Cậu giữ lấy vai anh, lật người một cái, lúc mở miệng, giọng đã hoàn toàn khàn đặc: “Chú Tạ, chú biết không…”
Tạ Tranh ôm lấy cổ cậu, hôn tới tấp, lẩm bẩm: “Biết gì?”
Lộ Lộc nói: “Điện thoại tối qua, là cháu cố tình để quên trong nhà hàng đấy.”
Tạ Tranh lúc này đã mơ mơ màng màng, phải mất mấy giây mới hiểu ra cậu đang nói gì. Anh bật cười: “Muốn làm với chú đến thế à, cưng? Vậy thì bây giờ… ha…”
Còn chưa nói xong, Tạ Tranh đã bất ngờ rên khẽ một tiếng, đầu ngửa ra sau, cơ thể run lên từng đợt.
Lộ Lộc kinh ngạc dừng lại, hoàn toàn không nghĩ Tạ Tranh lần này lại nhanh như vậy.
Tạ Tranh thì chẳng lấy gì làm xấu hổ, chân gác lên eo cậu, cười nói: “Tiếp đi.”
—
Đợi đến khi cả hai bình tĩnh lại thì đã qua mấy tiếng đồng hồ.
Trời sáng rõ, ga giường nhàu nát như bãi chiến trường.
Tạ Tranh không biết là ngủ hay ngất đi rồi, căn phòng ngập tràn pheromone nồng nặc của anh.
Lộ Lộc nhảy xuống giường, lập tức hít sâu một hơi lạnh: “A đau đau đau…”
Mấy lời “để em đánh dấu anh” gì đó, toàn là gạt người ta, toàn là nói cho đã mồm, lừa cho cậu quay vòng vòng.
Thực tế là căn bản cậu còn chưa chạm được vào gáy Tạ Tranh nữa kìa, ngược lại là Tạ Tranh, cái hàm răng đúng thật là lợi hại, ngày thường đã hay cắn người, hôm nay còn không nhẹ tay chút nào, trên người Lộ Lộc giờ có mấy dấu răng sâu tới mức dọa người.
Cậu lục tung đống đồ, cuối cùng mới tìm được ống thuốc ức chế trong ngăn phụ của túi Tạ Tranh. Sau khi tiêm cho anh xong, Lộ Lộc mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Lúc kéo khóa túi lại, Lộ Lộc thấy trong túi Tạ Tranh có một chiếc cà vạt màu đỏ sậm, sọc chéo. Cậu nghĩ nghĩ, để lại mẩu giấy nhắn báo cho Tạ Tranh một tiếng, rồi lấy cà vạt nhét vào ba lô mình luôn.
Hôm nay cậu vẫn còn lớp học. Sau khi gọi bữa sáng cho Tạ Tranh xong thì vội vã rời đi.
Tống Thanh Viễn rời trường rồi, giờ học điêu khắc được phân cho các thầy rảnh của khoa luân phiên dạy. Tác phẩm "Nữ thần cụt tay" của Lộ Lộc đã dựng được khung cơ bản, cao hơn cả cậu một cái đầu, nhìn qua cũng đủ thấy khí thế áp đảo.
Cậu chụp lại một tấm gửi cho Tống Thanh Viễn, rồi nghĩ nghĩ, gửi thêm cho Tạ Tranh một bản.
Tạ: [.]
Tạ: [Gì đấy?]
Deer: [Tượng thần Vệ Nữ.]
Tạ: [Nhìn không hiểu, nhưng tôi thích.]
Một lúc sau, Lộ Lộc lại nhận được tin nhắn khác của Tạ Tranh.
Tạ: [Nhóc thối, cái cà vạt của tôi đâu?]
Lộ Lộc không nhịn được cười.
Tạ Tranh cũng chẳng thật sự định truy cứu chuyện cái cà vạt, anh cong môi nhắn tiếp: [Mẹ kiếp sáng nay em hăng thật đấy, uống thuốc tăng lực à?]
Tạ: [Lần sau không tha cho em đâu.]
Dĩ nhiên, cũng không thể đổ hết cho Lộ Lộc. Tạ Tranh vẫn nhớ như in cảnh anh ôm cổ cậu mà đau tới tê dại cả người, miệng thì cứ không ngừng bảo “dùng sức mạnh chút nữa đi”, sau đó từ sâu trong cơ thể liền truyền ra cái cảm giác như có thứ gì đó bị nạy mở, tê tê dại dại, đến linh hồn cũng rung theo.
