Chương 20

Tiếng thở của một alpha trưởng thành vang lên ngay bên tai Lộ Lộc, mang theo hơi nóng và ẩm ướt phả vào vùng da ở cổ cậu, nồng nặc một thứ khát khao mãnh liệt.

Hô hấp của Lộ Lộc cũng dần trở nên gấp gáp. Cậu giơ tay áp lên sau đầu Tạ Tranh, nhẹ giọng trấn an: “Chú Tạ, đừng gấp, đừng gấp mà.”

Giọng Tạ Tranh gần trong gang tấc, khản đặc và đầy du͙© vọиɠ, nhưng lời nói thì chẳng lấy gì làm êm tai: “Không được thì trả tiền lại cho ông! Ông hủy đơn!”

Lộ Lộc suýt nữa thì cười bật thành tiếng: “…”

Hủy đơn?

Gì vậy trời, xem cậu là gói thuê bao tháng chắc?

Lộ Lộc biết rất rõ lần trước của cả hai là lần đầu tiên. Nhưng với tư cách là “lần đầu”, thật sự quá không giống ai, không dịu dàng, chẳng yêu chiều, chẳng có chút tình cảm.

Cậu vốn định lần này làm từ tốn một chút, nhưng Tạ Tranh rõ ràng không kiên nhẫn nổi, cứ từng chút một thúc ép cậu ngồi xuống.

Hai người cùng thở hắt ra một hơi, vừa đau vừa sung sướиɠ.

Ngực bị bàn tay Tạ Tranh đè ép có cảm giác tê dại râm ran, Lộ Lộc cầm lấy tay anh, dùng môi chạm nhẹ vào đầu ngón tay.

Tạ Tranh lập tức phản xạ bóp lấy mặt cậu, cúi người xuống hôn, môi dán môi hỏi: “Ngoan thế này là vì thích chồng hay thích tiền của chồng?”

Lộ Lộc còn chưa kịp trả lời thì Tạ Tranh đã lắc đầu thật mạnh.

Trước giờ anh luôn tự mình vượt qua kỳ dễ cảm, thật lòng mà nói thì cũng chẳng khó khăn gì. Anh biết rằng có phoremone của omega thì alpha sẽ vượt qua dễ cảm nhẹ nhàng hơn.

Nhưng giờ thì anh như kẹt giữa hai trạng thái, được thỏa mãn mà lại vẫn trống rỗng. Cơ thể được lấp đầy khiến anh sung sướиɠ, nhưng cơn ngứa ngáy đòi đánh dấu lại khiến đầu óc anh như điên cuồng.

Lượng phoremone đậm đặc khiến chính Tạ Tranh cũng choáng váng, giống như say rượu vậy.

Chân tay mềm nhũn, đầu óc mơ màng.

Lộ Lộc đỡ lấy anh một cái: “Chú không sao chứ?”

“Không sao.”

Lộ Lộc hơi lo, ngồi dậy, giang tay ôm lấy anh, cho anh một vòng tay dịu dàng thật sự.

Chưa từng có ai đối xử với Tạ Tranh như thế. Chỉ trong khoảnh khắc, tóc gáy anh cũng dựng hết lên: “Mẹ nó, cậu làm gì vậy?! Ghê chết đi được!”

Đây là lần đầu tiên Lộ Lộc thấy Tạ Tranh phản ứng kiểu đó, giống y như một con mèo bị xù lông vì bị vuốt sai chỗ.

Cậu thấy cái Tạ Tranh lúc này thật mới mẻ, trợn mắt nhìn biểu cảm của anh, trong lòng bất ngờ hiện ra một từ, dễ thương.

Cậu cố nhịn cười, một tay nắn sau cổ Tạ Tranh, xoa nắn tuyến thể mà anh không hề có, như dỗ dành: “Đừng gấp, đừng gấp.”

Tay còn lại thì vòng ra sau lưng anh, ôm lấy anh theo tư thế âu yếm, chậm rãi vuốt ve sống lưng anh.

Động tác trở nên chậm hơn, nhẹ hơn. Cơ thể Tạ Tranh vốn chỉ cảm nhận được đau và sướиɠ, giờ lại mơ hồ cảm nhận được nhiều điều khác lạ hơn.

Lộ Lộc chăm chú nhìn sắc mặt anh, tất nhiên nhận ra được sự biến chuyển, liền càng thêm dịu dàng.

Tạ Tranh nghe thấy một âm thanh gì đó.

