Chương 14

Nhưng ý nghĩ này nhanh chóng bị nàng gạt bỏ. Không vì gì khác, chỉ bởi trong Đạo Cung, mỗi vị trí đều đã có người đảm nhiệm, trừ khi có người chết mới có chỗ trống. Dù nàng có luyện kỹ năng trồng trọt đến mức xuất thần nhập hóa, không có chỗ thì cũng chỉ đành ở yên tại chỗ.

Cuối cùng là cơ hội mà phụ thân nguyên chủ để lại.

Phụ thân nguyên chủ từng là một cao thủ Tiên Thiên. Mà cao thủ thì thường có chút bí tàng riêng. Ông để lại cho nguyên chủ không ít công pháp mà phàm nhân cũng có thể tu luyện, cùng một số phương thuốc.

Công pháp thì với Lâm Nam Âm không có nhiều tác dụng, nhưng phương thuốc thì lại rất đáng giá.

Người ta ra ngoài lo nhất là bị thương, có thuốc trong tay thì cơ hội sống sót sẽ cao hơn. Không ít người nhờ có thuốc cầm máu mà sống khỏe đến giờ.

Trong số phương thuốc mà phụ thân nguyên chủ để lại, ngoài những loại thông thường như thuốc cầm máu, giải độc, hủy thi diệt tích, rèn luyện thân thể, thì quý giá nhất chính là phương thuốc luyện ra “Bảo Mệnh Đan”.

Công dụng của Bảo Mệnh Đan là người bị trọng thương nếu uống vào, ít nhất có thể giữ được một hơi thở trong hai canh giờ.

Khi mới kiểm kê tài sản, Lâm Nam Âm đã rất động tâm với phương thuốc này. Giá trị của nó không cần nói cũng biết. Nhưng khi ấy nàng biết mình không đủ năng lực bảo vệ bí phương, nên đành tạm gác lại.

Giờ thì khác, nàng đã là tu sĩ, có thể gánh được phần nào rủi ro.

Suy nghĩ hồi lâu, ánh mắt nàng dừng lại nơi cửa sổ, nơi Tiết tẩu đang hứng nước mưa.

Qua nửa năm quan sát, nàng thấy phu thê Tiết Dũng ở nhà bên cạnh đều là người thông minh, giữ chữ tín. Có lẽ có thể thử hợp tác một phen.

Tối đến, khi đám nam nhân đi làm về, đúng như nàng dự đoán, Vương thúc là người đầu tiên đến gõ cửa xin lỗi. Ông nói nàng đừng để bụng, mọi người không có ý đuổi nàng đi, sau này sẽ dạy dỗ lại người nhà, không để bà ta nói năng bừa bãi nữa.

Vương thúc vốn là người thật thà, quanh năm chỉ biết cắm đầu làm việc. Lâm Nam Âm cũng chẳng muốn ai cứ lải nhải bên tai mình, nên liền nhận lời xin lỗi ngay tại chỗ.

Hàng xóm láng giềng, cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy, ít nhất bề ngoài vẫn nên giữ hòa khí.

Sau khi Vương thúc rời đi, Lâm Nam Âm mở chiếc hòm gỗ ở góc nhà, lấy ra một đống chai lọ. Đây đều là thuốc nàng luyện được từ những dược liệu mà người bệnh từng mang đến cảm tạ. Không nhiều, chỉ năm sáu loại. Có lẽ việc luyện thuốc cũng tính vào y thuật, nên bảng thuộc tính không hề tăng thêm kỹ năng nào.

Ngón tay nàng lướt qua từng lọ, cuối cùng dừng lại ở chiếc lọ ngoài cùng bên phải. Nàng lấy lọ thuốc ra, nhìn ba viên thuốc bên trong, rồi cẩn thận cho vào một ống tre to bằng ngón tay. Lọ sứ thì được nàng cất lại vào hòm.

Lọ sứ quý hơn tre, đem tặng thì tiếc lắm.

Nàng giấu thuốc trong tay áo, canh lúc các nhà đã cơm nước xong xuôi mới mang theo ít đào khô do chính tay mình phơi, gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ nhà họ Tiết.

Nhà họ Tiết cũng chẳng khá hơn nhà nàng là bao, trong căn nhà nhỏ chỉ có hai chiếc giường. Khi mời nàng vào, tiểu nữ nhi Tiết gia vẫn còn đang nhặt nhạnh mấy mẩu cơm thừa trên bàn.

Có lẽ họ vừa mới dùng bữa, song trong gian nhà kín bưng lại chẳng vương chút mùi thức ăn nào, đủ thấy dù thường xuyên vào rừng săn bắn, cuộc sống vẫn còn nhiều kham khổ.