Chương 16: Mười ngàn lạng vàng

“Thật sao?” Cố Tuyết Diêu nghe vậy, giả vờ như không biết mà cười cười, sau đó nhân cơ hội chuyển chủ đề: “Công Chúa Điện Hạ, mời Người uống trà, Quân Thượng sắp đến rồi.”

Lời vừa dứt, Phù Xuyên liền khoan thai bước vào từ ngoài điện. Y lạnh lùng liếc nhìn Khê Linh, hỏi: “Ngươi đến đây làm gì?”

Trong giọng nói có chút ý chán ghét.

Khê Linh thấy Phù Xuyên bước vào, mỉm cười đứng dậy. Nàng ta không nản lòng trước ánh mắt lạnh nhạt của Phù Xuyên, tiến lên nói: “Nghe nói Đế quân xuất quan, Khê Linh đặc biệt đến thăm.”

Phù Xuyên hừ nhẹ một tiếng, không thèm liếc nhìn Khê Linh, tự mình ngồi xuống ghế chủ vị. Y nhận chén trà Cố Tuyết Diêu đưa, dùng nắp chén gạt gạt lá trà, cúi đầu uống.

Cố Tuyết Diêu đứng một bên, ánh mắt lướt qua lại giữa hai người, thầm nghĩ, Phù Xuyên hình như không mấy ưa vị Khê Linh Công Chúa này, nhưng Công Chúa này lại có ý với Phù Xuyên. Không biết giữa hai người họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

“Đế Quân, mùng mười tháng sau là hôn lễ của Tam Thúc. Ngày đó, xin Đế Quân nhất định phải đến chung vui.”

Phù Xuyên rủ mi, ánh sáng trong mắt lạnh nhạt. Y dùng ngón cái xoa xoa chén trà bạch ngọc trong tay, thong thả nói: “Tam Hoàng Tử đại hôn, bản tọa đương nhiên phải đến chúc mừng.”

Khê Linh mím môi cười, ánh mắt nhìn Phù Xuyên dâng lên một chút dịu dàng. Thấy Phù Xuyên vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, nàng ta thất vọng cau mày, nói: “Đế Quân, hiện nay mấy vị Hoàng Tử trên Thiên giới đều đã kết hôn. Đế Quân là Viễn Cổ Chi Thần, không biết đối với chuyện hôn sự thì Người có suy tính gì?”

“Từ khi nào mà chuyện hôn sự của bản tọa đến lượt ngươi phải bận tâm?” Phù Xuyên đặt chén trà xuống, khóe môi nhếch lên một nụ cười châm chọc.

Nụ cười của Khê Linh cứng lại. Nàng ta phất tay, ra hiệu cho tất cả mọi người trong phòng lui xuống: “Bản cung còn có chuyện quan trọng cần bàn bạc với Đế Quân, các ngươi đều ra ngoài đi.”

Cố Tuyết Diêu cũng không muốn đứng xem sự tương tác của hai người. Nàng thở phào nhẹ nhõm khỏi bầu không khí căng thẳng, nhấc chân định bước đi.

“Khoan đã...” Phù Xuyên chỉ vào Cố Tuyết Diêu nói: “Nàng là người trong cung của bản tọa, ở đây cũng không sao.”

Cố Tuyết Diêu thầm kêu không ổn, đành phải rút lại một chân đã bước ra, cúi đầu đáp vâng, rồi ép sát vào góc tường, cố gắng hạ thấp sự tồn tại của mình.

Khê Linh nhìn chằm chằm Cố Tuyết Diêu, trong mắt lóe lên một tia âm hiểm. Nếu nàng ta biết Phù Xuyên đối xử đặc biệt với tiên thị này như vậy, ngay lúc nãy trên đường đã phải tìm cớ gϊếŧ chết nàng ta rồi.

Cố Tuyết Diêu đang cúi đầu chỉ cảm thấy sau lưng lạnh toát, có một ánh mắt âm lạnh đang quét qua người nàng. Nàng thầm nghĩ, xong rồi xong rồi, Phù Xuyên muốn hại chết nàng mà!

Phù Xuyên dường như không hề để tâm đến sự sóng ngầm giữa hai người. Y dựa vào ghế, dùng tay chống đầu: “Ngươi có chuyện gì quan trọng? Nói đi, mực bản tọa vừa mài sắp khô rồi.”

