Chương 7

Một tiểu ác quỷ nói với cô, cái tảng băng đáng ghét ấy, Dư Hiểu Hiểu, cô quản cô ta làm gì, biết đâu cô ta thật sự là người máy chỉ cần sạc điện, dù sao thì cũng chẳng có người sống nào giống cô ta như vậy.

Một tiểu ác quỷ khác lại nói, đây là nhà của cô mà, do dự gì chứ!

Cửa lại không khóa, cứ tiện tay ấn mở ra là được, quan tâm cô ta nhiều thế làm gì, Dư Hiểu Hiểu, xông lên, xông lên

Cạch.

Cánh cửa mở ra.

Dư Hiểu Hiểu đang chìm trong suy nghĩ của mình thì giật nảy mình, lùi thẳng về sau mấy bước, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy khuôn mặt lạnh như băng đó.

...

So với ngày hôm trước, Hướng Thư Hoài đã thay bộ đồ mặc nhà, đó là một chiếc váy ngủ dài tay sạch sẽ, mặc rộng thùng thình, vạt váy đung đưa, càng làm tôn lên dáng người mảnh khảnh và cao ráo của cô ấy.

Nhìn thế này, dường như cô ấy quá gầy, làn da lộ ra tái nhợt đáng sợ, khớp xương cũng không có chút máu sắc nào, lại còn đi chân trần.

Thấy cô, Hướng Thư Hoài dường như cũng hơi ngạc nhiên, mở miệng nói: "Cô... "

"Tôi, tôi xem cô chết chưa." Không hiểu sao, bắt gặp đối phương trong bộ dạng này khiến Dư Hiểu Hiểu bỗng nhiên hơi chột dạ, buột miệng nói ra: “Đây là nhà của tôi! Nếu cô chết trong nhà tôi, cái nhà này của tôi cũng không thể ở được nữa, bán ra ngoài cũng thành nhà có ma, tôi"

"Tôi biết rồi.” Hướng Thư Hoài nói: “tôi không chết."

"Cô đứng ngay đây, làm sao tôi biết cô chết hay chưa.” Dư Hiểu Hiểu vô thức bật lại: “ai bảo cô vào trong rồi không chịu ra, đã bao lâu rồi mà đến một tiếng động nhỏ cũng không có... "

Sau những lời trách móc cứ như thể đang gây sự đó, Hướng Thư Hoài cũng không có vẻ gì là không vui, chỉ giữ thần sắc bình thản, đôi mắt đen trong veo lặng lẽ nhìn chằm chằm vào Dư Hiểu Hiểu, không chút gợn sóng chờ đợi cô tiếp tục nói.

...

So với vẻ ngoài kín kẽ khi ở bên ngoài, trông cô ấy dường như có chút khác biệt, nhưng Dư Hiểu Hiểu lại không nói rõ được rốt cuộc là khác ở chỗ nào, bị nhìn bằng ánh mắt như vậy khiến lòng cô thấy khó chịu, dần dần cũng không nói tiếp được nữa.

Cô lại không chịu yếu thế, vội vàng lôi bản quy tắc sống chung đã viết xong ra, nhét thẳng vào tay người đối diện, rất có vẻ ra lệnh hơi hất cằm: "Quy tắc đây, tự xem đi."

Thế là Hướng Thư Hoài mở tờ giấy nháp dài ngoẵng kia ra, cúi mắt nhìn.

Bản quy tắc rất dài, viết nguệch ngoạc đến hai ba mươi điều, bao gồm không được dùng dép đi trong nhà của cô, không được ăn hoa quả của cô, không được ăn thức ăn có mùi nặng v.v., các điều khoản còn lại tóm gọn lại chỉ có một câu: không được xuất hiện trước mặt Dư Hiểu Hiểu, tốt nhất là khiến Dư Hiểu Hiểu không nhận ra sự tồn tại của cô ta.

Hướng Thư Hoài lướt qua bản quy tắc mười dòng chỉ với một cái liếc, gật đầu nói: "Được, tôi biết rồi."

Cô gấp gọn bản quy tắc cất đi, nắm lấy tay nắm cửa, vừa định đóng cửa thì bị Dư Hiểu Hiểu thò chân chặn cửa lại, không khỏi nghi hoặc nhìn về phía cô tiểu thư đang đứng trước mặt.

Lúc thò chân ra bản thân Dư Hiểu Hiểu cũng không nghĩ kỹ, nhận được ánh mắt khó hiểu của đối phương không khỏi luống cuống, bỗng nhiên lại trở nên hùng hồn: "Thế... thế thì, cô không có chút tiếng động nào, làm sao tôi biết cô có phải chết ở trong phòng rồi không? Nếu chị Du Du hỏi tôi, tôi phải làm sao?"