“Nếu ngươi đã thành tâm như vậy, bản tọa cũng không tiện phụ lòng tốt của ngươi, vậy thì cứ ở lại đi.”
Cố Tuyết Diêu thầm đảo mắt trong lòng, nói nghe như thể nàng níu kéo van xin được hầu hạ y vậy. “Lão nương là người kế thừa chủ nghĩa xã hội dưới lá cờ đỏ tung bay, ta sẽ không vì sự áp bức của một kẻ quan liêu như ngươi mà cúi đầu đâu!”
Phù Xuyên nhìn vẻ mặt nín nhịn của Cố Tuyết Diêu, một tia ý cười thoáng qua trong ánh mắt hờ hững của y. Y phất tay: “Tử An, đưa nàng đi thay y phục.”
Cố Tuyết Diêu cúi đầu nhìn bộ váy do mình dùng pháp thuật biến ra, tay áo bị ngắn một khúc, gấu váy rách toạc vài chỗ.
Nàng nhìn vị tiên quan mặt lạnh như tiền đang bước tới, hắn mặc một bộ giáp vàng rực rỡ, càng khiến nàng trông thảm hại, bụi bặm, hoàn toàn lạc lõng với phủ Đế quân xa hoa, nàng có chút ngượng ngùng đi theo hắn.
Trang phục rách rưới cũng không thể trách nàng được, một người xuyên không như nàng chỉ mất mười ngày để biến ra y phục đã là quá giỏi rồi, được chưa!
Cố Tuyết Diêu rón rén đi theo sau Tử An như một chú chim cút, suốt quãng đường đi qua những hành lang quanh co, những hòn non bộ cao lớn và các cung điện được chạm trổ tinh xảo, nàng không thấy một ai khác, cả Khuynh Nham Cung cứ như chỉ có ba người bọn họ.
Xung quanh tĩnh lặng một cách lạ thường, Cố Tuyết Diêu nhìn bóng lưng vạm vỡ của Tử An, phân vân có nên bắt chuyện với hắn không.
Từ lúc xuất hiện đến giờ vị đại ca này chưa hề mở miệng, nhưng khí chất vẫn mạnh mẽ, nhìn là biết người được Phù Xuyên Đế Quân thanh lãnh bồi dưỡng, nhưng không nói gì thì cả hai người cứ đi trước đi sau thế này, thật sự quá gượng gạo đi!
Là một kẻ sợ sự im lặng, cuối cùng Cố Tuyết Diêu cũng lấy hết can đảm mở lời: “Vị... Đại ca ơi? Xin hỏi sắp tới chưa ạ?”
“Phía trước là tới rồi.” Tử An mặt không cảm xúc đáp lời.
Thấy dù sao hắn cũng chịu để ý đến nàng, Cố Tuyết Diêu bất ngờ mừng rỡ, nàng tiếp tục dấn tới, hỏi: “Chúng ta đi lâu như vậy, sao không thấy ai khác trong phủ Đế Quân vậy?”
“Khuynh Nham Cung chỉ có ta và Quân Thượng, cộng thêm ngươi.”
Cung điện lớn như vậy mà chỉ có hai người? Xem ra vị Đế Quân này không thích bị người khác quấy rầy, vậy thì sau này nàng sẽ cố gắng không gây ra tiếng động.
Tuy người trước mặt mặt lạnh trông đáng sợ, nhưng ít ra hắn trả lời câu hỏi của nàng rất thành thật, thế là Cố Tuyết Diêu nhân cơ hội trò chuyện với Tử An, tiện thể dò hỏi lý do vì sao nàng lại biến thành một chiếc quạt mà đến đây.
“Hôm đó, Quân Thượng đuổi theo Xích Tiêu, liền nhờ Lão Quân xem xét Vụ Linh Sơn còn sinh linh nào sống sót hay không, nhân tiện cứu ngươi lên.”
“Lúc đó, nguyên thân của ngươi đã bị Chí Liệp Chân Hỏa của Xích Tiêu Ma Quân làm tổn thương đến mức không thể hồi phục. May mắn Quân Thượng kịp thời ra tay cứu giúp nên một đoạn thân cây của ngươi mới được bảo toàn. Tuy nhiên, để trồng lại ngươi sẽ mất vài trăm năm, nên Thái Thượng Lão Quân dứt khoát chạm khắc ngươi thành một kiện pháp khí dâng cho Quân Thượng, ngươi lại dung hợp với máu đầu tim của Quân Thượng, tự nhiên lại từ một Mộc Linh nhỏ bé phi thăng thành tiên.”
