Chương 34

“Haiz!” Trần lão đầu liếc qua phía Trần Thu Sinh, trong lòng chứa đựng rất nhiều nỗi niềm phức tạp, thở dài một tiếng, nói: “Vợ lão Nhị nói cũng có lý, Xuân Sinh, nhà ngươi có đông con, tụi nhỏ cũng lớn hết rồi, cho các ngươi làm thuyền mới thì không lo không có người làm. Ta sẽ giúp đỡ nhà lão Nhị, về phần chuyện dưỡng lão…. Ta với nương các ngươi không cần ai dưỡng hết, ba nhà hàng năm chu cấp 200 văn tiền, hai bao lúa, một bao lúa mạch là được, còn lại các ngươi cứ tuỳ ý mà làm, thấy sao hả?”

“Không được!” Hồ Thị dẫn đầu lên tiếng: “Ngoại trừ những điều kiện đó, hàng năm vào mỗi dịp lễ tết, các ngươi phải tỏ vẻ hiếu kính, bạc với thịt là hai thứ không thể thiếu, mỗi năm phải cấp cho hai lão già này mỗi người một bộ quần áo….” Hồ Thị cố tình đòi hỏi nhiều hơn.

Trần Ngư trợn tròn mắt nhìn chằm chằm bà, một năm cấp cho một bộ quần áo, vậy ba nhà là được ba bộ, bộ nãi nãi đang cho rằng con mình là địa chủ sao?

Thời đại bây giờ còn ăn không đủ no mà còn đòi hỏi có quần áo mới? Đầu óc nãi nãi bị cửa kẹp nát rồi hay gì vậy?

“A mẫu, một năm một bộ quần áo thì không có vấn đề gì, nhưng vẫn nên để ba nhà thay phiên nhau đi, bắt đầu từ nhà lão Đại trước.” Trương Thị vì muốn phân gia mà chỉ có thể cật lực phối hợp với họ.

Hồ Thị vốn định đòi hỏi nhiều một chút để không phân được nhà, nhưng quay sang thì thấy Trần lão đầu đang tức giận nhìn chằm chằm mình, bĩu môi không cam lòng nói: “Thôi thì cứ như vậy mà làm đi!”

“Quân phụ, ta không dám ý kiến nhiều, chỉ là để làm thuyền mới sẽ tốn khá nhiều thời gian, trong lúc làm thuyền, hãy để cho nhà ta với nhà lão Nhị dùng chung thuyền đánh cá, kiếm được bao nhiêu thì chia đôi.” Chu Thị cũng không phải cái đèn cạn dầu, nàng ấy đã trực tiếp nói thẳng ra ý của mình.

“Thuyền đánh cá đó để cho nhà ta rồi, dựa vào cái gì mà đòi làm cùng hả?” Trương Thị vừa nghe xong liền xù lông lên phản bác. Nếu thực sự phải làm thế thì nhà bọn họ sẽ mệt chết mất thôi.

“Cái đó ta không quản, để làm thuyền đánh cá phải tốn ít nhất là ba tháng, ba tháng này ngươi định để cho nhà chúng ta uống gió tây bắc sống qua ngày à!? Nếu Nhị đệ muội thấy không ổn thì chúng ta đổi với nhau đi, các ngươi sẽ làm thuyền mới!” Chu Thị trào phúng nói.

Trương Thị há hốc mồm định nói gì đó nhưng sau cùng lại bị Trần Thu Sinh lôi kéo góc áo, cuối cùng không nói nữa.

“Phụ thân…” Trần Ngư thấy bọn họ đều đã thu phục, nàng nghiêng đầu ra vẻ nghi ngờ hỏi Trần Đông Sinh vẫn đang cúi đầu: “Nhà chúng ta không có thuyền đánh cá sao ạ?”

“Lấy thuyền đánh cá làm gì, cũng không biết nhìn lại xem nhà các ngươi có bao nhiêu người đi.” Hồ Thị buột miệng nói ra, làm cho cơn nén giận từ nãy đến giờ của Tam phòng liền bộc phát.

“Phụ thân, nương.” Trần Đông Sinh đột nhiên ngẩng đầu, nhìn bọn họ mà nói: “Nhà Đại ca với Nhị ca đều được phân phó tốt, vậy còn nhà ta thì sao?”

Trần lão đầu thở dài một tiếng, bất đắc dĩ nói: “Lão Tam à, vốn dĩ cũng nên cấp cho ngươi một chiếc thuyền, nhưng mà hoàn cảnh của nhà ngươi… Không thích hợp, định là sẽ cấp cho ngươi cái khác, ngươi xem thế nào.”

“Vâng!” Trần Đông Sinh không hề phản bác, gật gật đầu, hắn đã sớm thương lượng qua với Lâm Thị rồi.

“Nhà ta có tổng cộng 8 mẫu ruộng cạn, 3 mẫu ruộng nước…” Trần lão đầu cằn nhằn, Trần Ngư lại hơi nghi hoặc.