Bạch Yếm xoa đầu chú khỉ, từ trong túi lấy ra một viên kẹo nhãn hiệu "Khỉ vàng", rồi chìa ra trước mặt nó:
“Bé ngoan, giúp ta một việc nhé.”
Chú khỉ nhìn viên kẹo, sau đó lại nhìn hình ảnh chú khỉ in trên bao bì, đôi mắt sáng lên, kêu "chít chít" vài tiếng như muốn hỏi. Bạch Yếm bóc vỏ kẹo, đút thẳng vào miệng nó rồi giải thích:
“Đây là kẹo sữa con người làm, lấy hình các cháu làm biểu tượng đấy.”
Hương sữa thơm ngọt lan tỏa trong miệng, khiến chú khỉ cảm thấy lâng lâng. Nó chít chít thêm mấy tiếng, vẻ mặt đầy tự hào: Quả nhiên, khỉ vàng chúng ta rất được yêu thích!
Lúc này, gấu trúc con hít hít chiếc mũi nhỏ, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm viên kẹo trong miệng chú khỉ. Thứ ngọt ngọt kia là gì vậy? Trông có vẻ ngon ghê!
Gấu trúc con lắc lư cái mông, từng bước từng bước bò sát lại gần Bạch Yếm, đôi mắt long lanh nhìn anh đầy kỳ vọng, chỉ tay về phía chú khỉ rồi “ưm ưm” mấy tiếng như muốn nói:
“Không cần nó giúp, kẹo đưa cho con là được rồi.”
Chú khỉ lập tức không vui, lông dựng hết cả lên, đứng bật dậy chống nạnh, trông như muốn gây sự:
“Cái tên tròn vo trắng đen này là sao chứ? Sơn Thần đại nhân đã bảo ta làm, ngươi đừng hòng giành phần!”
Gấu trúc con thấy chú khỉ tỏ ra hung hăng, bèn ngồi bệt xuống đất, ngước đôi mắt long lanh đầy ủy khuất lên nhìn Bạch Yếm , miệng rên “yiyiying”, như đang tố cáo:
“Sơn Thần đại nhân, con khỉ này bắt nạt con!”
Chú khỉ nhỏ tức giận đến mức sắp bùng nổ: "Con gấu này là sao đây?! Còn chưa mắng gì nó mà!"
Chú gấu trúc con nghiêng đầu tựa vào chân của Bạch Yếm, đôi mắt đen như hạt cườm ngước nhìn đầy ấm ức, long lanh như muốn khóc nhưng lại chẳng thốt lên lời nào.
Bạch Yếm nhìn mà cười không ngừng được, trêu đùa: "Được lắm, hóa ra lại là một bé gấu "trà xanh" đúng chuẩn."
Anh nhẹ nhàng xoa đầu gấu trúc con, rồi lấy từ túi ra một viên kẹo Thỏ Trắng. Sau khi bóc lớp vỏ, anh đút viên kẹo vào miệng gấu trúc con:
"Ngoan nào, khỉ con còn phải giúp chúng ta câu cá, không được giành việc của khỉ con đâu nhé."
Mọi người có thể thấy thú vị khi khỉ vàng câu cá, nhưng nếu là gấu trúc thì lại là chuyện khác hẳn. Mặc dù cả hai đều là bảo vật quốc gia, nhưng gấu trúc luôn chiếm được cảm tình hơn vì chúng dễ thương không ai bì kịp.
Cục bông đen trắng béo ú, đáng yêu như một chiếc bánh bao nhỏ, ai mà không mê cho được?
Gấu trúc con vừa nếm kẹo sữa liền bày ra bộ mặt sung sướиɠ. Biểu cảm "thiên đường mùi vị đây rồi" của nó khiến Diệp Trác cười rần rần vì quá đáng yêu.
Bên cạnh,
Mễ Mễ xoa xoa gấu trúc con đang ngoan ngoãn ăn kẹo. Bạch Yếm bế
Mễ Mễ vào lòng, xoa xoa khuôn mặt nhỏ xinh, hỏi:
"Ngoan, có muốn ăn cá không?"
Mễ Mễ liếʍ môi, gật đầu lia lịa: "Muốn ạ! Cá cá thơm thơm ngon ngon!"
Bạch Yếm mỉm cười:
"Vậy để khỉ con câu cá cho
Mễ Mễ của chúng ta nhé, được không?"
Lúc này, Trình Thiên đã chuẩn bị xong điện thoại, anh ngẩng đầu cười nói với Bạch Yếm:
"Bắt đầu thôi!"
Khỉ con nhìn gấu trúc con, hừ một tiếng bực bội rồi nhảy xuống mép nước, tay giữ chặt cây cần câu làm từ tre. Bạch Yếm khẽ động ngón tay, thần lực của anh len lỏi ngược lên dòng thác.