Thấy Phù Xuyên đối với mình lạnh nhạt như vậy, nàng ta cảm thấy tủi thân, vành mắt liền đỏ lên: “Đế Quân rõ ràng biết Khê Linh có lòng với Người, tại sao lại còn lạnh lùng với Khê Linh trước mặt người hầu, khiến Khê Linh mất hết thể diện như vậy?”

Phù Xuyên ngồi một cách lười biếng, y nhướng mày, hỏi: “Làm tổn thương lòng ngươi rồi sao?”

“Phải.” Khê Linh gật đầu, trong mắt chứa hơi nước mờ mịt, trông vô cùng đáng thương. Nàng ta ngẩng đầu lên, ánh mắt ai oán thê lương, muốn cầu sự an ủi: “Đế Quân đã biết sẽ làm tổn thương lòng Khê Linh, tại sao còn vô tình như vậy.”

Cố Tuyết Diêu liếc nhìn vẻ mặt của Khê Linh. Mỹ nhân chau mày, ánh mắt tình tứ lại xen lẫn vài phần ấm ức, quả thật ngay cả nàng là nữ nhân nhìn vào cũng thấy thương xót. Phù Xuyên đối diện với cảnh tượng này mà vẫn có thể bình thản không chút động lòng, quả là bình tĩnh phi thường.

Chẳng mấy chốc, Phù Xuyên đứng dậy, đi đến trước mặt Khê Linh. Khóe môi y nở một nụ cười, dáng vẻ thong thả đi về phía nàng ta, toát ra một vẻ thanh quý phong lưu.

Mắt Khê Linh sáng lên. Nàng ta đầy mong đợi nhìn Phù Xuyên bước về phía mình, ngày càng gần, cuối cùng dừng lại khi sắp chạm vào nàng.

Mắt Khê Linh vẫn còn hơi đỏ, ngước nhìn Phù Xuyên với vẻ ngượng ngùng và mong đợi.

Cố Tuyết Diêu đứng ngoài quan sát thái độ của hai người, bĩu môi thầm nghĩ, hóa ra Phù Xuyên cũng không phải là người không gần nữ sắc như lời đồn. Công Chúa khóc lóc, làm nũng một chút, y đã mềm lòng rồi. Quả nhiên đàn ông là sinh vật xem mặt mà.

Phù Xuyên rất cao, y nhìn xuống Khê Linh, từ từ nói: “Xin lỗi, là bản tọa sai rồi.”

Giọng y vang lên bên tai, ôn hòa nhẹ nhàng, du dương dễ nghe.

Khê Linh nghe mà lòng xao động. Nàng ta xúc động nắm lấy vạt áo Phù Xuyên, hỏi: “Đế Quân, Người cuối cùng cũng bằng lòng chấp nhận thϊếp sao?”

Phù Xuyên lùi lại một bước, kéo vạt áo ra khỏi tay Khê Linh. Ánh mắt y sâu thẳm, giọng nói đột nhiên lạnh lùng: “Bản tọa nghĩ, thái độ của bản tọa đối với Công Chúa đã rất rõ ràng rồi. Đáng tiếc, Công Chúa dường như vẫn không hiểu.”

Khê Linh không thể tin được nhìn Phù Xuyên, ánh mắt tràn đầy đau khổ: “Thϊếp tưởng, Người đối với thϊếp là khác biệt. Người đối với các nữ tiên khác, đều làm ngơ, thậm chí trực tiếp ném họ ra khỏi phủ. Nhưng Người đối với thϊếp thì khác, ít nhất, đôi khi, Người cũng mỉm cười với thϊếp.”

Cố Tuyết Diêu nghe vậy, liếc nhìn Phù Xuyên. Nam tử với đôi mày kiếm và đôi mắt sao, ngay cả khi không làm gì, chỉ ngồi đó thôi đã là một cảnh đẹp thu hút ánh nhìn, chỉ cần nhìn thêm vài lần là đủ để người ta lún sâu không dứt ra được.

Nàng vội vàng thu hồi ánh mắt, thầm lắc đầu: Nam sắc hại người mà! Phù Xuyên, ngươi nói xem bình thường ngươi cười với người ta làm gì, giờ rước về nợ phong lưu rồi chứ gì!

“Cho nên, là bản tọa sai rồi.” Phù Xuyên cười lạnh một tiếng. Y ngồi lại vào ghế, để lại Khê Linh đang đứng ngây người tại chỗ. Y nhấp một ngụm trà, rồi nói tiếp: “Lần sau gặp Công Chúa, bản tọa nên sai người ném ngươi ra ngoài, như vậy Công Chúa sẽ không hiểu lầm nữa.”

