- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Sống Lại Làm Nữ Ngư Dân
- Chương 27
Sống Lại Làm Nữ Ngư Dân
Chương 27
“Không phải người làm con dâu như ta đang cố ý gây sự, bây giờ công việc làm ruộng, nhà ta có bốn người làm, mà bên tam phòng thì vì hài tử còn nhỏ nên chỉ có mình tam đệ muội phải làm. Mà hôm nay bọn Tiểu Hải lại chơi bời nguyên một ngày, buổi tối thì được về nhà nằm ngủ mà không cần thức dậy sớm đi làm đêm.”
“Hài tử nhà ta với nhà nhị đệ muội đều phải bận rộn cả một ngày, phơi nắng một ngày trời, đến buổi tối lại phải đi, cứ tiếp tục như vậy, không cần nói hài tử, chúng ta là người lớn cũng sẽ chịu không nổi!” Chu thị nói ra những lời đúng lý hợp tình, không có ý khỏe chưa hay là cố ý châm ngòi, nhưng Trương thị thì lại không như vậy.
Chỉ khi mặt trời mọc lên từ phía Tây thì nàng ta mới không chèn ép người khác nữa.
“Đúng vậy, đúng vậy.” Trương thị nói tiếp đề tài vừa nãy, giở giọng chua ngoa nói: “Một nhà đại tẩu ai nấy đều phải ra sức làm việc, nhà ta cũng vậy, chỉ riêng nhà tam đệ muội… Ai u, thật hâm mộ quá đi! Đến tận bây giờ ta mới biết được chỗ tốt của việc sinh con gái, đáng lẽ từ đầu ta không nên sinh hai đứa con trai mệnh khổ, nếu đổi lại là nhà người ta thì tụi nhỏ đã được xem như là bảo bối để mà yêu thương rồi!”
“Còn ở nhà này thì bọn chúng phải tận lực phơi nắng để làm việc vất vả như vậy, nhiêu đó cũng đủ khiến cho ta đau lòng gấp trăm lần rồi, còn không bằng lúc trước cứ sinh con gái rồi để thả ở trong nhà nuông chiều, chúng nó sẽ không phải chịu khổ cực nữa!”
Ban đầu vẻ mặt của Lâm thị còn khá thản nhiên, bởi vì lời nói chứa đầy hàm ý châm chọc của Trương thị mà biến sắc, nhưng nàng ấy vẫn mím chặt môi, một câu cũng không nói, phảng phất xem như những lời nói đó không phải đang nhắm đến mình.
“Nhị bá mẫu.” Trần Ngư nghe không nổi nữa, nàng biết Lâm thị đang rất thương tâm, cho nên mới mở miệng, uỷ khuất nói: “Chúng ta là người một nhà, không phải ta giúp đỡ ngươi, ngươi giúp đỡ lại ta hay sao? Vì cái gì mà các ngươi lại nói nương như vậy? Ngày mai, Ngư nhi sẽ ra ruộng phụ giúp các người làm việc!”
Căn bản là không muốn nhìn thấy người khác sống tốt!
Chu thị còn đỡ hơn nàng ta, nàng ấy chỉ nói những lời lẽ hợp tình hợp lý. Nhưng còn Trương thị này, lúc mọi người đi bán cá thì nàng ta lại trộm lười, hiện tại còn dám mở miệng chỉ trích người khác, có tư cách gì mà nói chứ?
Chỉ trích thôi thì cũng được đi, đằng này còn lôi nhược điểm của người ta mà châm chọc, quả thực không khác nào kẻ điên, đầu óc có vấn đề rồi.
“Ngươi!” Trương thị không có ý định chịu thua, trái lại còn vì lời nói của Trần Ngư mà xù lông lên: “Ngươi ra ruộng làm cái gì? Chê chúng ta không đủ bận rộn, còn dẫn theo hài tử sao?”
“Nhị tẩu.” Lâm thị thấy nàng ta đang phát hoả với Trần Ngư thì duỗi tay ôm lấy Trần Ngư, sợ nàng chịu uỷ khuất, trong lòng thầm cáu giận nàng ta dám mắng con mình, trợn tròn mắt nhìn thẳng vào nàng ta, nói: “Nhà chúng ta không ra ruộng là trộm lười! Ra đó còn thêm vướng bận! Tới cùng là ngươi đang muốn gì đây hả? Có cái gì không thoải mái thì cứ trực tiếp nói ra, đừng có dùng những lời lẽ đó mà châm chọc người khác.”
Nàng ấy không phải là người nóng nảy, đôi khi còn nghĩ chịu thiệt thòi chút cũng được, mình đã từng bị uỷ khuất nhiều rồi nên không sao, nhưng con mình thì không! Mấy đứa nhỏ đều luôn muốn mang lại những điều tốt đẹp cho nàng ấy, nàng ấy càng không thể để cho tụi nhỏ phải thất vọng được.
“Ô, tam đệ muội, ngươi còn đang cho rằng mình uỷ khuất sao?” Lửa giận trong lòng Trương thị vốn đã hừng hực, bây giờ còn bị Lâm thị chống đối, trong lòng càng nổi trận lôi đình hơn, ngữ khí không mấy khách khí: “Nhìn mấy cái hàng lỗ vốn kia của ngươi xem, đứa này lại được nuông chiều hơn đứa kia, thế nào? Quyết định nuôi lớn rồi gả đi bán sao? Cũng không tự biết nhìn lại xem hàng lỗ vốn của mình có giá như thế nào, sợ là cho cũng không ai muốn!”
“Ngươi… ngươi!” Lâm thị bị nàng ta nói cho tức giận đến run cả người, người đứng còn lảo đảo muốn ngã.
“Nhị bá mẫu, ngươi nói vậy là không được, làm thế nào cũng không hài lòng, ngươi nói xem ngươi muốn như thế nào?” Trần Yến sau khi nhận được ám hiệu của Trần Ngư thì tiến lên đỡ Lâm thị ngồi xuống, sau đó phát huy bản lĩnh trưởng nữ của mình, nhìn Trương thị mà chất vấn.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Sống Lại Làm Nữ Ngư Dân
- Chương 27