“Nương, Tam thẩm đã phải chịu khổ biết bao nhiêu, nương là người hiểu rõ, cho dù Nhị thẩm bình thường hay trộm lười rồi giả bộ bệnh, nhưng Tam thẩm không hề than phiền dù chỉ một câu, lúc nào cũng yên lặng làm việc... Còn chưa hết, còn phải chịu bị Nhị thẩm chế giễu, con cho rằng nương với Nhị thẩm không giống nhau, không ngờ là...” Thời điểm nói tới đây, trong ánh mắt hiện lên một tia hoang mang kỳ dị, ánh mắt nhìn Chu Thị không còn như lúc trước.
“A Dũng.” Hoảng sợ khi thấy tổn thương trong đáy mắt hắn, Chu Thị có hơi giật mình, lại còn hơi bất an, thế là liền an ủi hắn: “Nương... Nương là đau lòng cho đệ của con, hơn nữa, cái nhà này sớm muộn gì cũng sẽ phải phân...”
“Vậy thì cũng phải chờ đến khi Tiểu Hải lớn lên chứ ạ!?” Thấy trên mặt nương cũng có phần hổ thẹn, Trần Dũng không có tiếp tục chỉ trích nữa, thay vào đó là nhẹ nhàng thở dài một tiếng: “Nếu như nương là Tam thẩm thì nương sẽ phải làm thế nào đây?”
“...” Chu Thị há hốc mồm, muốn nói gì đó nhưng lại bị nghẹn ứ ở cổ họng, mãi không nói nên lời.
“Cùng lắm là sau khi ra ở riêng, nương sẽ giúp đỡ Tam thẩm con nhiều hơn...” Cả nửa ngày sau nàng ấy mới nghẹn ra được một câu.
Có điều, Chu Thị không thể nào nghĩ tới, cũng bởi vì câu nói này của mình mà sau khi ra ở riêng, ít nhiều gì cũng phải giúp đỡ Tam phòng nhiều hơn, có vậy mới thay đổi tình cảnh nhà mình... Sau này hồi tưởng lại, nàng ấy mới biết Đại nhi tử nhà mình là đứa có mắt nhìn, cũng là người có tâm lương thiện, nếu không thì sao có thể kiện cáo như vậy được.
Trần Dũng không nói thêm gì nữa, hắn rất bất mãn với mẫu thân, là bởi vì nàng ấy đã ủng hộ ra riêng, nhưng mà cái nhà này giống như mẫu thân đã nói, sớm muộn gì cũng phải phân gia thôi, còn không bằng cứ phân sớm hơn, cùng lắm về sau này giúp đỡ cho Tam thẩm nhiều hơn, dù cho nương có không nói ra thì hắn cũng sẽ làm.
Trong nhà vốn nghèo như vậy, nếu như ngay cả thân tình cũng không có thì còn có ý nghĩa gì nữa.
Tâm tình Chu Thị đang rất tốt thì lại bị con mình quở trách nên có chút buồn bực không vui, cũng ít nhiều cảm thấy mình hơi quá phận, cho nên tâm tình mới càng thêm trầm trọng, không vui.
Mà Trương Thị tưởng tượng đến việc sắp được ra ở riêng, trong lòng bắt đầu tính toán nhỏ nhặt, trên mặt vui vẻ đến mức muốn nở hoa.
Mà Lâm Thị sau khi dẫn mấy đứa nhỏ về phòng thì hốc mắt có hơi ửng đỏ, ngồi ở trên ghế nửa ngày vẫn chưa tỉnh. Mà ba huynh muội Trần Ngư đều ngơ ngác nhìn nhau, không ai dám lên tiếng.
“Nương.” Trần Ngư thấy bọn họ đều không ra an ủi Lâm Thị, đành phải cứng rắn dẫn đầu tiến lên phá vỡ bầu không khí, nhẹ nhàng gọi một tiếng nương, vẻ mặt hơi áy náy, hỏi: “Có phải Ngư nhi đã làm sai rồi đúng không?”
Nếu như không phải do nàng đã nghĩ ra chủ ý tổn hại như vậy thì Chu Thị với Trương Thị chắc chắn sẽ không quở trách Lâm Thị nặng đến như thế.
Duỗi tay quệt quệt nước mắt trên mặt, Lâm Thị đau lòng nhìn vẻ mặt áy náy của Trần Ngư, vươn tay ôm nàng vào ngồi trên đầu gối mình, nói: “Không, Ngư nhi không có sai, là do nương sai.”
Nói xong, nàng ấy tạm dừng một chút, trong hốc mắt ngân ngấn lệ, nhắm mắt rồi mở to mắt, ánh mắt có gì đó hơi khác thường.
“Phân đi, cứ phân ra đi, phân ra vậy mới tốt, nương không lười biếng, phụ thân con cũng rất chịu khó, về sau này nhà chúng ta chắc chắn sẽ khởi sắc thôi!”
“Vâng ạ!” Trần Ngư dùng sức gật đầu, sau đó rúc vào ngực nương, không chú ý nói: “Đại bá mẫu với Nhị bá mẫu đều nghĩ muốn chiếm lấy thuyền đánh cá, đoán chừng sẽ không có phần cho chúng ta...”
“Cho dù có thì chúng ta cũng không làm gì được.” Lâm Thị thuận miệng tiếp lời Trần Ngư, cười nói: “Phụ thân con chỉ có một mình, căn bản không thể ra biển được.”
“Vậy nhà chúng ta không phải sẽ bị thiệt thòi sao?” Trần Hải buột miệng nói ra.
Trần Yến không hề nói gì, nàng ấy đang bận đứng rót nước rồi đưa cho Lâm Thị.
Kết quả Trần Yến đưa nước qua, Lâm Thị cho Trần Ngư uống vài ngụm rồi mình uống nốt nửa chén còn lại, lại nhìn con mình đang căm giận bất bình, nói: “Bị thiệt thòi cũng là cái phúc, cho dù có thuyền đánh cá hay không thì cũng như nhau, cùng lắm nếu bọn họ có thuyền thì nhà chúng ta lại được đất!”