Chương 7

Tạ Tranh nghe xong thì không nhịn được, khóe môi khẽ cong lên.

Chuyện lập nghiệp của anh ư?

Đào móc nhân tài của đối thủ, cài người làm nội gián, ép người ta ký hợp đồng cá cược, rồi thôn tính cả công ty họ mấy chuyện chẳng lấy gì làm vẻ vang. Nếu là anh, anh cũng chẳng muốn sinh viên nghe mấy thứ này đâu.

Đến sáu giờ tối, hai người xuất phát đến quán nướng.

Nói là tiệc liên hoan của cả lớp, thực ra là bọn sinh viên tụ tập tiễn thầy Tống nghỉ phép. Thầy Tống đột nhiên quyết định nghỉ, không nói rõ lý do, chỉ bảo muốn đi xả hơi, khiến đám sinh viên vừa lo vừa sốt ruột.

Hai người đến sớm, nhưng trong phòng bao đã ngồi đủ chín người, năm nam bốn nữ, trong đó năm người đeo vòng ức chế đều là Omega.

Tạ Tranh vừa bước vào, đã có một Omega nam mặt đỏ lên, hắt hơi liên tục: “Xin lỗi… hắt xì! Mùi… hắt xì! Cay quá…”

Tin tức tố của Tạ Tranh là hương thuốc lá trộn tiêu đen, đậm đà, cay nồng. Omega vốn mẫn cảm, dù anh không trong thời kỳ động dục, vẫn có O ngửi thấy. Ở công ty, cô lễ tân hễ gặp anh là cũng hắt hơi không ngừng.

Cậu bé kia vội vàng lấy viên thuốc trong túi ra uống, mãi mới dịu xuống.

Tạ Tranh không hề thấy áy náy, chỉ thờ ơ hỏi một câu: “Không sao chứ, nhóc?”

Cậu kia sợ hãi cúi gằm, lắc đầu quầy quậy.

Tống Thanh Viễn vỗ về cậu ta vài câu, rồi chỉ tay về phía Tạ Tranh: “Đây là bạn tôi, Tạ Tranh, lợi hại lắm đấy. Sau này tôi không ở đây, gặp chuyện khó cứ tìm anh ấy giúp.”

Anh đã chịu ơn Tống Thanh Viễn cho ở nhờ, giúp một tay trông đám nhỏ cũng là chuyện nên làm.

Tạ Tranh gật đầu, giọng hờ hững: “Nhưng tôi bận lắm, gặp chuyện to hẵng tìm tôi.”

Một giọng sáng sủa cất lên: “Vâng, anh Tạ.”

Tạ Tranh ngẩng mắt, bắt gặp ánh mắt của học trò cưng của Tống Thanh Viễn.

Tên gì ấy nhỉ?

Nai ngốc… à đúng, Lộ Lộc.

Cậu hôm nay không mặc chiếc áo khoác vàng rực rỡ, mà thay bằng áo khoác xám nhạt kẻ xanh lam, đeo chéo một chiếc túi nhỏ, mái tóc sáng màu buộc gọn sau gáy kiểu người ăn mặc rất có gu.

Lần này, Tạ Tranh mới thật sự nhìn rõ gương mặt cậu ngoan ngoãn vô hại, nhưng không mềm mại kiểu Omega, mà là gương mặt anh thích.

Vừa nãy khi Omega kia hắt hơi, chính cậu là người đưa nước, giờ lại là người đầu tiên cất lời. Khéo léo, nhanh nhạy, nhiều người đi làm còn chẳng nhanh nhẹn như thế.

Nhưng Tạ Tranh lại không muốn ăn kiểu thức thời ấy: “Đừng gọi là anh, tôi lớn hơn các cậu nhiều, gọi chú đi.”

Một Tạ Tranh đánh nhau giỏi, chạy nhanh, trong miệng người khác dữ dằn, trong lời thầy Tống lại nghĩa khí từng mảnh ghép ấy hợp lại, cuối cùng tạo thành hình ảnh người đàn ông trước mắt Lộ Lộc.

Cậu khẽ nắm lấy vạt áo mới tinh của mình, đưa tay ra, tự giới thiệu: “Chào chú Tạ, cháu là Lộ Lộc.”

Tạ Tranh cúi đầu liếc nhìn bàn tay cậu, rồi cũng giơ tay ra bắt nhẹ một cái.

