Chương 6

“Sao hắn ta lại đến Vụ Linh Sơn? Hoa cỏ vô tội ở đây đã làm gì sai?” Biết mình sắp chết, Cố Tuyết Diêu lại bình tĩnh lạ thường.

“Không có lý do gì cả, có lẽ hắn ta đã gϊếŧ người trên đường tới đây.”

Cố Tuyết Diêu tức giận phun ra một ngụm nước bọt: “Khốn kiếp! Ma Quân gì mà ngay cả hoa cỏ nhỏ bé cũng không tha! Đúng là chẳng phải người!”

Chú gà đen hiếm khi lộ ra vẻ mặt chín chắn, nó thở dài: “Là ta đã đánh giá thấp năng lực của Xích Tiêu Ma Quân. Ta cứ tưởng sau khi bị trấn áp lâu như vậy, pháp lực của hắn ta khó mà hồi phục, không ngờ...”

Tiếng sấm càng lúc càng dồn dập, những tia sét giáng xuống không còn là linh khí, mà là những đám lửa, cây cối đổ rạp liên tiếp.

“Ngươi không nói sớm, nói sớm thì chúng ta đã rời khỏi nơi quỷ quái này rồi!”

Cố Tuyết Diêu ôm chú gà đen né tránh liên tục, nhưng vẫn bị lửa dính vào gấu váy, da thịt đau rát. Nghe tiếng than thở của nó, nàng bỗng nổi lên ý chí cầu sinh, liều mạng chạy về phía trước.

Chú gà đen cười thảm một tiếng: “Mấy ngày trước, Vụ Linh Sơn như một cái l*иg giam, chúng ta có liều mạng đến mấy cũng không thể rời đi. Chỉ có hôm nay, khi tiên chướng bị Xích Tiêu Ma Quân phá hủy mới có một tia hy vọng sống sót. Tuy nhiên, Phụ vương ta thì không có tin tức gì, Phù Xuyên Đế Quân lại hành tung khó lường, ngay cả rào chắn của Vụ Linh Sơn chúng ta cũng khó mà vượt qua, xem ra lần này lành ít dữ nhiều rồi.”

“Dù sao đi nữa, ta sợ đau lắm. Chúng ta mau chóng thoát khỏi đây, thoát ra là có hy vọng rồi!”

Nàng ôm chú gà đen chạy như điên, nhưng là một trạch nữ béo ú, dù có liều mạng đến đâu cũng không thể chạy nổi hai mươi dặm. Công lực của nàng còn cạn, lại không biết ngự gió bay lượn, nghĩ đến thôi đã thấy tuyệt vọng.

Nghĩ lại kiếp trước, nàng là một kẻ làm thuê, chưa kịp kiếm đủ tiền mua nhà đã chết vì làm việc quá sức, nỗi buồn từ đó mà dâng trào. Đôi chân mỏi nhừ của nàng lảo đảo, ngã nhào xuống nền đất cháy đen, ngay cả chú gà đen trong tay cũng bay ra xa mười mấy mét.

Lúc này, một tia sét như con rắn bạc “ầm” một tiếng giáng xuống ngay cạnh Cố Tuyết Diêu. Nàng chưa kịp đứng dậy, những tia lửa bắn ra đã thiêu đốt khuôn mặt nàng đau đớn.

Chết tiệt, lần này chắc chắn là bị hủy dung rồi.

Cố Tuyết Diêu cảm thấy trên đời này có lẽ không ai xui xẻo hơn nàng, chết rồi cũng không được yên thân, lại còn phải trải qua một lần chết đau đớn nữa.

Nàng nước mắt giàn giụa, ngẩng đầu lên thì thấy một thân cây to lớn đổ xuống trong tiếng sấm, dưới thân cây cháy đen là nửa cái chân gà vàng úa, khô héo.

“Lạc Tri Đồng!” Cố Tuyết Diêu gào thét khản cả cổ.

Nàng nhìn chằm chằm chú gà đen nhỏ bị đè dưới thân cây, bộ lông xỉn màu. Tuyệt vọng vùng vẫy muốn đứng lên, nhưng đôi chân nàng không còn chút sức lực nào, lại ngã nhào vào vũng bùn.

“Yên tâm, bản thiếu gia không chết được đâu!” Lạc Tri Đồng bị thân cây khổng lồ đè ép, nội tạng đau nhói, nghe thấy tiếng gọi của Cố Tuyết Diêu, nó cảm thấy Mộc Linh nhỏ bé này cũng khá nghĩa khí, liền nén đau, dồn hết sức lực mà hét lên một tiếng.

Lúc này, bầu trời u ám bấy lâu bỗng đổ mưa, màn mưa trút xuống dập tắt những ngọn lửa đỏ rực, phía chân trời mơ hồ truyền đến tiếng gầm của dã thú và tiếng binh khí va chạm.

Cố Tuyết Diêu ngẩng đầu, thấy một thanh niên mặc y phục trắng cưỡi mây, tay cầm trường kiếm, đang bị vài con hung thú xấu xí vây công.