Chương 35: Trớ trêu thay

Úc Thanh Ngô đã vô cùng cảm kích rồi.

Hắn cũng coi như có khả năng nhìn người, biết rằng nàng vừa rồi không hề nói dối. Nhưng nàng càng không nói dối, lòng hắn lại càng như rơi xuống hầm băng.

Sư phụ của nàng nghe qua dường như không có điểm nào đáng ngờ.

Hơn nữa, ông là người Ngô Châu, chẳng có chút liên quan nào đến Lạc Dương, cho dù có đi điều tra, thì có thể tra ra được gì đây?

Hắn hỏi: “Không còn điểm nào đáng ngờ khác sao?”

Hắn ngập ngừng một lát, rồi hạ giọng nói: “Cô nương vừa mới đến Lạc Dương, nếu a huynh nhà ta vì chuyện này mà mất tích, e rằng cô nương cũng sẽ gặp nguy hiểm.”

Lời nói này của hắn, dọa nạt mấy tiểu cô nương thì còn được, chứ dọa nàng thì vô dụng. Lan Sơn Quân biết hắn đang sốt ruột, cũng không tức giận, chỉ đáp: “Thật sự không có. Ta và sư phụ vẫn luôn sống trong ngôi miếu trên sườn núi, cũng không phải chỉ có mình ta biết ông. Nếu huynh không tin, cũng có thể đến Hoài Lăng để hỏi thăm.”

Đến lúc này, Úc Thanh Ngô mới hoàn toàn hết hy vọng. Hắn lại hành lễ với Lan Sơn Quân một lần nữa, nói: “Hôm nay quả thực là ta đã quá lỗ mãng, đợi ta tìm được a huynh, sẽ đến tạ tội với cô nương sau.”

Lan Sơn Quân lắc đầu: “Tô công tử cũng có ân tình với ta, nếu có thể giúp được gì, ta tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn.”

Úc Thanh Ngô mệt mỏi gật đầu, chậm rãi chống người đứng dậy, nói: “Ta sẽ nhờ Tiền ma ma đưa cô nương về.”

Lan Sơn Quân gật đầu, nhưng lại không nhịn được mà ngưng mắt nhìn hắn.

Từ năm sáu tuổi đến mười sáu tuổi của hắn, nàng đã từng đọc qua vô số lần trong cuốn bút ký, từng chữ từng câu, đều đã khắc ghi trong lòng. Từ năm mười bảy đến mười chín tuổi, nàng chưa từng gặp, chỉ loáng thoáng nghe nói hắn sống không được tốt lắm. Thế nhưng hôm nay, nàng lại trông thấy dáng vẻ của hắn năm hai mươi tuổi.

Huynh trưởng của hắn mất tích, hắn đã dốc hết sức mình để tìm kiếm.

Cuộc sống của hắn, cũng chẳng hề tốt đẹp.

Nàng quay người, cất bước đi về phía trước được vài bước, rồi lại ngập ngừng, dừng chân quay người lại, cũng hành lễ với hắn một cái.

Nàng nói: “Đa tạ huynh vào lúc này, vẫn còn tốn công sức mời Thọ lão phu nhân đến tìm ta.”

Chứ không phải trực tiếp đến cửa, để người khác đàm tiếu.

Úc Thanh Ngô liền đáp: “Ta biết… cô nương cũng không dễ dàng gì.”

Hắn tự giễu cười một tiếng, “Đến cả những nam nhân như chúng ta còn sống gian nan như vậy, cô nương một mình từ Thục Châu đến…”

Lại còn sống trong Trấn Quốc công phủ, nơi đã dạy dỗ ra một vị Lan tam thiếu gia mở miệng ngậm miệng đều là “Thục Châu man di”, nghĩ đến lại càng không dễ dàng hơn.

Hắn sốt ruột tìm huynh trưởng thật, nhưng hắn cũng không muốn vô duyên vô cớ gây thêm phiền phức cho người khác.

Có lẽ hắn đã kìm nén quá lâu rồi, nói đến đây, hốc mắt hắn bỗng đỏ lên, vội vàng cúi đầu, lẩm bẩm: “Năm đó nếu ta và a huynh chú ý đến những điều này, có lẽ Oánh Oánh đã không chết.”

Trước khi chết, Oánh Oánh đã dặn dò hắn như vậy, rằng phải để a huynh sống lâu trăm tuổi, vậy mà có lẽ ngay cả điều này hắn cũng không làm được.

Hắn biết, năm ngày không thấy bóng người, a huynh chắc chắn lành ít dữ nhiều.

Nhưng dù thế nào đi nữa, cho dù là thi thể, cũng phải để hắn tìm thấy chứ?

Lòng Lan Sơn Quân trướng lên, nàng lại bước trở lại, đưa cho hắn một chiếc khăn tay: “Ta hiểu.”

Tuy không biết Oánh Oánh đã qua đời như thế nào, nhưng cái gọi là “dư luận có thể gϊếŧ người”, nàng hiểu.

Nàng nói: “Nếu ta nhớ ra được điều gì, sẽ viết thư cho Thọ lão phu nhân.”

Lẽ ra Úc Thanh Ngô không nên nhận khăn tay của nàng. Nhưng khi nàng nói “ta hiểu”, lòng hắn bỗng run lên, bất giác đưa tay nhận lấy.

Hắn cúi đầu, trên chiếc khăn có thêu một con hổ nhỏ.

Khăn tay trắng tinh, còn mặt hắn lại quá bẩn, nên hắn không dùng. Hắn nắm chặt chiếc khăn trong tay, nói: “Đa tạ cô nương.”

Lan Sơn Quân khẽ gật đầu, rồi chậm rãi bước về phía cổng viện. Mỗi bước chân của nàng nặng trĩu như đeo chì, trong đầu không ngừng hồi tưởng lại chuyện xưa, nhưng quả thực nàng chưa từng nghe qua chuyện về huynh muội Tô gia.

Tuy nhiên, việc Úc Thanh Ngô luôn miệng gọi Tô Hành Chu là "a huynh" lại khiến nàng nhớ đến cuốn bút ký của hắn.

Trong bút ký của Úc Thanh Ngô có nhắc đến Tô Hành Chu.

Hắn chưa bao giờ viết tên của Tô Hành Chu, mà chỉ gọi là "a huynh".

Lúc đó, nàng còn tưởng đó là huynh trưởng ruột của hắn.

Hắn viết: "Hôm nay a huynh đã đến núi Đoạn Thương, tiên sinh vô cùng vui mừng, còn đặt trước cho huynh ấy tên tự là Trường Hạc."

Tô Trường Hạc.

Hạc, mang ý nghĩa trường thọ.

Lan Sơn Quân hít một hơi thật sâu, đang định bước ra khỏi cổng viện thì thấy một tiểu đồng đột nhiên hớt hải chạy vào, thở hổn hển nói với Úc Thanh Ngô: "Ô tiên sinh nói, nói... nói tìm thấy rồi, đã tìm thấy ở trong sông Lạc Thủy rồi ạ!"

Sắc mặt Úc Thanh Ngô tức thì trắng bệch. Hắn hiểu rõ "tìm thấy ở trong sông Lạc Thủy" có nghĩa là gì.

Hắn loạng choạng nhấc chân định chạy đi, nhưng cả người lại chao đảo rồi ngã dúi dụi về phía trước.

Lan Sơn Quân lúc đó đang đứng gần hắn nhất, vội vàng quay người lại đỡ hắn dậy.

Sắc mặt của Tiền ma ma cũng biến đổi, bà vội nói với tiểu đồng: "Mau đi chuẩn bị một cỗ xe ngựa."