Anh nhíu mày, nghe mãi mới nhận ra, thì ra là mình phát ra.

Anh giật mạnh tay lên, nghiến răng cắn vào giữa ngón cái và ngón trỏ.

Gương mặt nhăn lại vì ngượng và nhức, trông cực kỳ đẹp trai. Lộ Lộc mím môi, cuối cùng vẫn giằng lấy tay anh xuống.

Tạ Tranh lập tức mất thăng bằng, đổ nhào vào ngực Lộ Lộc.

Anh định ngồi dậy lại, nhưng Lộ Lộc lúc này lại trở nên rất “bất hợp tác”, khiến Tạ Tranh đành nằm luôn trên ngực cậu, tai áp sát l*иg ngực nghe rõ nhịp tim đập dồn dập.

“Đệt… Tiểu Lộc, nghe lời, đừng động… để chồng ngồi dậy.”

Lộ Lộc làm bộ không nghe, cắn lấy tai anh.

Một lần rồi lại thêm một lần, Tạ Tranh cảm thấy mình sắp phát điên. Anh nâng mặt Lộ Lộc lên: “Tiểu Lộc, ngoan Lộc, chồng… yêu chết cậu rồi.”

Anh bắt đầu nói nhảm, chẳng biết mình đang lảm nhảm cái gì, cắn lấy áo hoodie của Lộ Lộc, khi thì bảo nhanh lên, khi thì lại rêи ɾỉ đòi chậm lại.

Lộ Lộc cúi đầu, mạnh mẽ hôn lên đôi môi đỏ mọng của anh.

Đến lúc buông ra, cậu vẫn còn thấy trên mặt anh nét ngơ ngác chưa tan hết.

Cậu khẽ hỏi, giọng đầy ẩn ý: “Chú gọi em là gì cơ?”

Tạ Tranh tỉnh táo lại một thoáng, nhếch môi cười cợt: “Chồng.”



Mãi đến khi trời hửng sáng, tất cả mới kết thúc.

Tạ Tranh vẫn còn nhớ đến lão Điền, nên việc đầu tiên sau khi hồi sức là khàn giọng gọi cho ông: “Ông về trước đi.”

Lộ Lộc đã xả nước vào bồn tắm xong, một tay đỡ sau gáy Tạ Tranh, một tay vòng qua đầu gối anh, bế kiểu công chúa đặt vào bồn.

Tạ Tranh nhéo mặt cậu: “Thể lực khá đấy.”

“Lần em trâu bò nhất là vừa phát tờ rơi hai tiếng, vừa cosplay thú bông ở công viên. Hai ngày ròng làm sáu việc, thể lực luyện thế đấy.”

Lộ Lộc xắn tay áo, nhúng tay vào nước: “Chú Tạ, nhấc eo lên một chút ạ.”

Lần cuối cùng, không biết sai ở đâu, bαo ©αo sυ cứ trượt hoài, Tạ Tranh cáu nên không dùng nữa, thành ra bây giờ phải làm thêm một khâu dọn dẹp.

Tạ Tranh nghiêng đầu nhìn cậu: “Em thiếu tiền lắm hả?”

Lộ Lộc cười cười: “Cũng có thể xem là vậy.”

“Là sinh viên thì tiêu tiền vào đâu được? Chẳng lẽ là ăn uống?”

Lộ Lộc nhìn vết răng mình để lại ở eo anh, cười: “Ngành nghệ thuật đốt tiền dữ lắm.”

Tạ Tranh chỉ nhún vai, không xác định đúng sai, hứng thú ban nãy trong lòng anh cũng nhạt dần theo mấy câu hỏi kia. Dù đề tài còn có thể nói tiếp, nhưng anh cũng chẳng buồn hỏi thêm.

Lộ Lộc dọn dẹp xong cho anh, lại lấy thuốc mỡ thoa lên. Tạ Tranh được cậu chăm nom tận tình, suýt nữa nảy ra ý định muốn tăng lương cho cậu.

Tất nhiên, chỉ là nghĩ thế thôi.

Sau một đêm “lăn lộn”, sáng hôm sau Tạ Tranh tỉnh dậy, cảm giác toàn thân như vừa tập gym quá sức, vừa mỏi nhừ đến tận xương tủy, lại vừa sảng khoái như được xả hết cặn bẩn trong người.

Lộ Lộc đã dậy từ sớm, áo quần tươm tất, đang tươi cười bày đồ ăn sáng mua ngoài lên bàn.