Chương 14: Có bị thương không

Nhìn vẻ mặt sắp khóc của Tử Vi Tiên Tử, Cố Tuyết Diêu hỏi: “Không phải tiên tử nói sẽ định kỳ gửi trái cây đến Khuynh Nham Cung sao? Sao hai con Xỉ Hổ Thú này lại không nhận ra tiên tử?”

Tử Vi Tiên Tử không ngờ mình lại bị mất mặt trước một tiên thị nhỏ bé. Nàng ta chậm rãi đứng dậy, khuôn mặt kiều diễm tối sầm lại: “Bình thường đều là ta sai tiên thị đưa đến. Không ngờ hai con súc sinh này lại có mắt không tròng như vậy.”

Ánh sáng tím lóe lên trong tay nàng ta, làm định thân hai con Xỉ Hổ Thú đang nhe răng gầm gừ với nàng ta. Nàng ta ung dung bước vào, cũng lười thèm để ý đến Cố Tuyết Diêu, đi thẳng vào trong Khuynh Nham Cung: “Ta phải tự tay mang những trái cây này dâng lên Đế Quân.”

Cố Tuyết Diêu đưa tay ngăn nàng lại: “Quân Thượng đang bế quan, không tiện quấy rầy. Hay là tiên tử giao đồ cho ta, ta nhất định sẽ mang những thứ này nguyên vẹn dâng lên Quân Thượng.”

Bề ngoài nàng khách sáo, nhưng trong lòng không khỏi càm ràm: Chẳng qua là mấy quả thối rữa thôi, có gì ghê gớm đâu, còn lấy nó làm cớ để tiếp cận ông chủ. Ông chủ còn chê món Bánh Sen Đường ngon miệng nàng làm cơ mà.

Tử Vi Tiên Tử liếc nhìn Cố Tuyết Diêu, thấy nàng chỉ là một tiên thị quét dọn có địa vị thấp kém, không định để tâm đến nàng.

Cố Tuyết Diêu ra tay muốn ngăn cản nàng ta, nhưng tiếc là tu vi không đủ, bị Tử Vi Tiên Tử phất tay một cái hất bay ra ngoài.

Thấy sắp đâm vào cổng cung kiên cố, Cố Tuyết Diêu lật người, né sang một bên, miễn cưỡng đứng vững.

Hai con Xỉ Hổ Thú ở cổng đã được giải trừ thuật định thân, chúng xán lại ngửi ngửi Cố Tuyết Diêu, hình như đang kiểm tra nàng có bị thương không. Một con kiêu ngạo phì một hơi ra mũi, rồi chạy lên đuổi theo Tử Vi Tiên Tử.

Hai con Xỉ Hổ Thú nhanh chóng đuổi kịp, hợp sức kéo nàng ta ra ngoài.

Tử Vi Tiên Tử la lớn: “Hai con súc sinh các ngươi, có biết ta là ai không? Coi chừng ta đánh chết các ngươi bằng một chưởng!”

Tuy nhiên, Tử Vi Tiên Tử còn chưa kịp ra tay, đã bị Xỉ Hổ Thú hất văng ra sau lưng, ném mạnh ra ngoài cổng.

Tử Vi Tiên Tử nửa ngồi trên mặt đất, tóc mai hơi rối, mắt rưng rưng nhìn Cố Tuyết Diêu: “Ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì, mau đỡ ta dậy!”

Cố Tuyết Diêu thấy bộ dạng của Tử Vi Tiên Tử cũng khá đáng thương, tuy hơi muốn cười, nhưng vẫn tốt bụng kéo nàng ta dậy.

“Ta đã nói rồi, xin tiên tử đưa trái cây cho ta, ta sẽ đưa cho Quân Thượng là được rồi. Giờ thì hay rồi, trái cây cũng rơi vãi, còn hại tiên tử phải chịu ấm ức thế này.”

Cố Tuyết Diêu khuyên giải nhẹ nhàng, nhưng Tử Vi Tiên Tử đứng dậy lại trừng mắt nhìn nàng. Nàng ta si mê nhìn vào bên trong Khuynh Nham Cung, hỏi: “Khi nào Đế Quân kết thúc bế quan?”