Khê Linh đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt ai oán thê lương. Nàng ta nhanh chóng bước đến trước mặt Phù Xuyên, cúi người nắm lấy tay vịn hai bên ghế của y, vẻ mặt kích động hỏi: “Phù Xuyên, bản cung yêu mến ngươi, hạ thấp tư thái đến thăm ngươi như vậy, chẳng lẽ ngươi không có chút cảm giác nào với bản cung sao?”

Phù Xuyên tựa ra sau, kéo dãn khoảng cách với Khê Linh. Y ngước mắt nhìn nàng, ánh mắt lạnh lẽo, lời nói ra càng lạnh thấu xương: “Từ trước đến nay không hề.”

Cố Tuyết Diêu nhìn vẻ mặt cứng đờ của Khê Linh, tặc lưỡi than thở. Phù Xuyên Đế Quân này chưa bao giờ gần nữ sắc, ngay cả Công Chúa xinh đẹp như hoa, địa vị tôn quý cũng không lọt vào mắt, chẳng lẽ y có bệnh khó nói sao? Hay là, y thực sự thích nam nhân như lời đồn?

Nàng quay mắt đi, thấy Khê Linh Công Chúa đã đứng thẳng dậy. Nàng ta quay lưng lại với Phù Xuyên, sửa sang lại cổ áo, lại khôi phục vẻ ngoài cao ngạo trước mặt mọi người. Nàng ta liếc nhìn Phù Xuyên nói: “Nói gì thì nói, bản cung cũng là Công Chúa được Thiên Đế cưng chiều nhất. Nếu bản cung đi cầu xin Thiên Đế gia gia ban hôn, ngươi không đồng ý cũng phải đồng ý!”

Cố Tuyết Diêu nghe mà tim đập thình thịch. Oa, Công Chúa này cầu yêu không được, liền dùng cách cướp đoạt, quả là cao tay, Công Chúa đúng là khác biệt. Đáng tiếc, ông chủ nhà họ cũng không phải là người dễ dàng để mặc cho người khác định đoạt.

Quả nhiên, đối mặt với sự uy hϊếp của Khê Linh Công Chúa, Phù Xuyên chỉ nhếch môi, cười khẩy: “Công Chúa đừng quên, xét về bối phận, ngay cả Thiên Đế gia gia của ngươi cũng phải gọi bản tọa một tiếng sư huynh.”

Ý là, Thiên Đế không có khả năng can thiệp vào chuyện hôn sự của y.

“Ngươi! Ngươi cứ chờ đó cho bản cung, sẽ có ngày ngươi cam tâm tình nguyện cưới bản cung!” Khê Linh Công Chúa tức giận, phất tay áo bỏ đi.

Cố Tuyết Diêu đang trốn ở góc tường giả chết liền vươn cổ nhìn theo Khê Linh đã chạy vụt ra ngoài cửa, rồi nhìn Phù Xuyên đang thong thả uống trà. Nàng nói với Phù Xuyên một câu: “Tiểu tiên đi tiễn nàng ta.” rồi nhanh chân đuổi theo Khê Linh.

Nữ nhân bị tình yêu làm cho mờ mắt có thể làm bất cứ điều gì. Cố Tuyết Diêu có linh cảm sau này Khê Linh Công Chúa sẽ là tai họa của Khuynh Nham Cung. Chi bằng lúc này đi khuyên nhủ nàng ta một chút, để nàng ta thông suốt, tránh sau này nàng ta đến gây rắc rối cho Khuynh Nham Cung.

Nàng đi theo sau Khê Linh, cố gắng hạ thấp tư thế, khuyên nhủ: “Quân Thượng nhà ta chính là người lạnh lùng vô tâm như vậy, xin Công Chúa đừng để ý. Với thân phận cao quý như Công Chúa, sau này nhất định sẽ tìm được nam nhân thật lòng yêu thương Người, không cần phải nổi giận đùng đùng vì một nam nhân không yêu mình.”

Nghe lời này, vẻ mặt lạnh như băng tuyết của Khê Linh dịu đi một chút. Nàng ta quay người lại, nhìn kỹ Cố Tuyết Diêu, rồi lại bực tức trỗi dậy, giận dữ nói: “Bản cung là Công Chúa Tiên Tộc, đến lượt một tiểu tiên thị như ngươi chỉ tay năm ngón sao?”

