Chương 33

Vừa nghe thấy có hy vọng ra ở riêng, từng người một đều trợn to hai mắt, nhìn Trần lão đầu…Chỉ có Hồ Thị là đang cáu giận trừng mắt với Trương Thị một cái, sau đó mím môi ngồi ở một bên không nói chuyện…

“Hoàn cảnh gia đình này ra sao mọi người đều hiểu rõ rồi đó, chuyện ra riêng này quan trọng ở chỗ mấy mẩu đất.” Trần lão đầu chua xót thở hắt ra, sau đó bắt đầu hỏi thăm: “Trong nhà có một chiếc thuyền đánh cá, cái này cho…”

Trần lão đầu còn chưa nói dứt câu đã bị Trương Thị chen ngang: “Cha, người xem hoàn cảnh nhà ta đi, phụ thân đứa nhỏ có thể chịu khó ra khơi đánh bắt vào mỗi đêm, nhưng nếu muốn để nhà chúng ta tự làm thuyền thì đúng là rất khó, không bằng cứ giao lại thuyền đánh cá cho nhà ta đi, rồi để cho Đại ca bọn họ làm một chiếc mới?”

Trương Thị biết rõ thuyền cũ và thuyền mới khác nhau như thế nào, nhưng làm thuyền mới sẽ tốn khá nhiều thời gian, phải làm chậm trễ nhiều ngày trời, cho nên chiếm được thuyền cũ vẫn có lợi hơn, nhà bọn họ có thể kiếm được nhiều bạc hơn một chút.

“Ồ, Nhị đệ muội nghĩ hay thật đấy, nếu giao thuyền đánh cá này cho nhà các ngươi thì người đâu ra mà làm? Dựa vào mỗi một mình Nhị đệ thì có thể làm được không?” Chu Thị vừa nghe xong liền nhướng mày, bộ dạng nói chuyện không hề khách khí.

Trương Thị ngượng cười một tiếng, nhìn Chu Thị nói: “Năm nay A Thuỷ nhà ta đã được 13 tuổi rồi, nó có thể đi theo cha để luyện tập. Nhà Đại tẩu không thiếu người làm thì để cha giúp đỡ nhà ta đi, chờ qua hai năm nữa, Vân nhi nhà ta lớn lên rồi sẽ không cần phiến tới cha nữa.”

Quyết định khá khôn khéo! Trần Ngư nghe Trương Thị nói xong thì nhướng nhướng mày, nhịn không được mà muốn gầm lên mấy câu: Hiện tại gia gia còn làm việc được, giúp đỡ ngươi rồi thì đến khi hắn già đi, ai sẽ lo việc dưỡng lão đây? Vừa nhìn là đã thấy rõ, theo lẽ thường thì phụ mẫu thân về già sẽ cùng sống trong nhà lão Đại, nhưng Trương Thị lại hành động như vậy, làm cho người ta nhịn không được mà muốn đập nàng ta vài cái.

“Vậy sau đó thì sao?” Chu Thị cười lạnh nói: “Chờ đến khi nhà các người đủ người làm thì cha sẽ do ai chăm sóc đây?”

“Tất nhiên là nhà các ngươi rồi!” Trương Thị đáp lại như thể đó là lẽ đương nhiên, càng không cảm thấy câu trả lời của mình có gì là sai: “Sau khi ra ở riêng, không phải đa số phụ mẫu thân đều sống với con cả hay sao?”

“À, phải đưa thuyền đánh cá cho các ngươi, cũng để cha giúp các ngươi, chờ phụ mẫu già rồi thì lại để Đại phòng ta chăm sóc, Nhị đệ muội, ngươi tính toán có lợi cho bản thân quá nhỉ?” Lúc này Chu Thị không thèm khách khí nữa, trực tiếp thốt ra những lời đâm trúng tim đen.

Người bình thường nghe thấy bị nói như vậy thì chí ít cũng có chút thẹn với lòng, nhưng Trương Thị lại không, còn tỏ ra mình đang phải chịu uỷ khuất: “Đại tẩu à, ta cũng không muốn, nhưng mà… Đùi của Thu Sinh nhà ta đang yên đang lành, đột nhiên thành ra như hiện tại, nếu ngay cả người trong nhà mà còn không giúp đỡ nhau thì đến lúc đó nhà ta bốn người sẽ chỉ có đói chết mà thôi, lúc bấy giờ lại xin phụ thân giúp chúng ta…”

“Ngậm miệng lại đi!” Hồ Thị vừa nghe nàng ta nói xong, sắc mặt lập tức biến đổi, cắt ngang lời nàng ta, nổi giận mắng: “Ngươi đúng là cái thứ không biết xấu hổ, hôm nay là ngày vui vì được phân gia, chứ đâu có tang thương mà ngươi khóc cái gì, ta còn chưa có chết đâu!”

Trương Thị nghe thấy vậy thì không khóc to nữa, chỉ dám cúi gằm mặt khóc nức nở…