Chương 9

“Anh có hẹn rồi.”

“Vậy tụi em add WeChat được không?”

Tạ Tranh xoay điện thoại trong tay một vòng, khóe môi cong lên tà tà, lời nói ra lại chẳng hề lưu tình: “Anh không tùy tiện kết bạn với người lạ.”

Hai cậu liếc nhìn nhau, rồi cũng hiểu ý mà rút lui. Nhưng bọn họ không buồn, được nói vài câu với trai đẹp như Tạ Tranh, dù có bị từ chối thì cũng coi như lời chúc ngủ ngon rồi.

Đúng lúc này, Hồ Kỳ Chí đến nơi. Ông ta tuy tuổi đã ngoài năm mươi nhưng vẫn giữ được vóc dáng tạm ổn, đi cùng ba người khác thì hơi “hết date” bụng bia phình ra, mặt bóng dầu. Đám người vừa nãy còn lởn vởn quanh Tạ Tranh lập tức như bị thủy triều xô dạt, tản đi sạch sẽ.

Tiếp loại ông chủ như Hồ Kỳ Chí cũng không khó, chỉ cần xoay quanh ba chữ “rượu, sắc, quyền”, rót cho đủ, nói cho sướиɠ, là có thể kết thành huynh đệ trên bàn nhậu.

Với Tạ Tranh, uống rượu vốn không phải chuyện gì to tát. Khi mới khởi nghiệp, anh từng uống đến mức cắm đầu vào bồn cầu. Giờ thì ít ra người ta còn nể mặt “Tạ Tranh của Tinh Nhận” mà châm chước vài ly.

Lúc kim đồng hồ chỉ 2:09 sáng, mấy ông chủ đã ngà ngà, mắt lim dim, ôm nhau lảo đảo lên xe về. Hồ Kỳ Chí còn vác theo một Omega dáng người nhỏ nhắn, vỗ mạnh lên vai Tạ Tranh: “Cho trợ lý cậu liên hệ với trợ lý tôi, nhớ đấy nhé!”

Mấy người rời đi rồi, Tạ Tranh ngồi phịch xuống ghế, thở một hơi dài, rồi lại tháo thêm một khuy áo cổ.

Anh uống không ít, dù đầu óc vẫn còn tỉnh táo, nhưng tứ chi đã bắt đầu không nghe lời.

Anh mở app gọi xe, hệ thống báo ban đêm xe ít, cần chờ ít nhất mười phút.

Tạ Tranh ném điện thoại lên bàn, rút một điếu thuốc ra, kẹp giữa môi.

Ngón tay bật nắp bật lửa, hai lần đưa lên mà chẳng cái nào châm trúng điếu thuốc.

Anh nhíu mày chửi khẽ một tiếng “mẹ kiếp”, chuẩn bị thử lần thứ ba thì một bàn tay đưa qua, nhận lấy bật lửa, châm thẳng vào đầu thuốc giúp anh.

Tạ Tranh theo tay người đó hít một hơi sâu, rồi chậm rãi nhả khói trắng ra, mí mắt hơi rũ, trông như vừa được giải thoát.

Điếu thuốc xoay nhẹ giữa hai hàm răng, cuối cùng anh mới ngẩng lên nhìn người vừa giúp mình, ai ngờ lại thấy một gương mặt quen thuộc. Tạ Tranh hơi ngạc nhiên, nhướng mày: “Là cậu?”

Thiếu niên trước mặt cười híp mắt, đuôi mắt cong lên như trăng non: “Chào chú Tạ.”



Cậu thiếu niên không phải đến đây để chơi. Cậu mặc đồng phục giống hệt những nhân viên phục vụ khác trong club, áo sơ mi trắng, áo gi-lê đen, cổ thắt nơ nhỏ, ngực đeo bảng tên kim loại khắc bằng tia laser hai chữ: Lộ Lộc.

Tạ Tranh đưa tay ra, lòng bàn tay ngửa lên. Lộ Lộc liền đặt lại chiếc bật lửa vào tay anh.

Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt Lộ Lộc lướt qua màn hình điện thoại đặt trên bàn, app gọi xe vẫn đang xoay vòng vòng chưa có hồi âm. Cậu chớp mắt: “Chú Tạ, giờ này khó gọi xe lắm. Hay là để cháu đưa chú về nhé?”