Hai người đi đến trước một cung điện, Tử An mở khóa để Cố Tuyết Diêu vào chọn y phục.
“Máu đầu tim?”
Nghe như một thứ gì đó vô cùng lợi hại!
Cố Tuyết Diêu mở to mắt, nàng tùy tiện chọn một bộ tiên phục mặc vào, lại nghe Tử An ngoài cửa nói: “Đế Quân có pháp lực thông thiên triệt địa, một giọt linh huyết có thể tăng thêm một ngàn năm tu vi. Ngươi nhận được máu đầu tim của Quân Thượng, chính là hưởng phúc trạch của ngài, có thể tâm ý tương thông với ngài. Đế Quân là mảnh vỡ của thần búa vạn năm trước hóa thành, không cha không mẹ. Ngươi dung hợp máu đầu tim của ngài, cũng coi như có chút duyên phận với ngài, vì thế Đế Quân mới giữ ngươi lại bên cạnh.”
Theo ý của vị mặt lạnh này, hình như nàng có thể sống sót, thậm chí phi thăng thành tiên, đều là nhờ linh huyết của Phù Xuyên Đế Quân. Nói cách khác, Phù Xuyên Đế Quân đã tái tạo lại nàng.
Trong lòng nàng chấn động, nhanh chóng tưởng tượng ra cảnh Phù Xuyên Đế Quân đã chín ngàn tuổi cười tà mị với nàng, rồi nói: “Gọi cha đi.” Cơ thể nàng không khỏi run lên.
“Cái đó, ngươi nói ta tâm ý tương thông với ngài là có ý gì?”
Tử An nhìn Cố Tuyết Diêu bằng ánh mắt của người lớn nhìn học sinh tiểu học, đành kiên nhẫn trả lời: “Tức là có thể cảm nhận được tâm trạng của đối phương. Người có tu vi cao thâm, thậm chí có thể nghe được trực tiếp tiếng lòng của đối phương.”
Cố Tuyết Diêu ngây người, đây chẳng phải là thuật đọc tâm sao? Vừa nãy nàng đã chửi rủa Phù Xuyên trong lòng mấy lần rồi, chẳng lẽ y đều nghe thấy hết?
“Vậy tại sao vừa nãy khi ở trước mặt Đế Quân, ta lại không nghe thấy gì?”
“Tu vi của Đế Quân cao thâm, tâm tư của ngài há là chuyện một tiên tử nhỏ bé như ngươi có thể hiểu thấu. Ngươi vẫn nên chăm chỉ tu luyện thì hơn.” Tử An nhìn Cố Tuyết Diêu đầy kinh ngạc, đây là lần đầu tiên hắn thấy một vị thần tiên quê mùa, không hiểu biết đến thế.
Câu “chết tiệt” vừa kịp đến miệng, Cố Tuyết Diêu lại nuốt ngược vào, chỉ đành hét lớn trong lòng: “Thật không công bằng! Vậy khi trước mặt Phù Xuyên có khác nào ta không mặc quần áo?”
Thấy nàng có vẻ còn muốn hỏi thêm, Tử An nhíu mày: “Thay xong y phục thì mau quay lại, đừng để Đế Quân chờ lâu.”
Trên đường đi, Cố Tuyết Diêu cân nhắc xem sau này có nên niệm lời khen có cánh liên tục trong đầu mỗi khi ở trước mặt Phù Xuyên hay không, nếu không sẽ bị y gϊếŧ chết mất. Nghĩ đến những con hung thú vài ngày trước bị nổ tung thành từng chùm máu dưới kiếm của đại nhân, nàng không khỏi run rẩy.
Đang lúc rối rắm, hai người đã bước vào Văn Hi Điện - tẩm điện của Phù Xuyên.
Trong tẩm điện, Phù Xuyên nửa ngồi trên giường nhỏ, đầu tựa vào tay chống trên chiếc kỷ, mặt nhàn nhã lật xem cuốn sách đặt trên đùi.
Thấy hai người bước vào, Phù Xuyên ngước mắt nhìn Cố Tuyết Diêu, nàng mặc một chiếc váy lụa màu xanh nhạt, hai tay đan vào nhau đặt trước người, dáng vẻ không nói năng gì trông giống như một tiên tử hiền dịu, chỉ là mái tóc này... Nhìn thấy một lọn tóc dựng đứng trên đỉnh đầu Cố Tuyết Diêu, Phù Xuyên lắc đầu.
