này sẽ chia cho nhà lão Tam, cơ bản đều đã phân chia tốt cả rồi, các ngươi còn muốn nói gì nữa không?”
Tròng mắt Trương Thị vừa xoay chuyển, tính toán trong đầu một phen, khoé miệng lộ ra nụ cười ngượng ngùng, nói khẽ: “Quân phụ, chúng ta đều không có ý kiến về chuyện ở riêng này, nhưng mà…. Hiện tại trong tay chúng ta không có bạc….”
“Bạc? Bạc ở đâu ra mà có?” Hồ Thị đột nhiên kích động lên, hướng về phía Trương Thị mà quát lớn: “Ngươi ăn đồ của ta, uống nước của ta, phân chia nhà của ta luôn rồi mà còn muốn đòi thêm bạc à?”
“A mẫu, nếu không có bạc thì sao mà sống?” Trương Thị không sợ, dù sao cũng ra ở riêng, ai đi đường nấy rồi thì còn sợ cái gì nữa?
“Hoàn cảnh nhà ta thế nào các người cũng biết rồi đó, cho các ngươi mỗi nhà hai trăm văn, về phần nhà lão Đại…. A Dũng muốn làm mai, cho thêm nhà ngươi năm trăm văn…. Về phần lương thực, nhìn xem trong nhà còn bao nhiêu, phân thành bốn phần đi.” Trần lão đầu lại làm chủ, mọi người đều đáp ứng.
Phải biết rằng Hồ Thị vốn là người keo kiệt, muốn lấy bạc từ trong tay bà thì thà bay lên trời còn nhanh hơn. Bình thường nếu muốn dùng bạc thì cho dù là mua băng, bà cũng phải trì hoãn hơn nửa ngày, có thể được phân thêm bạc đã là tốt lắm rồi.
Coi như là đã phân gia xong.
Trần Ngư nghe được lời nói của Lâm Thị, hai mắt sáng ngời, cảm thấy như vậy cũng tốt. Không nói tới cái khác, chỉ tính riêng thời tiết đã thấy không có cái gì để dự báo trước, lỡ may xảy ra chuyện một cái thì nàng biết đi đâu tìm một người cha bây giờ? Ở thời đại này mà mất đi phụ mẫu thân thì khác nào sống không bằng chết.
Nói dễ nghe hơn chút là bọn họ mệnh khổ! Còn nói khó nghe thì là mệnh khắc phụ khắc mẫu, cho nên nhất định không được để cho Trần Đông Sinh ra biển khơi, trước mắt nên là như vậy.
Tuy rằng Hồ Thị để Trần Hải với Trần Ngư ở nhà nghỉ ngơi, nhưng thời điểm nửa đêm, Trần Ngư với Trần Hải vẫn rời giường cùng đi đến bến tàu với Lâm Thị, mà Trương Thị với Chu Thị cũng ở đây.
Có lẽ là cảm thấy mình hành xử có hơi quá đáng nên Trương Thị im lặng không nói câu nào, cũng tích cực làm việc nhiều hơn.
Khác xa so với ngày xưa, sau khi bán cá và thu dọn hết xong thì lại đợi tất cả mọi người cùng về nhà.
Cơm chiều là Lâm Thị làm, Chu Thị ở bên cạnh giúp đỡ, còn Trương Thị vẫn trộm lười như trước. Trong phòng bếp im lặng đến nỗi không có một tiếng nói chuyện nào, Chu Thị ba phen mấy bận muốn nói chuyện nhưng đều không tiện mở miệng.
Bởi vì chuyện ngày hôm qua mà tất cả nữ nhân trong nhà đều không nói chuyện với nhau, làm cho mấy nam nhân nghi ngờ không thôi, không rõ tới cùng là xảy ra chuyện gì.
Sau khi ăn cơm xong, mọi người đều ngồi ở trong sân hóng mát.