Chương 6

“Tiểu Lộc, đất sét gửi đến rồi, đang ở dưới lầu đấy. Hai đứa mình xuống bê đi, nhanh gọn lẹ!”

Phòng 2301 tòa nhà dạy học số 2, cũng chính là xưởng thực hành của lứa tân sinh viên ngành Điêu khắc khóa 24.

Bên trong bừa bộn những giá vẽ, tượng thạch cao chất chồng, ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ, bị cắt thành từng mảng nhỏ, rải rác rơi trên mái tóc mềm mại, khuôn mặt trắng trẻo sạch sẽ của thiếu niên.

Lộ Lộc ngồi trước giá vẽ, tay cầm một cây bút than, nhưng chẳng hề vẽ gì cả. Cậu tựa đầu ra sau ghế, mắt nhìn trần nhà, vẻ mặt trống rỗng.

“… Tiểu Lộc? Tiểu Lộc? Lộc à, Lộ Lộc?!”

Mái tóc Lộ Lộc hơi dài, mỗi khi làm việc thường lấy dây chun buộc thành một chùm đuôi nhỏ phía sau.

Gọi mãi không được, cuối cùng Thôi Tùng Bách đành đưa tay túm lấy cái đuôi nhỏ của cậu kéo nhẹ: “Mày nghĩ gì thế hả?”

Lộ Lộc “à” một tiếng, lúc này mới bừng tỉnh.

Cậu vẫn ngửa đầu nhìn thẳng ra phía sau, đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Thôi Tùng Bách.

Lộ Lộc có gương mặt ngoan ngoãn, hoàn toàn không mang nét gì gọi là hung dữ. Từ nhỏ đến lớn, ngoại hình ấy đã giúp cậu chiếm được thiện cảm của mọi người, mang lại cho cậu không ít thuận lợi. Tính cách của cậu cũng hợp với gương mặt ấy, gần gũi, dễ mến. Chưa kịp nói gì, mắt cậu đã cong cong cười.

“Tao đang nghĩ, tối nay mặc gì.”

Thôi Tùng Bách: “…”

Chỉ vì cái vấn đề nhảm nhí này mà bơ người ta cả buổi?!

“Đừng ép tao phải táng mày ngay trong xưởng thực hành, để ngành Mỹ thuật vốn đã đáng thương vì thất nghiệp lại càng thê thảm hơn.”

Mặt Thôi Tùng Bách đen sì: “Dậy, làm việc!”

Lộ Lộc bật cười, ngoan ngoãn đứng dậy.

Hành lang tòa nghệ thuật thoang thoảng mùi màu vẽ, giấy nhám, mực in. Lộ Lộc bê hộp đất nặng trịch theo sau bạn cùng phòng, trong đầu vẫn quanh quẩn chuyện ban nãy.

Mặc gì bây giờ?

Áo khoác vàng làm cậu trông rực rỡ, tràn đầy sức sống, nhưng ống tay áo bị dính nước sốt hồi trưa, không tiện mặc ra ngoài.

Cậu vẫn còn hai chiếc áo vàng khác, nhưng đều là áo ngắn tay, mà giờ đang tháng Tư, trời tối vẫn còn lành lạnh, mà cậu lại sợ lạnh.

Quần áo của cậu không nhiều nhặn gì, nghĩ kỹ lại, còn một chiếc áo khoác gió màu xanh lam và một cái áo hồng. Nhưng khoác gió thì dày quá, hồng thì non nớt quá, tối nay cậu không muốn làm vẻ đáng yêu.

Mặc gì bây giờ?

Buổi tiệc tối nay, phải mặc gì để gặp thầy Tống Thanh Viễn?

Mặc gì để gặp Tạ Tranh người mà thầy có thể sẽ dẫn theo?

Cậu từng nghe cái tên Tạ Tranh không biết bao nhiêu lần.

Hồi cấp hai, thầy giám thị nổi tiếng chua ngoa hung hăng của trường sau khi bị đàn anh Tạ Tranh chặn ở cửa nhà giáo huấn một trận đã hóa thành người khác, rụt rè hẳn đi.

Kỷ lục chạy 1000m ở đại hội thể thao của trường vẫn mang tên đàn anh Tạ Tranh.