Cố Tuyết Diêu nén giận, cúi đầu khúm núm nói: “Công Chúa địa vị tôn quý, tiểu tiên đương nhiên không dám mạo phạm, nhưng lời tiểu tiên nói, là với lập trường của một nữ nhân để khuyên nhủ Công Chúa. Cùng là nữ nhân, tiểu tiên chỉ mong Công Chúa được hạnh phúc mà thôi.”

Khê Linh dừng bước, lạnh lùng nhìn xuống Cố Tuyết Diêu. Cứ nhìn nàng như vậy nửa ngày, nàng ta mới vuốt ve trâm cài trên đầu, nói: “Ngươi quả thực là một tiểu tiên thông minh, ở lại Khuynh Nham Cung lạnh lẽo thật đáng tiếc. Chi bằng bản cung cho ngươi chút tiền bạc, điều ngươi khỏi Khuynh Nham Cung có được không?”

“Ừm, đi đâu ạ?” Nghe thấy có tiền, Cố Tuyết Diêu động lòng rồi.

“Bản cung cho ngươi mười ngàn lạng vàng, ngươi rời khỏi Tiên giới, đi đâu cũng được, chỉ là vĩnh viễn không được đặt chân vào Tiên giới nữa.”

Mười ngàn lạng vàng! Nghĩ đến đống tiền vàng lấp lánh, mắt Cố Tuyết Diêu sáng rực, nhưng rồi nàng lại bình tĩnh lại ngay lập tức. Lời Khê Linh Công Chúa nói, sao lại quen thuộc đến thế?

Nàng nghĩ một chút, đột nhiên nhớ lại cuốn tiểu thuyết tổng tài bá đạo xem ở kiếp trước. Chẳng phải vị hôn thê của nam chính cũng nói với nữ chính như vậy sao – cho cô một triệu, rời xa vị hôn phu của tôi!

Đáng tiếc, nàng không phải là nữ chính trong truyện, chỉ là một nhân vật pháo hôi nhỏ bé thôi.

“Nếu tiểu tiên rời khỏi Tiên giới, lại bị chết một cách không rõ ràng thì sao?” Cố Tuyết Diêu nuốt nước bọt, thầm nghĩ, có tiền lấy, nhưng còn phải có mạng để tiêu nữa chứ. Lỡ đâu Khê Linh Công Chúa sai người gϊếŧ nàng sau khi nàng ra khỏi Nam Thiên Môn thì sao.

Khê Linh Công Chúa liếc nàng một cái, nói: “Ngươi yên tâm, bản cung bảo đảm tính mạng ngươi vô sự. Bản cung luôn nhất ngôn cửu đỉnh, sẽ không thất hứa.”

Cố Tuyết Diêu nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Khê Linh, nàng lại một lần nữa rung động. Mười ngàn lạng vàng đủ cho nàng tiêu cả đời rồi. Có tiền rồi, nàng sẽ đi du sơn ngoạn thủy ở phàm gian, ăn uống thả ga, hoàn hảo!

Chữ “Thành giao” còn chưa kịp nói ra, Cố Tuyết Diêu đã thấy lưng như có gai đâm, dường như có một ánh mắt đang chằm chằm vào nàng.

Nàng quay đầu lại nhìn, đúng là Phù Xuyên đang đứng ở cửa đại điện.

Tay y cầm một thanh kiếm, lưỡi kiếm sắc bén vô cùng, đang lóe lên ánh sáng lạnh lẽo. Y cúi đầu lau kiếm, liếc mắt nhìn Cố Tuyết Diêu một cái.

Cơ thể Cố Tuyết Diêu cứng đờ. Ở bên Phù Xuyên đã mấy tháng rồi, mặc dù lúc này y không nói gì, nhưng nàng cũng hiểu ý nghĩa trong ánh mắt đó.

Ý của y là, nếu nàng dám rời đi, y sẽ dùng thanh kiếm này chém nàng.

Cố Tuyết Diêu rùng mình. Nàng quay đầu lại, cười hề hề với Khê Linh: “Tiểu tiên tạ ơn Công Chúa đã yêu thương, nhưng tiểu tiên muốn ở lại Khuynh Nham Cung hầu hạ Quân Thượng hơn. Không dám làm phiền Công Chúa phải bận tâm.”