“Quân Thượng đã bế quan một thời gian rồi, nhưng khi nào Người xuất quan, tiểu tiên thấp kém như ta làm sao biết được?”

Thực ra, đây chỉ là cái cớ mà Phù Xuyên đưa ra vì y không muốn giao thiệp với những người không liên quan.

“Ngươi đang lề mề làm gì đó?”

Tử Vi Tiên Tử đang định rời đi, quay người lại thì thấy không biết từ lúc nào Phù Xuyên đã xuất hiện ở cổng.

Y mặc một bộ bạch y, không vương bụi trần, dường như ngay cả bóng cây lốm đốm cũng không dám rơi xuống người y.

“Đế Quân!” Cố Tuyết Diêu vừa định mở lời giải thích, thì nghe thấy Tử Vi Tiên Tử khóc nức nở, gọi một tiếng đầy vẻ tủi thân, như chứa đựng cả ngàn phong tình.

Phù Xuyên đứng chắp tay, ánh mắt hờ hững hỏi: “Ngươi là ai?”

Cố Tuyết Diêu nhìn khuôn mặt cứng đờ của Tử Vi Tiên Tử, trong lòng càng thấy buồn cười. Nam nhân mà Tử Vi Tiên Tử ngày đêm nhung nhớ, đến cả nàng ta là ai cũng không biết, mà nàng ta lại dám đường đột xông vào như vậy. Chẳng lẽ nàng ta chưa từng nghe đến chuyện nữ tiên từng bị ném ra khỏi Khuynh Nham Cung sao?

Giờ thì hay rồi, cố tình đến để làm nữ tiên thứ hai.

Tử Vi Tiên Tử nhìn Phù Xuyên đầy tình ý, giới thiệu ngắn gọn mục đích đến: “Đế Quân, trái cây ở Ngự Quả Viên đã chín rồi. Thϊếp vốn muốn hái một ít đích thân mang đến dâng Đế quân thưởng thức, không ngờ lại bị thần thú gác cổng và vị tiên tử này...”

Nói chưa dứt lời, Tử Vi Tiên Tử đã che mặt lại, nước mắt chực trào.

Cố Tuyết Diêu nhìn bộ dạng bạch liên hoa của nàng ta thì thấy bực mình. Vừa nãy nàng ta chửi Xỉ Hổ Thú không phải rất hung dữ sao, sao vừa thấy Phù Xuyên lại làm ra bộ dạng quỷ quái này?

Nàng tiến lên nói: “Ngươi đừng đánh tráo khái niệm! Là ngươi tự xông vào nên bị ném ra ngoài, còn làm bộ như ai đó bắt nạt ngươi vậy. Ngươi thích Đế Quân thì cứ lén lút mà thích, làm gì phải chạy đến Khuynh Nham Cung quấy rầy Quân Thượng thanh tu? Vị tiên tử này thích người khác mà không thèm tìm hiểu sở thích của người ta sao? Quân Thượng lúc bế quan không thích người khác quấy rầy.”

Tử Vi Tiên Tử bị hai người liên tục oanh tạc, đành phải cưỡi mây tháo chạy trong hoảng loạn.

Sau khi bị chậm trễ vì chuyện này, Cố Tuyết Diêu phải đến tận nửa đêm mới quét dọn xong toàn bộ Khuynh Nham Cung.

Khuynh Nham Cung có hàng trăm cung điện lớn nhỏ. Nếu Cố Tuyết Diêu không gian lận dùng phép thuật dọn dẹp, thì dù có mệt đến tê liệt nàng cũng không thể hoàn thành nhiệm vụ.

Cố Tuyết Diêu khát khô cổ, ngồi phịch xuống bậc thang, ực ực rót nước vào bụng.

Uống đủ rồi, nàng không nhịn được lẩm bẩm: Khuynh Nham Cung ban đầu chỉ có hai người ở, xây cung điện lớn như vậy thật là lãng phí tài nguyên!

Nàng suýt nhặt một cành cây, vẽ vòng tròn trên đất nguyền rủa Phù Xuyên.

Màn đêm thanh lạnh, sương lạnh nặng hạt, Cố Tuyết Diêu không nhịn được hắt hơi một cái. Tiên thể ít nhiều cũng có thể chống lạnh, nhưng Cố Tuyết Diêu đã quen làm người phàm nên vẫn muốn sớm chui vào chăn ấm áp.

