Lộ Lộc mím môi cười, chẳng có chút gì gọi là hối lỗi.
Thấy Tạ Tranh vẫn đang lườm mình, cậu liền nói: “Vậy cháu đi ra ngoài.”
Tuy miệng nói vậy, nhưng hành động lại vô cùng chậm chạp. Tạ Tranh nhíu mày trừng mắt, còn chưa kịp nổi nóng thì vẻ mặt anh bỗng thay đổi, khóe môi bất giác khẽ bật ra một tiếng rên mũi.
Lộ Lộc nghiêng đầu hỏi nhỏ: “Chỗ này à?”
Tạ Tranh rốt cuộc cũng hiểu ra trò tinh quái của cậu.
“Bảo bối." Anh vỗ vỗ lên gương mặt vừa bị mình véo đỏ của Lộ Lộc, hỏi như đang trêu chọc: "Bạn học của cậu có biết cậu là một con hồ ly đầy mưu mô không hả?”
Phải rồi, so với bộ dạng giả ngoan ngoãn thường ngày, cái kiểu ranh ma này mới đúng là bản chất của cậu, đúng gu anh thật sự.
Đúng lúc này, Tạ Tranh cúi đầu, bất ngờ cắn một cái vào vành tai Lộ Lộc, khàn giọng ra lệnh: “Lên giường.”
Lộ Lộc nghe lời, bế anh rời khỏi phòng tắm. Khi ngang qua bàn điều khiển, cậu còn thuận tay điều chỉnh ánh đèn trong phòng dịu bớt đi.
Tạ Tranh vừa nằm xuống giường, Lộ Lộc liền lấy thêm ít chất bôi trơn, cẩn thận thoa lên da anh. Lạnh lạnh mát mát, khiến Tạ Tranh cau mày bật ra tiếng "chậc": “Không cần.”
Anh vốn thích cảm giác đau rát ban đầu, cái đau đó như xả bớt cơn giận bị chơi khăm, lại làm người ta tỉnh táo lạ thường.
Nhưng Lộ Lộc kiên quyết lắc đầu: “Vì an toàn.”
Cậu tỉ mỉ xử lý từng bước, đợi chuẩn bị xong mới chậm rãi áp sát vào người Tạ Tranh.
Tạ Tranh nghiến răng chịu đựng, nhưng vẫn không quên quan sát gương mặt Lộ Lộc, đôi má cậu hơi ửng, biểu cảm nghiêm túc đến ngớ ngẩn.
“Biết đỏ mặt cơ à?” Tạ Tranh vừa cắn răng vừa bật cười khàn khàn: "Còn biết xấu hổ nữa cơ đấy.”
Lộ Lộc lại chỉ cười cười, không đáp.
Cảm giác tê rần còn chưa tan hết thì một luồng đau nhói dâng lên, Tạ Tranh không kiềm được bật ra một tiếng gầm khẽ, rồi dồn hết sức cắn lên vai cậu một cái, như muốn khắc lại phản kháng cuối cùng.
Vệt máu mảnh như sợi tơ trượt xuống bờ vai trắng muốt, Lộ Lộc lại chẳng có chút phản ứng nào, như thể không hề thấy đau.
Tạ Tranh vừa cảm thấy sống dở chết dở lại vừa... chết cũng cam lòng.
“Bảo bối này, đồ Xuẩn Lộc, tiểu hồ ly thông minh…” Anh nghiến răng rêи ɾỉ: "Sao tôi không biết cậu lại lợi hại đến vậy chứ?”
Giọng nói trầm thấp bên tai lại vang lên như trong giấc mộng: “Chú Tạ, chú từng hẹn hò chưa? Đã từng hôn ai chưa? Đã từng chưa?”
Tạ Tranh vẫn cắn lấy bả vai cậu, cười rầu rĩ, đáp rất khẽ, rất thật: “Chưa... Cậu là người đầu tiên đấy… Đồ nhóc chết tiệt.”
Miệng của Tạ Tranh đúng là đáng gờm thật, đến trong tình cảnh này rồi mà vẫn không quên “ra đòn”.
Lộ Lộc bị anh gọi đủ thứ trên đời, nào là “nhóc con”, “đồ ranh”, “cáo con dối trá”, “con Xuẩn Lộc”, “đồ khốn”... cậu chỉ cười toe, không buồn cãi lại lấy một câu, còn tiện tay lau giọt mồ hôi từ trán mình rơi xuống hình xăm trên ngực anh.