Chỉ cần nhớ lại thôi là Tạ Tranh đã thấy thắt lưng nhũn ra. Anh liếʍ răng hàm trong, nhìn tin nhắn Lộ Lộc vừa gửi:
Deer: [Khi nào thì gặp lại vậy, chú Tạ?]
Tạ: [Để sau đi, dạo này anh bận.]
Tạ Tranh nói bận là thật sự rất bận. Có mấy lần Lộ Lộc gửi tin nhắn, phải hôm sau anh mới trả lời.
Kết quả là kỳ nghỉ lễ Quốc tế Lao động 1/5 và cả lễ kỷ niệm thành lập trường sau đó, Lộ Lộc đều không thể mời được Tạ Tranh.
Mười ngày không thấy bóng Tạ Tranh đâu, Lộ Lộc bỗng sinh ra một thú vui mới, ngoài việc học và làm thêm đều đặn, cậu còn thích tìm Tạ Tranh giữa biển người đông đúc.
Chỉ là ngay cả sinh viên cùng ký túc xá trong cùng trường, vì nhiều lý do còn có thể mấy tháng không gặp mặt, huống hồ Tạ Tranh chỉ ở gần trường mà thôi. Chỉ cần một trong hai người không chủ động hẹn gặp, khả năng tình cờ đυ.ng mặt gần như bằng không.
Tháng Năm vừa tới, thời tiết lập tức nóng ran, ánh nắng thiêu đốt không khác gì lửa đổ xuống đầu.
Hôm nay là cuối tuần, Lộ Lộc không có lịch trực, hẹn vài bạn cùng lớp ra trung tâm thương mại mua đồ mùa hè.
Trong nhóm đi chơi hôm đó có alpha, beta, omega đủ cả, bình thường thân nhau từ lớp học, nên không ai để ý tới giới tính, chen chúc nhau thử đồ, chọn quần áo cho nhau.
Lộ Lộc chọn hai cái áo phông đem vào phòng thử, lúc ra ngoài thì thấy chỉ còn lại một người đứng chờ.
Là một cậu omega học thiết kế đồ họa, dáng người nhỏ nhắn, thấy Lộ Lộc liền đưa cho cậu một cái áo: “Cái này cũng hợp với cậu nè, muốn thử không?”
“Cảm ơn.”
Lộ Lộc vừa đưa tay nhận, người kia lại không buông ngay.
Lộ Lộc nghe thấy cậu bạn kia hỏi: “Lần sau cậu với tớ đi chơi riêng nha? Cậu cũng độc thân đúng không?”
Lộ Lộc khựng lại, rồi bật cười: “Tớ có người trong lòng rồi.”
Cậu bạn mím môi, Lộ Lộc buông tay: “Xin lỗi nhé.”
Chuyện này coi như một đoạn nhỏ xen ngang, lật sang trang nhanh chóng. Lúc những người khác ra khỏi phòng thử, chẳng ai phát hiện có gì khác lạ.
Sau đó, cả nhóm rủ nhau đi ăn thử set đồ ăn nhanh đang làm quảng cáo, Lộ Lộc đi sau cùng, bỗng nhận được một tin nhắn.
Tạ: [Chuyển khoản 0.5 tệ]
Deer: [Sao thế ạ?]
Tạ: [Chuyển khoản 0.5 tệ]
Deer: [Chú Tạ?]
Tạ: [Chuyển khoản 0.5 tệ]
Lộ Lộc: “…”
Gì vậy trời? Tính chọc cậu chơi à?
Nhìn số tiền khổng lồ 1.5 tệ mà Tạ Tranh chuyển đến, Lộ Lộc vừa thấy buồn cười vừa thấy khó hiểu, đang định gửi lại cái sticker thì sau gáy bị ai đó kéo giật một cái như trời giáng.
Lộ Lộc không kịp phản ứng, loạng choạng ngã nhào, đập vào vai một người.
Cậu nghiêng đầu sang, thấy Tạ Tranh đang ngậm điếu thuốc, nghiêng mặt nhìn cậu.
Gần nửa tháng không gặp, Tạ Tranh vẫn ngầu như thế, áo sơ mi đen bó sát phô bày bắp thịt, cổ áo mở ba khuy, để lộ hình xăm thấp thoáng bên trong.