Cố Tuyết Diêu nhìn theo ánh mắt y, sờ sờ mái tóc dài được búi một cách lộn xộn của mình, cúi đầu lẩm bẩm: “Cái này không thể trách ta được, ta ở Vụ Linh Sơn lâu quá, không biết phải búi tóc thế nào.”
Phù Xuyên lạnh lùng liếc nhìn Tử An đứng bên cạnh nàng.
Tử An lộ ra ánh mắt bất lực, Đế Quân dặn hắn đưa tiên thị mới đi thay y phục, nhưng một nam nhân quanh năm chinh chiến như hắn làm sao biết cách chăm sóc mái tóc dài của nữ nhân? Hắn chỉ thấy tóc Cố Tuyết Diêu không quá rối bời, nghĩ là ổn rồi nên dẫn nàng về.
Phù Xuyên nhẹ nhàng đứng dậy, liếc nhìn Cố Tuyết Diêu, nói: “Đi theo ta.”
Cố Tuyết Diêu ngoan ngoãn đi theo sau Phù Xuyên như cái đuôi, nàng thấy y bước ra khỏi Văn Hi Điện, vẫy tay gọi ra một đám mây lớn.
Nàng lưỡng lự bước theo, nghĩ đến kỹ thuật ngự vân của Thái Thượng Lão Quân, lo lắng lát nữa mây bay lên nàng có bị rơi xuống chết không.
Nàng tiến thêm vài bước, dừng lại ở khoảng cách một cánh tay so với Phù Xuyên, thầm nghĩ nhỡ mây bay quá nhanh, nàng còn có thể ôm chặt chân đại nhân.
Thực tế chứng minh, chỉ có Lão Quân là lái xe quá tệ, đám mây của Phù Xuyên vừa bay lên đã vững vàng, nhanh chóng lướt về phía trước.
Cố Tuyết Diêu không khỏi cảm thán, vẫn là lão tài xế Phù Xuyên này đáng tin cậy.
Cưỡi mây lướt đi trên không, có thể nhìn thấy những đám mây mù cuồn cuộn tràn ra từ thung lũng xa xa, những đám mây liên tục biến ảo, mềm mại như lụa mỏng, phất vào mặt mát lạnh, vô cùng dễ chịu.
Cảm giác lần đầu tiên cưỡi mây thật tuyệt vời, Cố Tuyết Diêu nhìn Phù Xuyên cao ráo, thanh lịch, bỗng cảm thấy làm việc bên cạnh y cũng không tệ, dù sao cũng tốt hơn cái kiếp 996 và tăng ca không giới hạn của kiếp trước, phải không?
Nghĩ đến đây, nàng lại nhớ đến vấn đề lương bổng, trong tiểu thuyết, ngay cả cung nữ trong cung điện cũng có lương và thời hạn phục vụ. Đây là vấn đề lớn liên quan đến việc an cư lập nghiệp, Cố Tuyết Diêu cảm thấy mình cần phải hỏi cho rõ ràng.
“Quân Thượng...” Nàng rụt rè gọi một tiếng.
“Nói.”
Trước khi hỏi về lương bổng, Cố Tuyết Diêu quyết định áp dụng chiến thuật vòng vo.
“Tiểu tiên nghe tiên quan Tử An nói, tiểu tiên được hưởng phúc trạch linh huyết của Quân Thượng mới phi thăng thành tiên. Quân Thượng rộng lượng nhân đức, tiểu tiên không biết phải báo đáp thế nào. Tiểu tiên vừa đến tiên giới, không hiểu quy tắc, nếu có gì mạo phạm, xin Quân Thượng lượng thứ.”
Phù Xuyên quay người, đánh giá Cố Tuyết Diêu từ trên xuống dưới, nhướng mày hỏi: “Rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì?”
“Chỉ là, muốn đặc biệt cảm ơn ơn cứu mạng của Quân Thượng...” Cố Tuyết Diêu vẻ mặt thành khẩn nói: “Tiện thể hỏi luôn, tiên thị thường có bao nhiêu nguyệt lệ (lương tháng)? Và thời hạn phục vụ là bao lâu ạ?”
Trong đôi mắt lạnh lùng của Phù Xuyên nổi lên một tia cười, quả nhiên nàng Mộc Linh này không thật lòng cảm ơn y: “Niên bổng là mười lượng bạc, thời hạn phục vụ từ ba đến năm trăm năm.”