Tạ Tranh nghiến răng chửi khẽ: “Mẹ nó, mò mẫm cái quái gì đấy hả?”
Nếu là lúc bình thường mà nghe anh nói câu này, chắc chắn sẽ thấy rùng mình vì sát khí.
Nhưng giờ thì khác, Tạ Tranh đang nằm dài trên giường, tóc rối bết mồ hôi, một chân thon dài còn vắt lên hông Lộ Lộc, giọng nói vừa khản vừa khàn, lẫn giữa hơi thở dồn dập. Ngay cả câu mắng cũng nghe chẳng khác gì đang quyến rũ.
Lộ Lộc nhẹ nhàng vuốt ve làn da rắn chắc của anh, rồi vùi mặt vào hõm cổ, ngửi lấy hương vị pheromone quen thuộc.
Cậu không ngờ Tạ Tranh lại chịu "nhường sân" nhanh đến thế.
Cậu từng nghĩ, chí ít hai người cũng phải quần nhau một trận mới phân định được kẻ trên người dưới. Ai dè, chiếc huân chương treo trên cao lại bị cậu – thằng nhóc láu cá này – dễ dàng hái xuống, làm bẩn không chừa.
Lộ Lộc hiếm khi cảm thấy phấn khích như lúc này, lưỡi ấm nóng liếʍ vòng quanh cổ Tạ Tranh rồi hung hăng cắn một phát.
Tạ Tranh rít lên một tiếng, cười thấp giọng: “Xuẩn Lộc, sao lại đáng yêu thế chứ?”
Lộ Lộc ngẩng đầu nhìn anh.
Tạ Tranh cả người đều đang run rẩy, có cảm giác như nửa cái mạng sắp bay đi rồi.
Anh rủa hai tiếng, túm lấy tóc sau gáy Lộ Lộc, kéo cậu lại gần, gắt gao hôn lên môi, rồi lại hôn khẽ lên mặt cậu một cái: “A… đồ nhóc lừa đảo, yêu chết mất thôi.”
Giọng anh khàn đến mức gần như mê loạn, đôi mắt đã hơi lờ mờ mất tiêu điểm, quanh hốc mắt đỏ lên, ánh nước lấp lóe.
Bị ánh mắt ấy nhìn đến, Lộ Lộc suýt nữa tưởng thật, suýt tưởng Tạ Tranh đang nói thật lòng cái câu “yêu cậu”.
Hưng phấn đến mức tay cũng bắt đầu run rẩy, cậu giúp Tạ Tranh xoay người, để anh nằm nghiêng, không để anh thấy gương mặt lúc này của mình, một gương mặt ngu ngơ đến chính cậu cũng xấu hổ.
—
Sau khi kết thúc, cả hai đều ngơ ngẩn mất một lúc, Lộ Lộc lăn người ra khỏi Tạ Tranh, nằm song song bên anh.
Nếu là người yêu, có lẽ lúc này sẽ có một cái ôm.
Nhưng họ thì không.
Lộ Lộc lặng lẽ nhìn trần nhà, thân thể còn nóng hầm hập, hơi ấm từ da thịt dần tan trong căn phòng mát lạnh.
Tạ Tranh đưa chân đá cậu một cái: “Lấy cho tôi điếu thuốc.”
Lộ Lộc lật người xuống giường lục tung một hồi, cuối cùng cũng tìm thấy quần Tạ Tranh trong phòng tắm.
Cả cái quần ướt sũng nước, bao thuốc cũng trơn tuột, may mà bên trong còn vài điếu không sao, Lộ Lộc chọn lấy một điếu còn lành lặn, cầm theo bật lửa và gạt tàn đưa đến giường, rồi giúp anh châm thuốc.
Tạ Tranh phì ra một vòng khói, Lộ Lộc xoay người nhặt đống quần áo ướt đẫm dưới đất, nhét hết vào máy sấy.
Xong xuôi, cậu quay lại hỏi: “Chú có muốn ăn gì không? Cháu đặt chút gì đó nhé.”
Chăm sóc còn hơn cả trợ lý riêng đi theo anh suốt hai năm trời.
“Không cần.” Tạ Tranh nhả một vòng khói, nheo mắt nhìn Lộ Lộc đầy tà ý.
Vết tích anh để lại trên người cậu không ít, hôn, cắn, vết đỏ chi chít. Mà da Lộ Lộc lại trắng, nên càng nổi bật hơn nữa.