Chương 15

Tạ Tranh: “…”

Cái gì cơ?

Hay là tiện thể ký luôn hợp đồng thực tập nhỉ? Rồi đóng bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế cho em nó luôn cho trọn gói?

Tạ Tranh suýt chút nữa bị cái đầu nai ngốc này chọc cười đến phát nghẹn. Anh cắt ngang: “Cậu nói thẳng đi, đồng ý hay không. Đồng ý thì đồng ý, không đồng ý thì tôi tuyệt đối không dây dưa.”

Một giây, hai giây, ba giây.

Sau năm giây im lặng, trong ống nghe vang lên giọng ngoan ngoãn của Lộ Lộc:

“Được ạ, chú Tạ.”

Quần tây siết đến mức Tạ Tranh thấy hơi khó chịu, nhưng khóe môi anh lại cong lên cười rất sảng khoái, hoàn toàn không hề thấy mình vừa dụ dỗ hư một học sinh ngoan có gì là tội lỗi: “Tôi sắp đến trường cậu rồi. Ra cổng chờ nhé.”

Mười ba phút sau, lão Điền vững vàng đỗ xe ở cổng trường.

Lộ Lộc đã đứng đợi sẵn. Áo khoác vàng, quần bò, còn đeo cả ba lô sau lưng.

Tạ Tranh suýt nữa bật cười thành tiếng.

Anh hạ cửa kính, vẫy tay gọi: “Lên xe.”

Lộ Lộc mở cửa, ngồi vào bên cạnh anh.

Tạ Tranh nâng vách ngăn ghế sau, chống cằm bằng tay cầm điếu thuốc, mượn ánh đèn đường quan sát Lộ Lộc: “Mới tắm à?”

Tóc cậu vẫn còn ướt. Tuy không chảy nước nhưng những sợi tóc dài vừa đủ dính sát vào má, khiến toàn bộ khuôn mặt Lộ Lộc trở nên mềm mại hẳn.

Lộ Lộc gật đầu, hỏi lại: “Chúng ta đi đâu?”

Lần này Tạ Tranh thật sự không nhịn được bật cười: “Đến khách sạn. Không lẽ cậu muốn bị tôi làm ngay giữa đường?”

Câu cuối vừa rơi xuống, Lộ Lộc bỗng ngẩng đầu, ngạc nhiên nhìn anh một cái.

Tạ Tranh không để ý, vẫn dõi mắt ra cửa sổ, ánh mắt nhàn nhạt giấu dưới nụ cười hờ hững, nhưng trong lòng lại là một trận phấn khích cuộn trào.

Giữa đường xe dừng trước cửa hiệu thuốc, lão Điền đi mua bao và gel bôi trơn. Mười lăm phút sau, xe dừng lại trước cổng một khách sạn lớn.

Lộ Lộc biết chỗ này, khách sạn năm sao mới khai trương, phòng rẻ nhất cũng phải vài ngàn một đêm.

Hai người không nói nhiều, đi thẳng lên phòng.

Tạ Tranh cởϊ áσ khoác, vứt luôn cả sơ mi, để lộ thân hình săn chắc, dẻo dai. Lộ Lộc nhìn thấy hình xăm trên người anh, còn nghe anh hỏi: “Cùng vào không? Tiện thể tôi xăm thêm cho cậu luôn.”

Lộ Lộc: “…”

Lại là ánh mắt kỳ lạ đó. Cậu liếc Tạ Tranh một cái, lần này Tạ Tranh cũng chú ý: “Hửm?”

Lộ Lộc dời mắt đi.

Tạ Tranh tiến lại gần, bóp má cậu, cười gian: “Thẹn rồi à?”

Lộ Lộc quay đầu lại nhìn anh.

Hai người đối mặt, Tạ Tranh mới phát hiện mắt Lộ Lộc có màu rất nhạt, ánh hổ phách lấp lánh, như viên đá mật ong ngâm dưới nắng.

Cổ họng Tạ Tranh chuyển động, trong phòng bỗng chốc tràn ngập mùi thuốc lá và tiêu cay nồng nặc.

Lộ Lộc mím môi, cúi đầu.

Tạ Tranh phản xạ nhanh, ấn ngón tay lên môi cậu, vừa bất lực vừa buồn cười: “Gì đấy? Muốn hôn à? Miễn đi nhé.”

“Chú không thích?”

“Không cần thiết.”

Lộ Lộc khẽ đáp một tiếng: “Vâng, biết rồi.”

