Chương 28

“Ta muốn như thế nào ư?” Trương thị vừa nghe xong liền lập tức kêu lên: “Ta còn có thể muốn như thế nào nữa? Cái nhà này, nếu như cứ tiếp tục kéo dài như vậy thì sẽ không còn ai nguyện ý muốn làm việc nữa. Vì lý do gì mà tất cả mọi người trong nhà ta với nhà đại tẩu đều phải làm việc, trong khi chỉ có người nhà tam phòng là được rong chơi chơi đùa tuỳ ý, lại còn khi dễ người khác nữa?”

Ai khi dễ nàng ta đâu? Chắc là nàng ta không khi dễ người khác đâu, vậy mà cố tỏ ra mình là người bị hại nữa, thậm chí còn mở miệng cáo trạng trước, thật đúng là không biết xấu hổ!

Trong lòng Trần Ngư thầm oán hận, nhưng không có mau chóng thêm dầu vào lửa, nàng chỉ trầm mặc đứng bên cạnh Lâm thị, không gây ra động tĩnh gì nữa.

Nhìn ba người con dâu nhao nhao hết cả lên, lại thấy vẻ mặt Lâm thị rất uỷ khuất, trong mắt Hồ thị hiện lên vẻ chán ghét, nhưng từ nãy đến giờ lại không nói câu nào cả.

Bà biết là hai con dâu tranh cãi như vậy đơn giản là muốn mình mở miệng nói đồng ý phân gia, nhưng cái nhà này từ xưa đến giờ không phân vẫn sống được thì nhất quyết sẽ không phân.

“Đại bá nương, nhị bá nương, ta biết ý tứ của các ngươi, cảm thấy nhà ta chỉ có một mình nương ta làm việc, các ngươi cũng cảm thấy mệt có đúng không?” Trần Ngư không vì lời nói của Trương thị mà lùi bước, trái lại còn thẳng thắt lưng, nói ra những lời mình đã sớm thương lượng từ trước.

Thấy các nàng ấy nghe hiểu lời nói của mình, chỉ hừ lạnh một tiếng, vẫn tiếp tục nói: “Chúng ta vốn là người một nhà, so đo chút việc đó không phải là đang muốn làm trò cười cho thiên hạ hay sao?”

“Giỏi lắm, Lâm thị dạy các ngươi khá lắm.” Trương thị đột nhiên nổi giận, hướng về phía Lâm thị mà giận dữ hét lên: “Tâm địa ngươi hiểm ác thật đấy, còn xúi giục hài tử mình đứng ra quở trách trưởng bối, ngươi hả dạ lắm có đúng không? Cái thứ mà ngay cả con trai cũng không đẻ được thì bày vẻ mặt uỷ khuất đó ra làm gì, cho ai xem hả? Vân nhi nhà ta còn chưa lên tiếng than thở thì thôi, ngươi có tư cách gì mà uỷ khuất ở đây?”

“Nhị tẩu, cái này không hài lòng, cái kia cũng không hài lòng, về sau nhà ta sẽ để cho ngươi an bài hết, tuỳ theo ý ngươi muốn, vậy đã được chưa?” Lâm thị đột nhiên nghiến răng nghiến lợi nói.

Từ khi vừa mới phát biểu bất mãn của mình xong thì Chu thị vẫn trầm mặc không thôi, nhìn Trương thị đang phát giận về phía Lâm thị, liền lắc đầu nhìn Hồ thị mà nói: “Nương, nếu cứ tiếp tục nhao nhao cãi nhau ồn ào như vậy thì cái nhà này còn ra thể thống gì nữa, đợi đến lúc cha tụi nhỏ trở về cũng sẽ nghĩ là con cái nhà mình đang chịu uỷ khuất, khi ấy sự việc càng khó mà giải quyết ổn thoả hơn.”

Tuy rằng bọn họ là ba huynh đệ của nhau, nhưng mỗi người đều đã thành gia, không phải là sẽ muốn bảo vệ cho con của mình trước sao? Nếu cứ làm ồn lên như thế thì huynh đệ cũng khó xử.

Lời nói của Chu thị khiến cho sắc mặt của Hồ thị trầm hẳn xuống, bà âm thầm liếc mắt nhìn Chu thị một cái, sau đó cười lạnh nói: “À, các người cố tình làm ầm ĩ lên như thế đơn giản là muốn được ra ở riêng có đúng không? Cho rằng bà lão như ta đây già rồi hay sao mà còn không biết?”

“Không, nương à, chúng ta không muốn ra ở riêng.” Lâm thị vội vàng tiến lên tỏ rõ lập trường.

“Đương nhiên là các người sẽ không nguyện ý rồi.” Trương thị kêu lên: “Hừ, các người có chủ ý muốn để cho người nhà nhị phòng và đại phòng chúng ta giúp đỡ các người, để các người không cần làm việc hay lo lắng gì đến chuyện ăn mặc nữa có phải không?” Nghĩ đến lời nói của bọn họ, Trương thị lập tức không thể bình tĩnh, suy nghĩ gì đều nói hết ra bên ngoài.

“Nương, cuối cùng là có phân gia hay không, người hãy nói một câu dứt khoát đi! Không phân thì quyết không phân, còn nếu mà đã muốn phân rồi thì cứ phân thôi. Ta không thể để con của mình phải chịu uỷ khuất nữa, không nói bọn chúng không đồng ý, ta là người làm nương càng không thể đồng ý được.” Chu thị không còn bình tĩnh để mà tranh cãi nữa, quyết định hỏi Hồ thị cho rõ.

“Hôm nay các ngươi đang muốn làm gì đây hả?” Hồ thị nhận thấy sự tình ngày một nháo lớn hơn, liền xé cổ họng gào khóc nói: “Các ngươi... Các ngươi đang muốn gϊếŧ chết ta hay sao?”

Trần Ngư nghe thấy lời nói của Hồ thị, nàng bĩu môi, trong ánh mắt hiện lên chút khinh thường, nhưng lại không nói gì. Ở trong thôn xóm này thì việc ở riêng là chuyện nhỏ, tại sao qua đến miệng Hồ thị thì lại thành chuyện gϊếŧ chóc luôn rồi vậy?

Bà già này có cắn chết cũng không muốn phân gia, không phải là muốn gây khó dễ cho mọi người, mà chỉ muốn được cầm chắc bạc trong tay.