Bà cụ vốn thích thầm nghe ngóng chuyện nhà người khác, nên tính nết của cả phủ Trấn quốc công từ già đến trẻ bà cụ đều biết rõ. Người già thì từ mười sáu năm trước đã vì quá đau buồn mà không bước chân ra khỏi phủ nữa, bởi vậy mà trời đất cũng nhỏ lại, tính tình trở nên ngang ngược, vô lý.
Còn bọn trẻ thì lại ỷ vào thân phận, vẫn chưa thoát ra khỏi được ánh hào quang của quá khứ, lúc nào cũng khư khư giữ lấy cái thể diện của phủ Trấn quốc công.
Nếu Lan Sơn Quân muốn đến viếng Tô Hành Chu, e rằng sẽ bị ngăn cản.
Thế nhưng, Thọ lão phu nhân lại chẳng có gì phải e ngại, bà cụ làm việc rất dứt khoát: "Ta sẽ gửi thiệp mời riêng cho con, đến lúc đó con cứ đến chỗ ta là được."
Lan Sơn Quân đứng dậy, cúi người cảm tạ: "Đa tạ người."
Thọ lão phu nhân xua tay: "Bọn trẻ các con bây giờ ấy à, lúc nào cũng đa lễ quá."
Nói đến đây, lòng bà cụ lại không khỏi đau buồn: "Nếu như năm đó ba đứa chúng nó chịu ở lại đây, thì cũng đâu đến nỗi đứa này đến đứa khác mất mạng."
Úc Thanh Ngô là đệ tử của Ô Khánh Xuyên, đến Lạc Dương tự nhiên sẽ ghé thăm bà cụ. Bà cụ vốn muốn giữ họ ở lại Thọ phủ, nhưng Ô gia cũng có phủ đệ ở đây, nên cả ba người vẫn đến ở tại Ô trạch. Chỉ một niệm sai khác như vậy, không ngờ lại kéo theo bao nhiêu chuyện thế này.
Lan Sơn Quân vội vàng an ủi, sau một thoáng ngập ngừng, nàng lại thăm dò: "Hôm nay Úc đại nhân có đến tìm con, hỏi con về chuyện của sư phụ."
Thọ lão phu nhân là người biết chuyện, bà cụ nói: "Con đừng trách nó, nó cũng là cùng đường bí lối rồi."
Lan Sơn Quân đáp: "Đây cũng là lẽ thường tình thôi ạ. Nếu con gặp phải chuyện như vậy, con cũng sẽ làm thế. Chỉ là... con nghĩ tới nghĩ lui, sư phụ của con cũng chỉ là một hòa thượng bình thường, không có gì khác lạ, nên cũng không giúp được gì."
Thọ lão phu nhân ôn tồn nói: "Con không cần phải lo nghĩ nhiều. Hành Chu quả thực đã đến chùa Bạch Mã, nhưng nó đến trước ngọn đèn trường minh của Oánh Oánh, sau đó mới đến chỗ bốn ngọn đèn do con gửi gắm. Chú tiểu ở chùa Bạch Mã kể lại rằng, nó đã đứng lại rất lâu trước bốn ngọn đèn đó, nhưng rốt cuộc nó đang nhìn điều gì thì chẳng ai dám chắc. Có lẽ vì hai đứa từng quen biết nên nó muốn tiện đường ghé qua bái vọng một chút, cũng có thể là nó đang mải suy nghĩ chuyện khác nên mới đứng ngẩn người ra đó.
Tất cả những khả năng này đều có thể xảy ra. Nếu là lúc khác, đây chẳng qua chỉ là một chuyện nhỏ nhặt. Nhưng oái oăm thay, sau khi tìm kiếm Tô Hành Chu khắp nơi không được, Úc Thanh Ngô lại tình cờ gặp được Lan Sơn Quân trên phố khi nàng đang trên đường đến Bác Viễn Hầu phủ dự tiệc, thế là hắn bèn xem nàng như niềm hy vọng cuối cùng.
Thọ lão phu nhân lau nước mắt, giọng đầy hối hận: "Ta cũng tự trách mình lắm, lẽ ra năm đó, dù thế nào đi nữa, sau khi Oánh Oánh mất, ta cũng phải đưa Hành Chu về đây ở."
Tiền ma ma khi nãy đã đi lấy y phục sạch sẽ cho Lan Sơn Quân, vừa về đến nơi, nghe được câu này thì không khỏi thở dài, sau đó mới nói với Lan Sơn Quân: "Đây là y phục của lão phu nhân hồi còn trẻ, vóc dáng vừa hay tương tự cô nương, cô nương thử xem có mặc vừa không."
Lan Sơn Quân nhận lấy y phục, cất lời cảm tạ. Nàng vừa định đứng dậy đi thay đồ thì lại nghe Tiền ma ma nói với Thọ lão phu nhân: "Lão phu nhân cũng đừng tự trách nữa. Người đã đích thân ra mặt răn đe Bác Viễn Hầu phủ rồi, ai mà ngờ được bọn họ vẫn dám làm ra chuyện như vậy!"
Nghe vậy, Lan Sơn Quân bèn ngồi xuống lại, khẽ hỏi: "Bác Viễn Hầu phủ ạ?"
Nàng nhớ ra, Tam ca từng kể rằng Úc Thanh Ngô đã có lần ẩu đả với đại thiếu gia của Bác Viễn Hầu phủ.
Tiền ma ma đáp: "Chuyện này cũng không phải bí mật gì. Những người biết chuyện đều đoán rằng Tô thiếu gia bị người của Lâm đại thiếu gia sát hại."
Nhưng khổ nỗi là không có bằng chứng. Mà không có bằng chứng thì không thể bắt người được.
Bà thở dài: "Năm đó, chuyện của Oánh Oánh cũng không có bằng chứng là do Lâm đại thiếu gia gây ra. Thế nên việc Úc thiếu gia xông vào Bác Viễn Hầu phủ, đâm người ta một nhát dao như vậy là sai. Vẫn là nhờ lão phu nhân phải đến trước mặt Lâm Quý phi nói đỡ thì mới giữ lại được tiền đồ cho hắn."