Tạ Tranh vừa hạ tay xuống thì ngay giây tiếp theo, Lộ Lộc đã cúi đầu lần nữa, hai cánh môi chuẩn xác đặt lên môi anh.

“Cậu mẹ nó…”

Tạ Tranh cau mày đẩy cậu ra, tay áo lau miệng một cái, vẫn còn cảm nhận rõ cánh môi mềm mại kia. Mùi bưởi thoang thoảng, đầu lưỡi còn vương chút dư vị dịu nhẹ, thật ra cũng khá dễ chịu.

Lộ Lộc bật cười khúc khích, thản nhiên nhận lỗi: “Cháu chỉ muốn cung cấp dịch vụ chất lượng thôi mà.”

Tạ Tranh nhìn cậu như nhìn thấy sinh vật quý hiếm.

Dịch vụ chất lượng? Tưởng mình là phục vụ phòng khách sạn đấy à?

Anh lười phản ứng, quay người đi vào phòng tắm. Vừa bước được hai bước, phía sau đã vang lên giọng Lộ Lộc: “Lần đầu cháu hôn người ta đấy. Cảm giác chắc cũng không tệ lắm đâu nhỉ?”

Tạ Tranh sững người.

Lần đầu hôn người khác…

Lần đầu…

Lần… đầu…

Anh quay lại hỏi: “Cậu không từng yêu ai à?”

Lộ Lộc lắc đầu.

Tạ Tranh lại nhìn cậu bằng ánh mắt như đang đánh giá động vật hoang dã cấp độ bảo tồn.

Hồi đi học, kiểu người như Lộ Lộc anh từng gặp rồi, miệng ngọt, khéo léo, biết quan sát, biết điều, kiểu học trò cưng được giáo viên ưu ái, cũng là người luôn được bạn học theo đuổi.

Kiểu người như thế, cho dù nhan sắc tầm thường cũng có khối người theo đuổi, huống hồ Lộ Lộc lại còn có một gương mặt như thế.

Lộ Lộc nhẹ giọng nói: “Chưa từng.”

Tạ Tranh khẽ rủa một câu: “Mẹ nó…”

Anh nhìn đôi môi màu hồng nhạt của Lộ Lộc, vừa mới bị mình hôn đến ẩm ướt, chỉ nghĩ đến chuyện mình vừa lấy mất nụ hôn đầu của cậu, đã thấy đáng xấu hổ mà lại càng thêm phấn khích.

Tạ Tranh ngoắc tay gọi cậu: “Lại đây. Hôn thêm lần nữa.”

Phòng khách sạn rộng lớn, sáng trưng, mùi tiêu nồng nặc hơn trước. Lộ Lộc như chẳng cảm thấy gì, còn cười tủm tỉm: “Chú Tạ chẳng phải nói là không hôn à…”

Tạ Tranh lúc này mới nhận ra thằng ngốc này đang trêu mình: “Bớt lắm lời.”

Lộ Lộc tiến lên hai bước.

Tạ Tranh vốn đã cao, vậy mà đứng cạnh Lộ Lộc vẫn thấp hơn nửa cái đầu. Lúc đứng đối diện thế này, Tạ Tranh còn phải hơi ngửa mặt nhìn cậu.

Lộ Lộc đưa hai tay nâng mặt anh lên, chầm chậm cúi đầu, đôi môi mềm mại lại một lần nữa đặt lên cánh môi mỏng của Tạ Tranh.

Chỉ một cái hôn đó thôi, Tạ Tranh đã thấy Lộ Lộc thực sự hợp với khẩu vị của anh.

Không chỉ vì gương mặt kia, mà còn vì cái dáng vẻ chẳng hề làm bộ làm tịch. Đã đồng ý để anh bao dưỡng thì cũng không làm trò dây dưa, càng không viện cớ lòng vòng.

Tạ Tranh đưa tay túm lấy tóc sau gáy của Lộ Lộc, nhếch môi cười: “Bảo bối, há miệng.”

Lộ Lộc rất ngoan ngoãn nghe lời, vừa hé miệng, đầu lưỡi Tạ Tranh đã luồn vào, như cá mập ngửi thấy mùi máu, lập tức chiếm lấy toàn bộ hơi thở của cậu.

Tạ Tranh nghe thấy Lộ Lộc hỏi: “Chú Tạ là lần đầu hôn người khác à?”

Anh không đáp.

Hương vị của nụ hôn này lại vượt xa tưởng tượng của Tạ Tranh, không hề ướŧ áŧ khó chịu như anh từng nghĩ. Khoang miệng của Lộ Lộc ấm áp, hơi thở phảng phất mùi bưởi chín.