Nàng mệt mỏi hai chân run rẩy trở lại Văn Hi Điện, chỉ thấy trong bóng cây rậm rạp, ẩn hiện một bóng dáng màu trắng.

Cố Tuyết Diêu tiến lên, hỏi: “Đêm khuya rồi, Quân Thượng còn chưa đi ngủ sao?”

Phù Xuyên quay người lại, ánh mắt hờ hững nhìn nàng: “Ngươi đã biết lỗi chưa?”

Cố Tuyết Diêu nhớ lại kinh nghiệm kinh hoàng khi quét dọn cung điện, liên tục gật đầu: “Tiểu tiên biết lỗi, tiểu tiên biết lỗi.”

“Lỗi ở đâu?”

“Tham lam du͙© vọиɠ ăn uống, ảnh hưởng đến tu hành.”

“Còn nữa?”

“Còn nữa...” Cố Tuyết Diêu suy nghĩ một chút, thăm dò: “Không lo tiến thủ, còn liên lụy cả Tử An Tiên Quan.”

“Chỉ có thế thôi?”

“Ừm, còn gì nữa ạ?” Cố Tuyết Diêu tự kiểm điểm lại, thử nói: “Không nên gian lận dùng thuật thanh khiết khi quét dọn cung điện?”

Phù Xuyên đưa tay gõ nhẹ lên trán nàng, khẽ mắng: “Ngốc, ngươi nghĩ trò tiểu xảo đó của ngươi có thể qua mắt được bản tọa sao.”

Cố Tuyết Diêu có chút khó hiểu. Nàng cười làm lành: “Quân Thượng tài trí hơn người, lại nhân từ lương thiện, xin hãy chỉ điểm cho Tuyết Diêu một chút.”

Sắc mặt Phù Xuyên dịu đi một chút, y thở dài: “Bản tọa bực mình vì ngươi, là tiên thị thân cận của bản tọa mà lại bị một tiên tử nhỏ bé ức hϊếp.”

Cố Tuyết Diêu hơi sững sờ, hóa ra ông chủ cảm thấy nàng làm mất mặt y sao?

“Nhưng, dù sao nàng ta cũng là Tiên tử quản lý Ngự Quả Viên, tiểu tiên địa vị thấp kém sao dám ra tay với nàng ta?”

“Những chiêu thức ta dạy ngươi đều là đồ trưng bày sao?” Phù Xuyên cau mày, nhưng giọng điệu vẫn ôn hòa: “Hôm nay có bị thương không?”

Cố Tuyết Diêu vội lắc đầu: “Không không, nhờ ơn Quân Thượng tận tâm chỉ dạy, tiểu tiên mới có thể vô sự.”

“Lần sau gặp chuyện như vậy, trực tiếp đuổi người đi.” Phù Xuyên nói xong, liền bước vào tẩm điện.

Cố Tuyết Diêu đứng sững tại chỗ. Lời nói của ông chủ có ý là, lần sau nếu gặp người vô lý, cứ việc ra tay, có y đứng sau chống lưng cho không?

Ông chủ nói câu này, thật là đẹp trai quá đi mất!

Thoáng chốc, Cố Tuyết Diêu đến Khuynh Nham Cung đã ba tháng. Thái Thượng Lão Quân nhận lệnh xuống phàm trần cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ và trở về Cửu Trọng Thiên báo cáo.

Cố Tuyết Diêu không quan tâm vì sao Lão Quân lại về muộn một tháng, nàng được sự cho phép của Phù Xuyên liền vội vã đến Thượng Thanh Cung, hỏi thăm tung tích của Lạc Tri Đồng.

Tiểu đồng đến đón ở Thượng Thanh Cung thấy nàng, cười nói: “Ôi, ngươi chính là Huyền Vi Mộc Linh được đưa đến Khuynh Nham Cung mấy hôm trước sao?”

Cố Tuyết Diêu kinh ngạc: “Ngươi quen ta?”