“Cậu có xe?”

“Đồng nghiệp cháu có, cháu mượn là được.”

Tạ Tranh hờ hững nâng mí mắt liếc nhìn Lộ Lộc. Tối qua ăn xong với Tống Thanh Viễn, có hai sinh viên uống nhiều, bước đi loạng choạng, chính Lộ Lộc là người dìu từng người về.

Chu đáo, lanh lợi, dễ thương.

Nhưng vẫn ngốc.

Kiểu người như thế này chỉ tồn tại trong môi trường đại học, bước ra xã hội, nếu gặp phải người như anh kiểu gì cũng bị "xơi tái" đến không còn mẩu xương.

Có những lúc, lòng tốt chẳng qua chỉ là công cụ để người khác giẫm lên mà thôi.

Lộ Lộc vẫn đang hơi khom người chờ phản ứng của anh. Tạ Tranh đáp gọn: “Được.”

Lộ Lộc liền tươi cười: “Vậy chú Tạ chờ cháu một chút nhé.” Nói xong liền quay người, bước đi nhẹ tênh về phía quầy bar.

Tạ Tranh nhìn thấy cậu chàng gần như nằm bò ra quầy bar, một tay chống má, trò chuyện với một bartender đội mũ. Dù Lộ Lộc quay lưng về phía anh, Tạ Tranh cũng có thể hình dung ra nụ cười cong cong của cậu, giọng nói mềm nhẹ như gió đầu xuân chắc không ai từ chối nổi một thiếu niên như thế.

Quả nhiên, lúc quay lại, trong tay Lộ Lộc đã có một chùm chìa khóa. Cậu xoay nó hai vòng trên ngón tay: “Đi thôi, chú Tạ.”

Chiếc xe là một con Beetle cổ điển, mui thấp, không gian trong xe chật hẹp, chân Tạ Tranh gần như không duỗi nổi.

Lộ Lộc nhận ra, sau khi cài dây an toàn, liền nghiêng người sang chỉnh lại ghế cho anh. Cậu còn giơ tay lên, định kéo dây an toàn bên phía anh.

Cái đầu lông tơ kia ở ngay trước mắt, Tạ Tranh ngửi thấy một mùi cam quýt dịu nhẹ, sạch sẽ.

Anh giơ tay đẩy nhẹ vai cậu: “Tôi đâu có say đến mức không cài nổi dây an toàn.”

Lộ Lộc lập tức ngồi thẳng lại.

Như biến ảo từ ống tay áo, cậu rút ra một chai nước suối lạnh, đưa cho Tạ Tranh, rồi khởi động xe.

Tạ Tranh uống một ngụm nước, bất chợt hỏi: “Bưởi à?”

Lộ Lộc cười tít mắt: “Vâng ạ.”

Cậu lái xe rất êm. Tạ Tranh lấy điện thoại ra định trả lời tin nhắn về dự án mới mà tổng quản gửi đến, nhưng ngón tay cứng đờ, bấm ra toàn lỗi chính tả.

Anh bực mình, tiện tay ném điện thoại lên bảng táp-lô phía trước.

Bốp, điện thoại đập trúng cái gì đó.

Tạ Tranh nhìn sang, phát hiện ra là một hàng dài thuốc ức chế dành cho Alpha.

Thuốc ức chế Alpha có nhiều loại, miếng dán, viên uống, hoặc ống tiêm. Người chủ chiếc xe này dùng loại cuối cùng, ống tiêm.

Ngày nay không còn mấy Alpha chọn tiêm vì quá đau, trừ phi kinh tế không khá hoặc trong tình huống khẩn cấp.

Nhưng Tạ Tranh vẫn luôn dùng ống tiêm. Một là hiệu quả mạnh nhất. Hai là anh thật ra rất thích cảm giác đau đớn đó.

Rất phê.

Ánh mắt anh rời khỏi mấy ống tiêm, chuyển sang gương mặt Lộ Lộc.

Ánh đèn đường hắt qua cửa kính chiếu lên gò má cậu.

Lộ Lộc hoàn toàn là kiểu mà Tạ Tranh thích, đường nét rõ ràng, thanh tú nghiêm chỉnh, mang theo vẻ cứng cáp vừa đủ, không hề yếu đuối hay mảnh mai.