Chương 13

Số tiền đó đối với Tạ Tranh chẳng đáng để mở lời, nhưng Lộ Lộc lại cố sống cố chết muốn đưa bằng được. Anh chửi thầm vài câu trong lòng, cuối cùng cũng mở mã nhận tiền.

Lộ Lộc quét ngay 500 tệ qua.

Đèn đỏ chuyển xanh, Lộ Lộc đặt điện thoại lên khay phía sau cần số.

Màn hình vốn đã tắt, lúc này lại “ting” một tiếng.

Tạ Tranh vô thức liếc qua, thấy trên màn hình hiện một tin nhắn từ ngân hàng.

Ánh mắt anh quét qua mấy chữ “số dư: 2198.5”, khóe miệng cong lên cười khẽ: “Hừ.”

Có lẽ, những tín hiệu “thả thính” mà Lộ Lộc gửi tới anh, cũng có thể được giải thích theo một hướng khác.

Không nhất thiết phải liên quan đến tìиɧ ɖu͙©. Có khi cậu chỉ đang nhìn vào thân phận của anh, muốn kết thân để tìm đường vào công ty, hoặc nhờ anh giới thiệu đến nơi khác, mở rộng quan hệ.

Tạ Tranh hỏi thẳng: “Cậu thiếu tiền à?”

Lộ Lộc cười khúc khích, rất vô tư: “Có tiền thì còn đi làm thêm làm gì nữa hả chú?”

“Muốn tiền không?”

Nụ cười trên mặt Lộ Lộc dần thu lại một chút, cậu gật đầu, thật thà trả lời: “Cháu cần tiền.”

Tạ Tranh khẽ “ừ”, rồi bất chợt hỏi: “Kết bạn WeChat không?”

Nụ cười của Lộ Lộc lại tươi hơn hẳn: “Được ạ, chú Tạ.”

Tới đèn đỏ tiếp theo, Tạ Tranh xác nhận lời mời kết bạn của cậu.

Ảnh đại diện của Lộ Lộc là một hình nền trắng, chính giữa là một chú nai hoa mai vẽ bằng nét bút đơn giản. Vì ảnh nhỏ và màu vàng nhạt, nếu không phóng to thì nhìn chẳng khác gì một chú gà con nằm sấp.

Tạ Tranh nhấn vào trang cá nhân, Lộ Lộc đăng bài không nhiều. Bài mới nhất là từ nửa năm trước, nhìn bối cảnh thì chắc đang ở một quán cà phê mèo. Trên bàn là cốc latte có tạo hình cây thông Noel, dưới bàn là ba chú mèo ragdoll nằm ườn lên cặp chân dài thon.

Dòng chú thích duy nhất: “Dễ thương ^^”



Hôm sau, Tống Thanh Viễn lên đường về quê, Tạ Tranh lái xe đưa anh ta ra bến.

Đến giờ anh vẫn không biết Tống Thanh Viễn nghỉ phép là vì chuyện gì. Nhưng anh hiểu, ai rồi cũng có mấy chuyện rối ren muốn né tránh. Nếu cậu không nói, anh cũng không hỏi, chỉ vỗ vỗ vai bạn trước lúc anh ta quay đi: “Có chuyện gì thì gọi tôi.”

Tống Thanh Viễn cười: “Cảm ơn.”

Đến chiều, tài xế cuối cùng cũng lái xe của Tạ Tranh từ Lâm Uyên về đến nơi.

Tài xế họ Điền, Tạ Tranh gọi là “lão Điền”, còn anh ta thì gọi anh là “anh Tạ”.

Đây là người Tạ Tranh quen từ thời trung học, lần đầu gặp nhau là khi lão Điền bị chặn trong ngõ để cướp tiền, Tạ Tranh tiện tay giúp một lần, từ đó về sau trung thành tuyệt đối với anh.

Chui khỏi tầm mắt của ba mẹ không dễ, lão Điền trông có vẻ tiều tụy hơn hẳn mấy ngày trước. Nhưng có tài xế ruột bên cạnh, Tạ Tranh cuối cùng cũng cảm thấy nhẹ nhõm được chút.

Anh nhờ lão Điền chở mình vài lượt đến công ty của Hồ Kỳ Chí. Đối phương không gây khó dễ, trong vòng ba ngày đã xác nhận xong dự án nhỏ này, thậm chí còn giới thiệu cho anh thêm một mối làm ăn khác.