“À? Ba đến năm trăm năm...”
Cố Tuyết Diêu chỉ thấy trước mắt tối sầm, lẽ nào quãng thời gian dài đằng đẵng phía trước nàng đều phải sống cùng vị đại nhân có tính khí thất thường này sao? Thế giới này hiểm ác như vậy, không biết nàng có sống được đến lúc đó không.
“Sao, ngươi không vui à?”
“Không có ạ, được phục vụ Quân Thượng, tiểu tiên vui còn không kịp!” Cố Tuyết Diêu phản xạ lắc đầu, vẻ mặt lộ rõ vẻ vui vẻ.
Đã vậy, nàng chỉ còn cách bảo toàn tính mạng là quan trọng nhất, đợi sau năm trăm năm, khi hết hạn phục vụ, nàng sẽ ôm số bạc tích cóp được chạy xuống phàm gian tiêu dao tự tại!
Cố Tuyết Diêu đã hạ quyết tâm, lại nhìn Phù Xuyên trước mặt, cảm thấy sau này mình nên sống hòa thuận với vị đại nhân này. Biết đâu phục vụ y vui vẻ, y có thể thả nàng đi sớm hơn thì sao.
Cố Tuyết Diêu mang nặng tâm tư, cùng Phù Xuyên dừng lại tại một ngọn tiên sơn, nàng thấy trên núi có mây mù bao phủ, cỏ cây tươi tốt, suối chảy róc rách, vài mái hiên ẩn hiện trên đỉnh núi.
Cố Tuyết Diêu ngẩng đầu nhìn cổng núi, khó khăn nhận ra bốn chữ cổ “Thương Nguyệt Tiên Phủ”.
Lúc này, một tiên quan mặc y phục lộng lẫy bước ra đón, hắn không hành lễ khi thấy Phù Xuyên, chỉ thu chiếc quạt giấy trong tay lại, định vỗ vai Phù Xuyên nhưng bị y trừng mắt nhìn liền không dám, cười nói: “Đã lâu không gặp Phù Xuyên Đế Quân, hôm nay sao lại rảnh rỗi đến ngọn núi nhỏ của bản tôn thế?”
Sau đó, ánh mắt Thời Mạch rơi xuống người Cố Tuyết Diêu sau lưng Phù Xuyên, lộ ra vẻ kinh ngạc, ánh mắt hắn đảo qua hai người, rồi cười hỏi đầy ẩn ý: “Vị tiên tử này là?”
Phù Xuyên dường như đã quen với dáng vẻ không đứng đắn của đối phương, chỉ thản nhiên giải thích: “Tiên thị mới thu nhận.”
Cố Tuyết Diêu thấy ánh mắt người đó nhìn mình, vội vàng cúi đầu hành lễ, không dám nhìn nhiều.
Không đợi Thời Mạch kịp khách sáo thêm, Phù Xuyên đã trực tiếp dẫn Cố Tuyết Diêu đi thẳng vào tiên phủ: “Bản tọa đến xem chỗ ngươi có pháp khí nào thích hợp cho nàng không.”
Tay đang quạt của Thời Mặc khựng lại, pháp khí trong phủ của Ngọc Thần Thiên Tôn đều do chính tay hắn rèn luyện, tùy tiện lấy một món ra cũng là bảo bối hiếm có, có thể giúp người ta tăng mạnh linh lực, người Lục giới cầu còn không được. Vậy mà Phù Xuyên lại muốn tùy tiện tặng pháp khí do hắn dày công chế tạo cho một tiên thị?
Thời Mạch quay người lại, muốn xem thử vị tiên thị này rốt cuộc có gì đặc biệt.
Cảm nhận được ánh mắt của hắn, Cố Tuyết Diêu với mái tóc bị gió thổi rối bù, mỉm cười e thẹn với hắn.
Nhìn vẻ mặt ngây ngô không hiểu chuyện của Cố Tuyết Diêu, Thời Mạch xoay chiếc quạt trong tay, thầm nghĩ, nàng tiên tử nhỏ này chỉ có dung mạo xuất chúng một chút, người thì có vẻ ngốc nghếch, nhìn chẳng có gì đặc biệt cả.
Phù Xuyên đang dùng một ngón tay gảy những pháp khí quý giá trong kho báu, lạnh lùng liếc nhìn Thời Mạch, nói: “Tiên thị trong cung của bản tọa, nếu quá khó coi, chẳng phải làm mất mặt bản tọa sao?”