Chương 26

Trong lòng Lâm thị oán trách Ngư nhi làm hơi quá rồi, nhưng trên mặt lại lộ ra vẻ lúng túng, bất an, liền cười làm lành: “Chúng nó còn nhỏ nên không hiểu chuyện, ta mong là hai tẩu tử rộng lòng tha thứ cho bọn chúng, hôm nay sau khi trở về, ta nhất định sẽ giáo huấn lại tụi nhỏ…” Đây là cách dạy con của nhà bọn họ, nàng ấy cũng vui vẻ phối hợp theo, ngoài miệng nói vậy thôi chứ nàng ấy sẽ không đi đánh bọn nhỏ thật.

“Còn nhỏ sao?” Ngữ khí Trương thị có phần chế giễu, trợn tròn mắt, tức giận nói: “Yến nhi với Vân nhi nhà ta cùng tuổi, Vân nhi nhà ta đã phải ra ruộng làm việc rồi, tại sao vẫn coi nó là nhỏ?” Mỗi khi nhắc tới vấn đề này là Trương thị lại thấy uất ức không thôi.

Tuy rằng bình thường họ vẫn hay chèn ép việc Lâm thị sinh con gái là hàng lỗ vốn, nhưng đến lúc làm việc, họ mới nhận ra con trai và con gái khác nhau biết bao nhiêu.

Bà bà lúc bình thường còn hay cố tình gây sự làm cho người ta hết sức đau đầu, thời điểm phải ra làm việc thì lại nói Yến nhi là con gái, không có nhiều sức lực, không nên cho nàng ấy ra ruộng giúp đỡ.

Vốn dĩ ban đầu không có gì đáng nói, thêm một nha đầu hay bớt đi một người thì cũng không có khác biệt lớn gì. Nhưng mà hai ngày nay, mấy đứa nhỏ tam phòng cứ liên tục khoe khoang ở trước mặt họ, làm ảnh hưởng tới tâm tình của mấy đứa lớn, bây giờ làm việc rồi thì khi nào mới được đi chơi đây?

“Cái…. Cái này là do nương ra lệnh mà!” Bản thân tính tình Lâm thị đã hết sức nhu nhược, cho nên khi nàng ấy nói lời như vậy thì cũng không có ai cho rằng Lâm thị có ý tứ khác.

Có điều, mấy ngày nay, sau khi được Trần Yến và Trần Ngư ân cần chỉ dạy nàng ấy nhiều thứ nên suy nghĩ của Lâm thị có chút thay đổi, cũng biết là nếu chính mình cứ tiếp tục như vậy thì chẳng những không có ai giúp đỡ mà còn bị bà bà cùng bọn họ mặc sức chà đạp, thành ra cũng bắt đầu muốn ở riêng.

“Được rồi, đừng nói nữa, trước tiên cứ làm xong những việc này đi đã, về nhà rồi lại nói tiếp sau.” Chu thị thấy mặt trời dần dần lộ ra thì buồn bực nói.

Thế là khung cảnh xung quanh liền an tĩnh hơn hẳn, trong lòng hai con người không nguyện ý làm việc kia cũng uể oải hơn, không buồn thúc giục nhau làm việc nữa…

Người trong ba nhà, mỗi người đều có tâm tư riêng, bởi vì chuyện xảy ra ban ngày mà tâm trạng cả ngày đều bị đè nặng không thoải mái. Nhưng sau khi trở về, mọi người không ai nói gì cả, bởi vì Trần Yến giúp Hồ thị nấu cơm, đúng là khó có được lúc Hồ thị khen một lần.

Nhưng mà chờ đến sau bữa cơm chiều, một câu nói của Hồ thị lại khiến đại phòng, nhị phòng bắt đầu phát điên, cuối cùng cũng bộc phát hết tất cả những điều không thoải mái ra.

“Ăn cơm xong rồi nhanh chóng tắm rửa đi ngủ, buổi tối thuyền đánh cá sẽ trở về, các ngươi cũng phải lên… nhà lão tam thì để Tiểu Hải với Tiểu Ngư ở nhà đi, cho bọn chúng đi chỉ thêm phiền thôi!” Hồ thị phân phó xong sau đó lại dặn dò Lâm thị một câu.

Không phải bà đột nhiên thiện lương mà hết mực chiếu cố cho nhà lão tam, mà là lần trước, thời điểm lão nhân trở về có nhắc nhở một câu, nói Tiểu Ngư với Tiểu Hải tuổi còn nhỏ, đi cũng không giúp được gì, lại càng thêm vướng bận, cho nên mới không để cho bọn họ đi cùng. Vả lại, trong nhà còn đông người, không có sợ thiếu người làm.

“Vâng, con biết rồi ạ.” Lâm thị một bên tay nhanh chóng thu thập chén đũa, một bên gật đầu đáp ứng, trong lòng lại vui mừng đến nở hoa.

Ai mà lại muốn con mình phải dậy sớm cực khổ làm việc đâu, nhưng mà cuộc sống bắt buộc phải làm vậy, không có cách nào khác, chỉ có thể đau lòng không thôi. Nhưng hôm nay bà bà đã lên tiếng thế rồi, đương nhiên là nàng ấy sẽ vui vẻ mà nhận lệnh.

Bên này, khoé miệng Lâm thị cứ liên tục cười tươi, trong lòng hết sức vui mừng, bên kia, Chu thị với Trương thị lại đang rất đau khổ, vẻ mặt không được thoải mái.

“Nương!” Chu thị là người không giấu được tâm tư trong lòng, có cái gì mất hứng là sẽ trực tiếp nói ra ngay, trong lòng cũng không có tính toán gì.