Chương 1: Phù Xuyên Đế Quân

Khi Cố Tuyết Diêu khẽ mở mắt, nàng ngỡ như mình vẫn còn chìm trong giấc mộng.

Không gian xung quanh chìm trong bóng tối đen kịt, bầu trời trên cao vắng bóng trăng sao, chỉ có những tia sáng màu xanh lam rực rỡ lướt ngang chân trời xa, tựa dải cực quang mềm mại đang uốn lượn. Xung quanh nàng, những đóa hoa cỏ lạ thường tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo, nhẹ nhàng như nắng xuyên mây. Gió thoảng qua, biển hoa lung linh gợn sóng, hương thơm ngát lan tỏa trong không trung.

Cố Tuyết Diêu nhắm mắt tận hưởng hương hoa thanh khiết, cảm giác tâm trí căng thẳng vì những giờ làm việc khuya dường như dịu lại, đầu óc nàng dần trở nên thư thái và tỉnh táo.

Nhìn cảnh tượng huyền ảo trước mắt – biển hoa lấp lánh như dải ngân hà rơi xuống trần gian, nàng thầm nghĩ: phải chăng vì những lần oán trách tên chủ đầu tư và ước mơ được du ngoạn nơi non nước hữu tình nên giờ đây nàng mơ thấy khung cảnh thần tiên này?

Thôi thì, đã là mơ, cớ gì phải bận tâm đến ông ta hay lão sếp đáng ghét kia nữa? Cứ thoải mái tận hưởng đã!

Vừa định bước, nàng chợt nhận ra mình không thể nhúc nhích. Cúi xuống nhìn, trời ơi... hình như nàng đã biến thành một cái cây!

“Thật không thể tin nổi, đến một giấc mơ đàng hoàng mà cũng không được sao?” Cố Tuyết Diêu bất lực thở dài.

Đúng lúc nàng đang phiền não, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên phía sau: “Đến lúc này rồi mà ngươi vẫn còn ngủ sao?”

Cố Tuyết Diêu cảm thấy sống lưng lạnh buốt, toàn thân run lên, vài chiếc lá rơi xuống từ người nàng: “Ngươi... ngươi là người hay là ma?”

Một luồng gió lạnh thổi qua gáy, Cố Tuyết Diêu bỗng thấy tinh thần bừng tỉnh. Cảm giác lạnh lẽo rõ ràng đến đáng sợ ấy khiến nàng nghi ngờ: liệu đây có thực là mơ?

Nàng nghe thấy tiếng lá trên người mình run rẩy xào xạc, bèn nuốt nước bọt, trong lòng hoang mang: Trời, chẳng lẽ mình thực sự hóa thành cây rồi ư?

Nghĩ đến “vật thể” không rõ danh tính đằng sau, Cố Tuyết Diêu sợ hãi đến mức không dám cử động. Là một người luôn trân quý sinh mạng, dù trong hoàn cảnh nào, nàng cũng luôn ưu tiên giữ lấy mạng sống.

Đúng lúc ấy, một chú gà con đen nhẻm nhảy từ trên thân cây của nàng xuống, dùng cánh che miệng ngáp ngắn ngáp dài, bực bội nói: “Ngủ một giấc thôi mà ngốc hẳn đi rồi à? Đến tiểu gia đây mà ngươi cũng không nhận ra sao?”

“Ngươi là ai?” Cố Tuyết Diêu và chú gà con dưới chân nhìn nhau chằm chằm.

Chỉ là một con gà nhỏ, trông chẳng đáng sợ. Trái tim vừa mới muốn ngừng đập của Cố Tuyết Diêu dần lấy lại nhịp. Nhưng ngay sau đó, nàng lại hối hận vì sự bộc phát vừa rồi – liệu có bị nghi là chiếm dụng thân xác người khác, rồi bị gϊếŧ chết không?

Nàng lại căng thẳng, tự trách bản thân sao quá ngốc.

“Quả nhiên là ngủ đến mụ người rồi! Nể tình tình nghĩa bạn bè bao lâu, tiểu gia nói cho ngươi biết lần nữa – lần cuối cùng đấy!”

Chú gà đen không nhận thấy sự khác thường của nàng, chỉ thấy vẻ mặt ngơ ngác chưa tỉnh hẳn, càng tức giận trợn mắt.

Rồi nó khép nhẹ đôi cánh sau lưng, ưỡn ngực ra, chiếc mào đỏ nhỏ xíu trên đầu rung rung, khẽ hắng giọng, chuẩn bị cho một bài diễn thuyết.