Chỉ riêng việc đọc lướt qua toàn bộ “Giám Vi chân nhân nhàn bút”đã khiến nàng mất hai ngày. Tuy không thể nói là không thu hoạch gì, nhưng nội dung chủ yếu lại là du ký.
Nào là ngủ nhờ cổ tự gặp sơn quỷ, nào là nhện nghe kinh ba trăm năm dưới mái Đạo Cung rồi hóa hình thành yêu vương, hay như lạc vào thành trì yêu tộc, phải giả chó trốn trui trốn nhủi trăm ngày mới thoát thân.
Những câu chuyện ấy khiến nàng không khỏi mơ tưởng về thế giới bên ngoài, nhưng lại chẳng giúp ích gì cho việc tu luyện. Nói cho cùng, quyển sách này có phần cùi bắp.
Dù sao thì Lâm Nam Âm cũng không trông mong sẽ tìm được đáp án ngay lập tức, nên cũng không quá thất vọng.
Không tìm được trong quyển này, nàng lại tiếp tục tìm quyển khác.
Bảy tám ngày trôi qua, nàng đã đọc liền mấy quyển như nhàn đàm của chân nhân nào đó hoặc là tạp ký của tiên nhân nọ, dần dần, nàng cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Thời gian đối với tu sĩ là vô cùng quý giá. Một người tu tiên có sở thích viết sách kể chuyện thì còn hiểu được, nhưng ba bốn người đều rảnh rỗi như vậy thì có phần quá trùng hợp.
Hơn nữa, những chuyến du hành của họ sao mà giống nhau đến thế. Bên này Giám Vi chân nhân gặp sơn quỷ trong cổ tự, bên kia Lạc Tùng cư sĩ lại gặp nữ quỷ trong cổ miếu. Bên này nhện nghe kinh hóa hình, bên kia cá chép trong nhà bỗng thành tinh. Giám Vi lạc vào yêu thành, người khác thì lạc vào quỷ thành, ma thành. Tất cả đều như được đúc từ một khuôn, chỉ khác tên người và địa điểm.
Ngồi trong Tàng Thư Lâu, Lâm Nam Âm chợt nghĩ nếu những quyển sách này nhắm đến độc giả là phàm nhân, thì mọi chuyện liền sáng tỏ.
Những bút ký của các tu sĩ này e rằng đều là do phàm nhân chấp bút. Họ viết ra những câu chuyện ấy chẳng qua là để thỏa mãn trí tưởng tượng của người thường về thế giới tu tiên, đồng thời kiếm chút sinh kế.
Nghĩ đến đây, Lâm Nam Âm lập tức cảm thấy những quyển sách này trở nên vô vị.
Câu chuyện thì hay đấy, nhưng không thể giúp nàng mạnh lên.
Đặt quyển sách xuống, Lâm Nam Âm lại tiếp tục tìm kiếm sách mục tiêu. Dù trong lòng cảm thấy có phần lãng phí thời gian, nàng vẫn không thể dừng lại. Ai biết được, đáp án nàng cần có khi lại đang ẩn giấu trong một quyển sách nào đó nơi đây.
Sau khi xác định rõ mục đích, tốc độ lật sách của nàng nhanh hơn rất nhiều. Hễ thấy là truyện kể thì liền lướt qua, chỉ những quyển có liên quan đến tu luyện mới dừng lại xem kỹ.
Nhờ vậy, lại thêm tám chín ngày trôi qua, nàng đã quét qua gần nửa giá sách.
Có lẽ muốn thành tựu điều gì, cần có mục tiêu rõ ràng và sự kiên trì. Khi Lâm Nam Âm rút ra một quyển thủ trác nào đó, vốn đã chuẩn bị tâm lý rằng bên trong lại là những câu chuyện du ký nhàm chán, thì không ngờ lần này lại là một quyển tu luyện bút ký chân chính.
Ban đầu nàng còn tưởng quyển này cũng chỉ là treo đầu dê bán thịt chó, mở đầu nói chút chuyện tu luyện rồi lại vòng vo kể chuyện. Nhưng khi đọc đến đoạn tác giả kể rằng bản thân từng có cơ duyên được truyền cho một bộ công pháp, khổ tu dẫn khí suốt nửa năm mà không tiến bộ được chút nào, Lâm Nam Âm bất giác ngồi thẳng người.
Dẫn khí nhập thể chính là bước đầu tiên trong con đường tu tiên. Ba tháng trước nàng khổ luyện để tăng kinh nghiệm, theo cách nói của giới tu hành thì chính là quá trình dẫn khí nhập thể.