Hồi cấp ba, cái chỗ ngồi cạnh cửa sổ trong lớp là vị trí độc quyền của đàn anh Tạ Tranh, có chị đàn chị Omega từng thầm mến anh chụp một tấm hình anh ngồi ở đó, từ đó ai cũng phát hiện ra vào lúc hai giờ chiều ánh nắng rọi vào ô cửa ấy đẹp đến kỳ lạ, đến mức tan học cả đám tranh nhau ngồi chụp ảnh selfie ở đó.

Buổi lễ chào tân sinh viên ở đại học, hiệu phó từng liệt kê mấy cựu sinh viên thành đạt ngoài xã hội, trong đó có tên Tạ Tranh;

Ngay cả giáo viên chủ nhiệm cũng hay khoe “Bạn đại học của tôi” chính là Tạ Tranh.

Hôm nay là lần đầu tiên Lộ Lộc gặp Tạ Tranh.

Lúc thầy Tống gọi cậu ra giao việc, đám bạn phía sau còn cố tình vò tóc cậu một cái, mấy sợi tóc mái rủ xuống trán. Qua màn tóc lòa xòa ấy, cậu chỉ thấy sau lưng thầy Tống không xa có một người đàn ông mặc vest đen, là Thôi Tùng Bách nhận ra trước, kéo tay áo cậu ghé tai thì thầm: “Đệch, là Tạ Tranh!”

Tạ Tranh.

Mười năm trước, đàn anh như đám mây giông tích điện, đôi khi vài giọt mưa rơi trúng mặt Lộ Lộc, cậu không thích cũng không ghét, chưa bao giờ để tâm.

Nhưng hôm nay, cái tên ấy, đột nhiên hóa thành một con người sống động, sừng sững cách cậu chưa tới mười lăm mét. Cảm giác đó thật lạ như theo đuổi một thần tượng mà chẳng mấy thật lòng, bỗng nhiên thần tượng ấy bước ra đời thực, đứng ngay trước mặt mình.

Lộ Lộc vốn giỏi giả vờ vui vẻ, nhưng khoảnh khắc ấy, cậu thật sự có chút hân hoan.

Thầy Tống giao việc xong, Lộ Lộc cùng Thôi Tùng Bách và một cậu bạn đã hẹn ăn trưa cùng nhau đi về phía trước. Cậu thầm mừng vì mình đã chọn mặc chiếc áo khoác hợp với mình nhất.

Lúc đi ngang qua Tạ Tranh, Lộ Lộc không kìm được, lén liếc anh một cái.

Cậu trượt chân, cả người chao đảo. Tạ Tranh ngẩng đầu nhìn trời, khóe môi cong thành một nụ cười như cười nhạo, nhả ra một làn khói nặng mùi.

Thôi Tùng Bách vội đỡ lấy cậu.

Không ít sinh viên len lén liếc nhìn Tạ Tranh, Thôi Tùng Bách cũng nằm trong số đó, đi xa rồi mà vẫn nhón chân ngoái đầu lại.

Thôi Tùng Bách khẽ rít lên: “Sao nhìn ngoài đời Tạ Tranh còn dữ hơn cả trong video thế?”

Một cậu khác không biết anh là ai, tò mò hỏi: “Ai vậy? Diễn viên à?”

“Không phải diễn viên. Là tổng giám đốc một công ty. Mặt mũi đẹp quá nên hay bị chụp đăng lên mạng thôi. Tôi xem phần bình luận thấy ai từng làm việc với anh ta đều bảo con người này không dễ chọc đâu, nhìn như dân xã hội đen ấy, thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn.”

…Tàn nhẫn?

Trong đầu Lộ Lộc chợt hiện ra cảnh Tạ Tranh dí điếu thuốc đầy dấu răng lên lan can dập tắt.

Ừm, rất cay.

Cậu bạn nghe xong thì giật mình: “Ôi, nghe mà sợ quá… mà sao mày im lặng thế, Tiểu Lộc?”

Lộ Lộc bỗng thấy hứng khởi hơn hẳn, tung tăng nhào lên lưng bạn: “Đang nghĩ lát nữa ăn gì thôi.”

*

“Nướng thịt hả?”

Tạ Tranh ngồi vắt vẻo trên sofa, giọng lười biếng hỏi Tống Thanh Viễn: “Tiện không? Cho tôi đi cùng.”

“Tiện mà.”

Tống Thanh Viễn đang ngồi xổm trước một chậu cây, cầm kéo tỉa tót cành lá: “Anh có thể tranh thủ kể cho bọn trẻ nghe chuyện lập nghiệp của anh, khích lệ chúng nó một chút.”