Hai ngày sau đó, Tạ Tranh uống chút rượu với vài ông chủ mới quen, đến tận mười một giờ đêm mới quay về chỗ ở của Tống Thanh Viễn.

Anh nằm dài trên ghế sofa, cảm thấy cơ thể bắt đầu bức bối, bụng dưới dâng lên một dòng khí nóng râm ran, tim cũng ngứa ngáy theo.

Tạ Tranh rất quen thuộc với cảm giác này, dấu hiệu kỳ dễ cảm sắp đến.

Một chân buông lỏng chạm đất, anh nhắm mắt day trán, tay chạm xuống bụng dưới rồi lại ngừng lại giữa chừng.

Anh mở điện thoại.

Tạ: [Đang rảnh không?]

Phía bên kia trả lời rất nhanh.

Xuẩn Lộc: [Chú Tạ~]

Xuẩn Lộc: [Có chuyện gì ạ?]

Tạ: [Cần tiền không, tôi có một việc.]

Xuẩn Lộc: [Việc gì vậy ạ?]

Tin nhắn sau đó còn đính kèm một sticker cái đầu ló ra lấp ló sáng lấp lánh, chói mắt đến mức Tạ Tranh cũng phải nhíu mày.

Tạ Tranh gõ từng chữ, chậm rãi bấm từng ký tự trên màn hình: [Anh bao cậu. Hai vạn một tháng.]

Tin vừa gửi đi, khung trò chuyện liền hiện lên dòng chữ “Đối phương đang nhập văn bản…” nhưng lại mãi không có tin nào được gửi tiếp.

Không ngoài dự đoán, tối nay chưa chắc anh đã nhận được phản hồi từ Lộ Lộc.

Nhưng cậu sẽ trả lời. Bởi vì con nai ngốc này tính cách tinh tế, luôn cố gắng quan tâm đến cảm xúc của người khác, thậm chí tới mức lấy lòng.

Còn việc câu trả lời là đồng ý hay từ chối, Tạ Tranh lại không quá quan tâm.

Thêm một tình nhân hợp gu cũng được, còn nếu mất đi một học trò cưng của Tống Thanh Viễn, thì cũng chẳng sao.

Thật ra, kiểu gì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến anh.

Chính vì bị ngắt mạch như vậy, cảm giác bức bối do kỳ dễ cảm mang tới cũng dịu đi kha khá.

Tạ Tranh đứng dậy, uống một ly nước lạnh, mở laptop xử lý mấy tài liệu trợ lý vừa gửi.

Khi gửi trả lại, không ngờ trợ lý vẫn còn online. Nhận được xong còn tranh thủ báo cáo tình hình công ty mấy hôm nay.

Tạ Tranh gõ vài phím, hỏi: [Ba mẹ tôi thế nào rồi?]

Trợ lý số 1 – Chuyên phục vụ sếp: [Mấy hôm trước hai vị tưởng anh ngủ lại công ty, ngày nào cũng đến. Quầy lễ tân làm đúng theo chỉ thị của anh, không cho họ vào. Hôm qua với hôm nay thì không thấy tới nữa.]

Tạ Tranh là người mạnh mẽ, mà ba mẹ anh cũng không phải dạng vừa. Tạ Tranh biết rõ, lần nổi loạn lần này khiến họ thực sự đau đầu.

Anh không nhịn được khẽ cười lạnh, “cạch” một tiếng, gập máy lại.



Hôm nay là cuối tuần.

Đại học Y bình thường 10:30 tối là tắt đèn, nhưng cuối tuần và kỳ nghỉ sẽ trễ hơn nửa tiếng.

11:00 đèn vẫn còn sáng.

Thôi Tùng Bách đang ngồi mơ mộng, vẻ mặt hạnh phúc như sắp bay lên: “Có phải cô quản sinh quên rồi không nhỉ? Tớ thấy mấy phòng khác tắt hết rồi đó. Hay là hôm nay tớ được thức khuya chơi game thật rồi?!”

Hai người bạn cùng phòng còn lại đều ném cho cậu ánh mắt “cậu nằm mơ vừa thôi”. Còn Lộ Lộc thì không nói gì suốt.