Chương 50

Hai cô gái ở quầy lễ tân cũng bị thái độ của hắn làm cho sợ hãi, lại nhắn tin giục bộ phận an ninh lần nữa.

Ngay sau đó, họ nhận được ám hiệu từ Hướng Thư Hoài, bảo họ rời khỏi quầy lễ tân tạm thời tránh đi, đề phòng bị thương oan.

“Hướng Văn Trạch.” Hướng Thư Hoài đứng ở trên cao, chỉ nói: “Có chuyện gì?”

“Chỉ là… chỉ là thế này, em gái à.” Hướng Văn Trạch mặt mày tươi cười: “Em xem này, cho anh trai chút tiền tiêu vặt được không?”

Thấy Hướng Thư Hoài vẻ mặt lạnh nhạt, hắn vội vàng cười làm lành giải thích: “Anh… anh trai gần đây gặp vận đen, không phải công ty lỗ chút tiền sao.

Vừa hay tìm được một phi vụ làm ăn rất tốt, chỉ thiếu chút vốn khởi nghiệp… Giúp anh trai một chút lúc khẩn cấp đi, chờ kiếm về rồi, khoản lỗ của công ty chắc chắn sẽ bù đắp được, tiền của em anh trai cũng không lấy một đồng nào, trả lại hết cho em… Hả?

Thư Hoài?”

Hắn nói đến khô cả cổ, thế nhưng thấy người ở trên cao vẫn dửng dưng không mảy may động lòng, trong lòng nôn nóng dâng lên một trận tức giận ngất trời, chỉ có thể liều mạng đè nén xuống.

“…Thư, Thư Hoài, em còn giận anh trai đúng không?

Anh em ruột thịt, đâu có thù hằn qua đêm… Hơn nữa, chúng ta cùng lớn lên.

Giờ anh trai gặp khó khăn, sao em có thể keo kiệt lạnh lùng như vậy… hả?”

Hướng Văn Trạch ngẩng cái cổ đau nhức lên, mắt không chớp nhìn chằm chằm phản ứng của cô.

...Nói đơn giản thì, Hướng Văn Trạch đã dùng tiền công ty đi cờ bạc, định khởi nghiệp nhưng lại bị người ta dùng công ty ma lừa đảo một vố đau, giờ lỗ hổng không tài nào lấp được, tiền vay mượn cũng tiêu hết sạch, giờ mới nhớ ra đến Hướng Thị tìm cô đòi tiền.

“Nói xong chưa.” Hướng Thư Hoài bình tĩnh nói: “Nói xong rồi thì đi đi.”

“Em...” Hướng Văn Trạch một trận tức giận bùng lên, nhưng lại phải đổi sắc mặt cười làm lành: “Thư, Thư Hoài, đừng đùa nữa… Hướng Thị to thế này nằm dưới tay em… mấy chục triệu đáng gì với em chứ?

Giúp anh trai một chút đi, haha…”

Hướng Thư Hoài không bình luận gì.

“Tôi nhắc anh.” giọng cô lạnh lùng như thường: “người của tòa án phụ trách cưỡng chế thi hành án, sáng nay đã đến căn hộ của anh rồi.

Bà Lisa nghiện rượu lâu năm, do chỗ ở bị niêm phong, giờ bà ấy uống rượu quá độ.

Nếu anh quay về ngay bây giờ, vẫn kịp đưa bà ấy đi cấp cứu, tránh để bà ấy bị sặc chất nôn mà ngạt thở.

Chậm năm phút ba mươi giây nữa, anh e là sẽ mất mẹ rồi.”

Cô nhìn xuống khuôn mặt Hướng Văn Trạch từ từ đỏ bừng, từ không thể tin nổi chuyển sang dữ tợn, thần sắc lạnh lùng mà bình tĩnh.

“...Đương nhiên, nợ nần trên người bà ấy cũng sẽ tiêu tan hết theo.”

“Năm phút hai mươi ba giây, Hướng tiên sinh, chỉ xem lựa chọn của chính anh thôi.”

Cuối cùng, Hướng Văn Trạch hoàn toàn tỉnh ngộ sau những lời nói đó, bùng nổ một tràng chửi rủa điên cuồng.

“… Đồ đĩ!! Con đĩ!

Tao ȶᏂασ mẹ mày, Hướng Thư Hoài, đồ tạp chủng, mày tưởng mày là ai mà vênh váo thế, chẳng phải chỉ có mấy chục triệu sao!

Tao ȶᏂασ...”

“Năm phút mười bảy giây.” Hướng Thư Hoài làm như không nghe thấy, nói: “Mời rời đi, Hướng tiên sinh.”

“Mày là cái thá gì...”

Cái gã Hướng Văn Trạch, khi cô mười ba tuổi, từng đứng trên cầu thang ném vỡ bình hoa vào đầu cô, cười ha hả.

Còn bây giờ, đến lượt Hướng Thư Hoài cao ngạo đứng trên bậc thang, nhìn xuống dáng vẻ thảm hại, cùng đường mà phát điên của hắn ta.

Trong cơn điên loạn, Hướng Văn Trạch vài bước xông tới định đánh cô, lại bị mấy người bảo vệ đã chờ sẵn tóm chặt lại, mạnh tay khống chế mời ra cửa.