Club này cấm hút thuốc, miệng anh ngứa ngáy, liền gặm tạm một lát ô-liu cắm trên ly rượu, ngậm trong miệng nhấm nháp.
Anh ngẩng đầu tìm Lộ Lộc, vừa hay thấy cậu đang đi về phía mình: “Chú Tạ.”
Cậu chìa tay ra cho anh xem thứ trong lòng bàn tay: “Cháu hỏi mượn được xe rồi, đi không?”
Ánh mắt Tạ Tranh rơi xuống tay cậu, tay Alpha, ngón dài, xương khớp rõ ràng, là kiểu anh rất thích.
Tạ Tranh đáp: “Hôm nay tôi tự lái xe đến. Thầy Tống cho tôi mượn.”
Lộ Lộc khựng lại: “Vậy để cháu làm tài xế thay chú?”
Tạ Tranh khẽ nhướng mày.
Im lặng vài giây, anh cười gật đầu.
Lộ Lộc nói: “Vậy để cháu đi trả chìa khóa đã.”
Phòng nghỉ nhân viên nằm sâu trong hành lang, Lộ Lộc vòng vào trong rồi mãi không thấy ra, khiến Tạ Tranh bắt đầu thấy sốt ruột, đang định đứng dậy thì thấy cậu đi ra.
Anh vươn tay cầm áo khoác vest, còn chưa kịp mặc vào thì nghe Lộ Lộc hỏi: “Chú Tạ, chú biết đánh bài không?”
Tạ Tranh nhướng mày, không đáp, chờ cậu nói tiếp.
“Anh tổ trưởng đang chơi bài, thiếu người.”
Tạ Tranh bật cười khinh khích: “Cậu bảo tôi đi đánh bài với cái tên tổ trưởng của mấy cậu á?”
Thiếu điều muốn nói thẳng: "Hắn xứng à?"
Lộ Lộc thở dài: “Hắn thắng cháu nhiều tiền quá, chú Tạ.”
Tạ Tranh khẽ sờ môi.
Lộ Lộc rõ ràng là đang đi cầu cứu, như học sinh bị bắt nạt tìm thầy giáo xin giúp đỡ.
Đáng tiếc cậu tìm nhầm người rồi.
Anh không phải kiểu “thầy giáo hiền” như Tống Thanh Viễn, mà là loại người muốn để cậu nếm đủ ấm ức, dạy đời bằng va vấp.
Nhưng nhìn khuôn mặt Lộ Lộc lúc này vừa uể oải vừa đáng thương, lại hợp khẩu vị đến kỳ lạ. Trong đầu Tạ Tranh lúc này chỉ toàn những hình ảnh hư hỏng, kéo cậu quỳ xuống, nắm lấy cái đuôi tóc mềm sau gáy, ép cậu ngẩng đầu, nuốt lấy chính mình sâu đến tận cùng…
Tạ Tranh và Lộ Lộc nhìn nhau một lát, rồi móc ra một điếu thuốc ngậm lên môi, lấy răng kẹp chặt đầu thuốc mà nghiến nhẹ, cười nói: “Đi.”
—
Phòng nghỉ của “Nhất Bôi” nằm trong hành lang sâu, diện tích không nhỏ. Hai bên đặt hai chiếc ghế dài cùng một tủ sắt để đồ, giữa phòng có hai bàn vuông nhớp nháp, một bàn bày bánh mì, kẹo và hộp cơm ăn dở, mấy người còn lại đang tụ tập quanh bàn còn lại chơi bài.
Tạ Tranh chẳng buồn làm quen, kéo ghế trống ngồi phịch xuống, chân gác lên bắt chéo: “Chơi gì?”
Thái độ của anh đúng kiểu không nể nang ai, nhưng khí thế Alpha vừa dội xuống, chẳng ai dám hó hé.
Vệ Siêu hỏi: “Chơi nâng cấp nhé?”
Tạ Tranh cong môi cười, hất cằm, rồi nhìn sang Lộ Lộc, ra lệnh: “Lại đây, xem bài cho tôi.”
Lộ Lộc “vâng” một tiếng, bước tới đứng phía sau lưng bên phải của anh.
Để thuận tiện, Lộ Lộc đặt hai tay lên tựa lưng ghế hai bên vai Tạ Tranh. Tựa ghế khá hẹp nên cả hai tay đều chạm vào vai anh, nhiệt độ cơ thể truyền qua lớp áo mỏng.
