“Trung tâm hoạt động sinh viên, tụi cháu đang luyện tập cho CLB nhảy đường phố. Cháu phụ trách đèn sân khấu.”
Lộ Lộc cười toe: “Qua lễ 1/5 là đến lễ kỷ niệm thành lập trường rồi, chú Tạ có đến không ạ?”
Trong trí nhớ của Tạ Tranh, hình như trường Y thật sự có mấy hoạt động kiểu này, anh không mấy hứng thú, chỉ hờ hững đáp: “Để xem đã.”
Lộ Lộc “ừ” một tiếng.
Tạ Tranh hỏi: “Thầy Tống nhà cậu có nói với em chưa, kêu cậu tới lấy chìa khóa.”
Bên kia có ai đó gọi Lộ Lộc, cậu nhẹ nhàng đáp lại, lúc quay lại nói chuyện với Tạ Tranh thì giọng như đang lơ đãng: “Nói rồi đó.”
Âm điệu nhẹ bẫng này lập tức gợi lại vài khoảnh khắc khiến người ta cồn cào trong ký ức. Tạ Tranh liếʍ môi, không nói thêm lời nào, lập tức gác máy rồi gọi lại bằng video.
Lộ Lộc nhận cuộc gọi, đang đeo tai nghe có dây, tóc buộc gọn phía sau, mặc một chiếc hoodie trắng, trông vô cùng tươi tắn, đúng kiểu sinh viên đại học tuổi đôi mươi.
Xung quanh cậu hơi tối, nhưng vẫn thấy thấp thoáng vài người đi qua đi lại. Tạ Tranh hỏi: “Bảo bối, vết hôn mờ chưa?”
Lộ Lộc híp mắt cười nhẹ, chẳng hề ngượng ngùng, kéo cổ áo hoodie xuống một chút.
Bên cổ cậu vẫn còn lấm tấm đỏ, nhưng nếu không nhìn kỹ thì cũng không dễ nhận ra.
Tạ Tranh dán mắt vào xương quai xanh tinh xảo của cậu thiếu niên, nở nụ cười nham hiểm: “Tối khỏi tới chỗ tôi, đến thẳng khách sạn đi. Vẫn căn phòng hôm bữa.”
Lộ Lộc đưa ngón tay chạm nhẹ lên gương mặt góc cạnh của Tạ Tranh trên màn hình, nụ cười ngoan ngoãn: “Dạ vâng, chú Tạ.”
Buổi tối, Tạ Tranh đến khách sạn trước.
Anh chưa vội vào, bảo lão Điền dừng xe ở bên đường đối diện.
Lão Điền là người đi theo Tạ Tranh từ mười mấy năm trước, hồi Tạ Tranh còn đánh lộn ngoài phố thì ông làm chân canh gác, Tạ Tranh bị thương thì ông vác trái cây đến thăm. Bây giờ Tạ Tranh phất lên rồi, ông cũng được giữ lại làm chân sai vặt, kiêm tài xế riêng.
Không phải chuyện gì mất mặt, ít ra thì công việc ổn định, lương thưởng cũng cao.
Lão Điền nhìn gương chiếu hậu, thấy Tạ Tranh có vẻ tâm trạng rất tốt. Ông nói: “Anh, ở đây không cho dừng lâu đâu. Tý tôi đánh xe ra bãi sau, anh ra thì gọi tôi.”
Tạ Tranh gật đầu.
Đúng lúc ấy, Lộ Lộc từ trạm tàu điện ngầm bên cạnh bước ra, đứng trước cửa khách sạn ngó trái ngó phải tìm người. Không thấy Tạ Tranh đâu, cậu lôi trong túi chéo ra một cái bánh mì rồi bắt đầu gặm.
Tạ Tranh: “…”
Anh phì cười, giơ điện thoại lên chụp cậu một tấm qua cửa kính, rồi gửi cho cậu.
Lộ Lộc một tay cầm bánh mì, một tay rút điện thoại.
Nhìn rõ nội dung tin nhắn, cậu lập tức ngẩng đầu tìm quanh, nhanh chóng phát hiện xe của Tạ Tranh.
Đèn giao thông chuyển, còn vài giây xanh cuối, Lộ Lộc chạy nhanh sang đường đến cạnh xe Tạ Tranh, cúi đầu nhìn vào ghế sau, cười híp mắt: “Chú Tạ? Chú ở trong đó à?”
Tạ Tranh hạ cửa kính xuống, trêu: “Đi dã ngoại hả học sinh tiểu học?”