Các sinh viên khác lần lượt bắt chước Lộ Lộc tự giới thiệu, anh đều bắt tay lại, nhưng không nhớ nổi tên ai.

Tạ Tranh không phải người cầu kỳ chuyện ăn uống, với món nướng mà Tống Thanh Viễn hết lời khen ngợi, anh cũng không có cảm giác gì đặc biệt.

Ăn được nửa bữa, đám sinh viên rốt cuộc cũng mở lòng, vây lấy Tống Thanh Viễn tra hỏi: “Thầy nghỉ phép rồi định đi đâu thế ạ?”

Tống Thanh Viễn chỉ đáp: “Về quê một chuyến.”

Lúc ấy, trợ lý của Tạ Tranh gọi đến, hỏi địa chỉ hiện tại để gửi đồ dùng cá nhân sang. Anh vừa nghe điện thoại vừa tiện tay vỗ vai Tống Thanh Viễn một cái, rồi đi ra ngoài.

Cúp máy xong, anh cũng không vội quay lại, đứng ngoài cửa hút liền hai điếu thuốc. Anh nghiện thuốc nặng, ham muốn tìиɧ ɖu͙© cũng không nhẹ, nhưng mãi không được thỏa mãn, đành mượn thuốc lá để giải toả.

Khi quay lại, câu chuyện trong phòng đã chuyển sang chủ đề khác.

Một cậu nam sinh thở dài kể khổ: “Họ bắt bọn em trong một tuần phải giải tán hết đám mèo chó.”

Tạ Tranh nghe một lúc mới hiểu đầu đuôi.

Cậu ta là thành viên câu lạc bộ bảo vệ động vật, chuyên cứu giúp chó mèo hoang trong trường.

Con trai của một vị cổ đông trường bị chó cắn, nên gây sức ép buộc CLB trong vòng một tuần phải dọn sạch toàn bộ động vật trong khuôn viên.

Nếu không hậu quả chẳng cần nói cũng hiểu, giọng điệu đầy uy hϊếp. CLB chỉ hơn hai mươi thành viên, toàn tân sinh viên, vừa sợ vừa bất lực.

“Thầy Tống ơi…” Cậu bé mím môi cầu cứu: “Bọn em phải làm sao đây ạ?”

Tống Thanh Viễn còn chưa kịp mở lời, Tạ Tranh đã bật cười.

Anh ngả người tựa lưng vào ghế, đưa tay cởi hai cúc áo ở cổ: “Chuyện này cầu cứu thầy Tống vô ích, thầy các cậu cũng chỉ là người làm thuê.”

Cả bàn quay sang nhìn anh.

“Để chú dạy cho.” Tạ Tranh nhếch môi, cười xấu xa: “Dùng tài khoản phụ đăng vài bài lên mạng, nói con trai cổ đông có xu hướng bạo hành động vật, trường vì nịnh nọt nó mà muốn tận diệt chó mèo.”

Cả đám sinh viên chưa từng nghe chiêu này, há hốc mồm nhìn nhau, sững sờ.

Tống Thanh Viễn: “...”

Trán anh ta gân xanh nảy loạn lên: “Tạ Tranh, đừng có làm hư học trò tôi!”

Tạ Tranh cười thành tiếng, khóe mắt liếc qua, vừa hay chạm ánh mắt Lộ Lộc, đôi mắt cậu long lanh sáng rực.

Tạ Tranh hiếm khi có lòng tốt, vậy mà Tống Thanh Viễn lại sống chết chặn anh lại, không cho nói tiếp.

Tạ Tranh nhướng mày, không lên tiếng nữa, chỉ nhếch môi cười xấu xa, dốc cạn cốc bia trong tay giữa ánh mắt sững sờ của đám sinh viên.

Tống Thanh Viễn đang uống thuốc, không được đυ.ng đến rượu, chỉ có hai sinh viên khác gọi bia trái cây. Lộ Lộc thì chọn nước táo, nhưng hầu như không động đến, cậu bận rộn chia phần thịt nướng cho mọi người, ngay cả trong đĩa của Tạ Tranh cũng có mấy miếng là do Lộ Lộc gắp qua.

Gần cuối bữa, đám sinh viên cũng không còn quá sợ Tạ Tranh nữa, bắt đầu mở miệng tám chuyện, từ chuyện ai trong khoa từng quên mang thuốc ức chế lúc đến kỳ dễ cảm suýt gây chuyện lớn, cho đến ai yêu xa bị người ta lừa tình lẫn tiền.