Tiểu đồng gật đầu: “Đương nhiên rồi, ngươi được Lão Quân đích thân cứu từ Vụ Linh Sơn về. Lúc đó ngươi bị thương nặng, Lão Quân liền lấy linh căn cây Huyền Vi của ngươi, đích thân làm thành một chiếc quạt xếp, tặng cho Phù Xuyên Đế Quân.”

Nghĩ đến việc mình vốn là một cái cây sum suê, giờ bị xẻ ra chỉ còn lại mấy nan quạt, Cố Tuyết Diêu cảm thấy đau lòng.

“Ban đầu Lão Quân còn nói, Phù Xuyên Đế Quân không thích người khác quấy rầy, nên làm ngươi thành quạt xếp. Không ngờ ngươi lại hóa thành hình người, trở thành tiên thị thân cận của Đế Quân, thật là may mắn.”

Tiểu đồng nói chuyện thẳng thắn, Cố Tuyết Diêu chỉ biết cười hề hề: “Là Quân Thượng nhân từ, không nỡ để ta bị giam cầm trong một chiếc quạt.”

Tiểu đồng dẫn Cố Tuyết Diêu ngồi xuống phòng khách nhỏ, nghe nàng nói vậy, nụ cười nhạt đi một chút. Hắn ta nhìn xung quanh, ghé vào tai Cố Tuyết Diêu nói: “Phù Xuyên Đế Quân không giống như những gì ngươi nói đâu.”

“Ừm?”

“Nghe nói mấy ngàn năm trước, khi Đế Quân còn là Chiến Thần, người là khách quen của Thượng Thanh Cung. Người đến đây, lúc nào cũng bị thương nặng. Lão Quân dù đang luyện đan hay nghỉ ngơi, cũng bị Người lôi ra, giúp Người chế thuốc chữa thương.”

“Đế Quân hễ bị thương là tính khí rất hung bạo. Nếu không có thuốc của Lão Quân để kiềm chế, Người luôn đập phá Thượng Thanh Cung tan hoang, chỉ còn lại gạch vụn. Bọn tiểu đệ tử chúng ta thường bị Đế Quân làm cho hồn vía lên mây, ngay cả Lão Quân cũng bị Người làm cho mệt mỏi.”

Cố Tuyết Diêu nghe xong, im lặng một lúc. Phù Xuyên trong lời hắn ta nói và Phù Xuyên nàng gặp quả thực không phải cùng một người. Phù Xuyên hiện tại tuy có lạnh lùng một chút, nhưng đối xử với nhân viên là nàng rất tốt.

“Người, thường xuyên bị thương sao?”

Nhớ lại quá khứ của Phù Xuyên mà Tử An từng kể, rồi nhớ lại lời Phù Xuyên từng nói với nàng, rằng Tiên Thiên Đế từng nói y sát nghiệp quá nặng, cần thường xuyên đọc kinh Phật mới có thể ngăn chặn sát niệm. Hóa ra, chuyện nghiêm trọng đến vậy.

Nàng không khỏi lại thấy thương xót Phù Xuyên một phen.

“À, những chuyện này là ta nghe các sư huynh nói lại...” Tiểu đồng đưa cho Cố Tuyết Diêu một chén trà: “Ta nói những điều này, là vì có duyên với ngươi, nhắc nhở ngươi một chút thôi. Ngươi không được mách lẻo với Đế Quân nhé.”

“Nhưng, những năm gần đây, Đế Quân không thường xuyên đến nữa. Ta có gặp Phù Xuyên Đế Quân vài lần, Người trông thanh quý tự kiềm chế, không giống như lời các sư huynh nói, nhưng ngươi vẫn nên cẩn thận.”

Tiểu đồng có vẻ là một người lắm lời, không đợi Cố Tuyết Diêu trả lời, liền tự mình nói tiếp: “Lão Quân đi báo cáo với các vị Thiên Thần rồi, Người đặc biệt dặn dò ta đợi một vị Huyền Vi Tiên Tử, để thông báo về tình hình gần đây của Tiểu Vương tử tộc Phượng Hoàng. Ngươi muốn nghe không?”

Cố Tuyết Diêu đang mải nghĩ về Phù Xuyên, lúc này mới nhớ ra mục đích đến đây, liên tục gật đầu: “Đương nhiên rồi.”