Lộ Lộc giơ cái bánh mì đã ăn hơn nửa: “Ngon lắm nha, nhân kem. Chú Tạ muốn nếm thử không?”
Tạ Tranh nhìn cậu, bất chợt vươn tay, dùng ngón cái lau khóe miệng cậu, rồi đưa lên môi mình mυ"ŧ nhẹ, cười ranh mãnh: “Cũng tàm tạm.”
Lộ Lộc sững người, khóe miệng khẽ cong lên.
Tạ Tranh mở cửa xuống xe: “Đi thôi.”
Mặc dù nói thế, nhưng lúc đó vẫn còn đèn đỏ. Chờ chuyển đèn, Lộ Lộc ba gắp hai gọn gàng ăn nốt miếng bánh, rồi lấy ra một chai nước và lọ thuốc nhỏ, đổ ra hai viên thuốc trắng nuốt với nước.
Tạ Tranh nhíu mày: “Cái gì đấy? Viên cương dương hả?”
Lộ Lộc suýt sặc nước, ho khù khụ hai tiếng: “Vitamin mà.”
Tạ Tranh dùng mũi giày da sáng bóng đá vào giày thể thao của cậu một cái, cười khinh: “Uống lắm vào rồi ói ra thì đừng trách tôi.”
Lộ Lộc vẫn cười ngoan ngoãn: “Không đâu.”
Lên phòng, Tạ Tranh vừa vào đã túm cổ áo Lộ Lộc kéo cậu cúi xuống.
Anh hôn cậu dữ dội, cắи ʍút̼ môi dưới đến mức vừa ngọt ngào hương kem vừa đắng chát mùi thuốc, vị lạ lùng xộc thẳng vào đầu anh như bão.
Alpha đang trong kỳ dễ cảm, ngũ giác nhạy hơn người thường, Tạ Tranh khó chịu đến mức phải phun ra mấy cái: “Đi đánh răng cho tôi ngay!”
“Chú Tạ không thích đồ ngọt, hay không thích vị đắng?”
Tạ Tranh nhíu mày: “Mau lên!”
Lộ Lộc nhịn cười chạy vào nhà tắm, đánh răng thật kỹ, còn súc miệng hai lượt.
Lúc trở ra thì không thấy Tạ Tranh đâu, chỉ nghe thấy tiếng nước vọng từ tầng trên.
Căn phòng khách sạn này là loại duplex hai tầng, sang trọng hơn hẳn bất kỳ nơi nào Lộ Lộc từng ở. Hôm trước cậu không có cơ hội ngắm kỹ, giờ mới nhận ra Tạ Tranh hẳn đang tắm ở tầng trên.
Để đảm bảo trải nghiệm khách hàng hài lòng, Lộ Lộc cũng ngoan ngoãn vào nhà tắm dưới lầu tắm qua một lượt.
Ra ngoài, Lộ Lộc ăn mặc gọn gàng chỉnh tề, còn Tạ Tranh chỉ quấn mỗi khăn tắm, nằm dài trên sofa xem TV, tay kẹp điếu thuốc.
Thấy Lộ Lộc, anh hơi nhấc người lên: “Lại đây.”
Lộ Lộc ngồi xuống cạnh anh, cúi đầu nhìn hình xăm trên cánh tay Tạ Tranh, tò mò hỏi: “Xương chó con hả? Là chú từng nuôi con chó đó ạ?”
“Chú cho em tiền để trò chuyện mấy chuyện tào lao này à? Hay em muốn kể cho tôi nghe nhà em mấy người, ông bà lương hưu bao nhiêu luôn?”
Tạ Tranh cười khẩy, hút một hơi thuốc, rồi ngậm luôn làn khói đó hôn Lộ Lộc, đem cả vị thuốc lẫn khói thuốc truyền sang miệng cậu, lại dùng lưỡi đẩy vào, mạnh mẽ quấn lấy.
Chỉ là một nụ hôn không mấy dịu dàng, vậy mà lại khiến kỳ dễ cảm vốn vừa được trấn áp của Tạ Tranh bùng nổ ầm ầm như núi lửa. Hương tiêu biểu của Alpha, một mùi tiêu đậm nồng như tầng mây đen lập tức trùm kín cả căn phòng. Tạ Tranh đè Lộ Lộc xuống sofa, ngứa răng đến mức phải túm cổ áo cậu mà cắn lấy sau gáy.
Alpha hiển nhiên không thể đánh dấu một alpha khác, nên cảm giác bức bối trong anh không hề được giải tỏa chút nào.