Tạ Tranh liếc mắt nhìn mấy ngón tay thon dài đang bám lên vai mình, nghĩ: Thú vị đấy.
Anh không phải không biết chơi bài, bạn chơi của anh thường là giám đốc công ty này, chủ tịch tập đoàn nọ. Những mánh khóe, tính toán lắt léo trên bàn bài không phải hạng như Vệ Siêu có thể so sánh.
Huống hồ Tạ Tranh đánh rất gắt, luôn chớp đúng lúc người khác sơ hở mà ra tay, đánh mấy vòng là ván nào ván nấy áp đảo, thắng tuyệt đối.
Điều khiến Tạ Tranh bất ngờ chính là Xuẩn Lộc.
Cậu ngốc này lại rất giỏi nhớ bài và tính bài. Chơi được mấy ván là cậu gần như đã nắm trong lòng bàn tay việc người tiếp theo sẽ rút được gì. Có Lộ Lộc đứng phía sau hỗ trợ, Tạ Tranh gần như chẳng phải bận tâm gì nhiều.
Có tài thế này, mà vẫn thua được?
Nhưng Tạ Tranh vừa nghĩ đã hiểu ngay. Xuẩn Lộc không dám đắc tội tổ trưởng, người khác nhớ bài để thắng, cậu thì ghi nhớ bài của người khác để cố tình thua.
Tạ Tranh liếc mắt nhìn Lộ Lộc, Lộ Lộc tưởng anh cần lửa, liền cầm lấy bật lửa bên cạnh giúp anh châm thuốc.
Tạ Tranh phả ra một vòng khói trắng, qua màn sương nhìn cặp chân mày khẽ nhíu của Lộ Lộc lại thấy, thú vị thật đấy.
Chỉ chốc lát, Vệ Siêu đã thua hơn ba trăm tệ, muốn nổi đóa mà chẳng dám, mặt mũi xám xịt. Cuối cùng đành kiếm cớ: “Anh Tạ à, giờ tới ca đón khách rồi, bọn tôi phải làm việc, hay là…”
Tạ Tranh gật đầu: “Được. Dừng ở đây đi.”
Loại người như Tạ Tranh không bao giờ tùy tiện thêm bạn, Vệ Siêu với mấy kẻ khác cũng chẳng dám chủ động. Chỉ vội vã chuyển tiền cho Lộ Lộc, mặt dày ném lại một câu: “Chút nữa chuyển cho anh Tạ nhé.” Rồi chuồn nhanh như chớp.
Có vẻ Lộ Lộc đã nói trước với Vệ Siêu rồi, nên cũng không chào thêm gì, đi cùng Tạ Tranh ra khỏi club.
Tạ Tranh qua gương chiếu hậu yên lặng quan sát Lộ Lộc.
Anh vốn không hứng thú soi mói ai, nhưng không có nghĩa là không cảm nhận được cảm xúc của người khác.
Anh nhận ra rõ ràng, Lộ Lộc có gì đó khác thường với anh.
Alpha và Alpha vốn như hai cực cùng dấu của nam châm, lý thuyết thì không có sự hấp dẫn giới tính. Nhiều năm nay Tạ Tranh cũng chỉ thấy chính mình là “kẻ dị biệt”.
Chẳng lẽ lại khéo thế, anh để mắt tới một Alpha, mà đối phương cũng để mắt tới Alpha?
Nhưng nếu không có gì, thì sao lại tìm anh ra mặt hộ, lại còn cố ý chạm vào vai anh? Còn chủ động đề nghị lái xe đưa anh về? Thậm chí cho anh uống thứ nước có hương vị giống y hệt pheromone của cậu?
Mấy cái hành vi đó, mẹ kiếp, chẳng khác nào đang phát tín hiệu tìиɧ ɖu͙© cả.
Tạ Tranh liếʍ răng hàm, ánh mắt nhìn khuôn mặt Lộ Lộc phản chiếu trong gương chiếu hậu dần tối lại.
Lộ Lộc chẳng hay biết gì, lúc dừng xe chờ đèn đỏ thì bỗng nhớ ra gì đó: “À đúng rồi, chú Tạ. Tiền chú vừa thắng lúc nãy, để cháu chuyển cho.”
Tạ Tranh khịt mũi cười khẩy: “Không cần. Cậu cứ giữ mà dùng.”
“Không được đâu. Là tiền của chú mà, cháu giữ thì không hợp lý.”