Trần Ngư hiểu được trong lòng nương đang rất khó chịu, duỗi tay nắm lấy bàn tay to đầy vết chai sạn hằn lại sau bao nhiêu năm tháng làm việc vất vả của nàng ấy, trong lòng Trần Ngư cũng rất chua xót.
Chủ ý này là do nàng đưa ra, một phần là cũng muốn được ở riêng, nhưng Trương thị với Chu thị lúc này hoàn toàn là cố tình gây sự...
“Hôm nay các ngươi đang muốn bức ta phân gia đúng không?” Hồ thị bị ngữ khí kiên quyết của các nàng ấy làm cho tức giận, nở nụ cười lạnh chất vấn.
“Nương, có thể không ở riêng, nhưng mà công việc ngoài ruộng đều phải làm, ba nhà chia đều thành ba phần bằng nhau.” Đầu óc Trương thị xoay chuyển rất nhanh, mau chóng nghĩ ra phương pháp có lợi nhất cho mình.
“Như vậy cũng tốt, mọi người ai làm việc nấy.” Chu thị gật đầu phụ hoạ.
“Ta không đồng ý.” Lâm thị đột nhiên ngắt lời, nàng ấy dùng ánh mắt sóng lớn có ập đến thì cũng không sợ hãi mà nhìn thoáng qua ba nữ nhân đang ở trước mắt, trong lòng thầm nghĩ các người muốn bức mình đến mức nào thì mới cam tâm tình nguyện dừng tay đây.
“Tam đệ muội, việc này không phải do ngươi định đoạt đâu.” Trương thị trào phúng nói.
“Cha đứa nhỏ rời bến, công việc trồng trọt một mình ta làm không xong, cũng chỉ có thể để đất thối rữa lên...” Lâm thị không có tức giận, mà chỉ thản nhiên nói ra hậu quả cuối cùng.
Lâm thị vừa nói xong, trong lòng Trương thị với Chu thị đều bất an. Nếu không ở riêng, những công việc trồng trọt đó đều là của chung mọi người, vất vả khổ cực xong lại trơ mắt nhìn nó thối rữa đi, đó là không thể nào, nhưng lại không cam tâm để cho mấy đứa nhỏ nhà mình ra ngoài làm việc, cho nên chỉ có thể trợn tròn mắt nhìn Lâm thị, giống như thể đang tố cáo tất cả sự tình đều là do nàng ấy làm ra.
Mà trong lòng Lâm thị lại cảm thấy mình quá bi ai.
Nhìn ba người con dâu giằng co mãi không ngừng, thái độ khá kiên quyết, Hồ thị nhất thời đau đầu không thôi. Bà biết nếu hôm nay không giải quyết cho ra trò thì trận chiến này sẽ còn tiếp diễn, mọi người đều không dễ dàng bỏ qua.
“Đủ rồi đó, các người đều nghĩ hay lắm, nhà này... Vẫn là nên phân ra.” Hồ thị vừa nói ra xong, khoé miệng Chu thị với Trương thị liền không nhịn được mà lộ ra nụ cười đắc thắng, chỉ có Lâm thị là cay đắng nép mình lại, không nhiều lời thêm nữa.
“Nhưng mà...” Hồ thị đột nhiên nói thêm một câu, âm trầm nói: “Chuyện này phải chờ lão nhân với mấy nam nhân nhà các ngươi trở về hết đã rồi mới có thể nói tiếp, hiện tại lo mà đi làm việc của mình cho ta, đừng đứng đây làm chướng mắt ta nữa, chỉ cần thấy các ngươi là ta đủ thấy phiền rồi.”
Thấy Hồ thị đã bắt đầu thả dần ra, Chu thị với Trương thị không ngần ngại thể hiện vui sướиɠ ra ngoài mặt, chỉ có Lâm thị nhìn thoáng qua Hồ thị, khoé miệng thoáng lộ ra ý cười chua xót, dắt tay Trần Ngư, xoay người đi về phía gian phòng của mình, Trần Yến với Trần Hải cũng không nói gì nữa, lặng lẽ đi theo nương...
Chu thị dẫn con mình về phòng xong, Trần Dũng một mực yên lặng không lên tiếng, đột nhiên nhìn mẫu thân mình, mở miệng nói: “Nương, người với Nhị thẩm làm vậy có phải là quá đáng lắm không?”
“Cái gì?” Khoé miệng nãy giờ vẫn không ngừng cười, vừa nghe thấy con mình chỉ trích, Chu thị có chút lờ mờ, kinh ngạc hỏi: “Ta quá đáng sao?”
Thằng con này tính tình khá trầm mặc, rất ít nói chuyện, nhưng là người chịu khó, cho nên vừa nghe thấy hắn nói lời này thì lập tức kinh ngạc, trừng mắt với hắn.
“Cũng không phải Tam thẩm trộm lười, Yến nhi và bọn chúng còn nhỏ, Tam thẩm không có cố ý không để cho Yến nhi bọn chúng tới giúp đỡ, người với Nhị thẩm đối xử với Tam thẩm như vậy, trong lòng bọn họ sẽ oán hận chúng ta lắm.” Đối với Trần Dũng mà nói, Lâm thị là người tốt, trước giờ không phải là kiểu trộm lười hay dùng mánh khoé, cho nên trong lòng hắn mới tức giận không thôi.
Vừa rồi hắn không lên tiếng là bởi vì hắn là tiểu bối, không thể giáp mặt quở trách mẫu thân của mình nên mới nhẫn nhịn nãy giờ.
Chu thị vừa nghe con mình nói vậy xong, nghĩ đến ánh mắt sau cùng của Lâm thị, liền thu lại ý cười bên khoé miệng, chậm rãi nói: “Ta là người ăn ngay nói thật...”