Mãi cho đến khi yến tiệc kết thúc và mọi người đã lên xe ngựa, Chu thị vẫn kéo hai người họ lên cùng một cỗ xe, không ngừng kể lại chuyện của mẫu thân năm xưa.
“Bà ấy và Thọ lão phu nhân cũng được xem là tỷ muội khăn tay thân thiết đấy, năm đó Thọ lão phu nhân đối xử với ta cũng cực kỳ tốt.”
Tam thiếu phu nhân và Lan Tuệ nghe vậy thì luôn miệng gật đầu, riêng Lan Sơn Quân thì lòng cứ treo lơ lửng, thấp thỏm chờ đợi.
Nàng vẫn cảm thấy cái vỗ nhẹ vào eo của Thọ lão phu nhân là có chủ ý. Chỉ là hôm nay người quá đông, nàng không tiện đường đột tiến lên bắt chuyện, mà trong suốt buổi tiệc, Thọ lão phu nhân cũng không hề tỏ ra có ý gì khác.
Vậy thì, chỉ có thể là trên đường trở về mà thôi. Nếu bà cụ thật sự có ý, trên đường đi ắt sẽ có câu trả lời.
Quả nhiên, khi xe ngựa đi qua ngõ Dương Liễu, xe ngựa của Thọ phủ đã nối đuôi ngay phía sau xe ngựa của phủ Trấn quốc công. Chu thị vừa nghe bà tử báo lại, nào dám đi ở phía trước, bèn vội vàng xuống mời Thọ lão phu nhân đi trước.
Thọ lão phu nhân nắm lấy tay bà, ôn tồn nói: “Lệ Nương, con bé ngoan, không ngờ chúng ta lại tiện đường ở đoạn này. Hôm nay ta gặp được nhiều cố nhân, trong lòng vui vẻ lắm, lại tình cờ gặp được con, thật sự có rất nhiều chuyện muốn nói. Nếu con không vội, hay là đưa bọn trẻ đến phủ ta ngồi chơi một lát?”
Mặt Chu thị vì kích động mà đỏ bừng lên.
Nước mắt bà bất giác tuôn rơi, bà gật đầu lia lịa: “Vâng ạ.”
Bao năm qua, trong lòng bà đã chất chứa quá nhiều khổ tâm, cũng rất muốn được giãi bày cùng một người thân quen của năm xưa.
Thế là, đoàn xe ngựa liền đổi hướng, đi về phía dinh thự của Thọ lão phu nhân.
Thọ phủ được xây dựng theo quy chế của phủ Công chúa, nghe nói những cảnh trí như sân vườn, cầu hành lang trong phủ đều do chính tay Bệ hạ vẽ bản thiết kế, sau đó lại lệnh cho Công bộ từ Giang Nam thu mua kỳ thạch về bài trí, quả thật có thể nói là mỗi bước một cảnh.
Lúc nhỏ Chu thị đã từng đến đây, nay quay trở lại, cảm giác đã như một đời cách biệt, bà bất giác cảm thán: “Cứ như thể nơi này chưa từng thay đổi chút nào.”
Thọ lão phu nhân mỉm cười đáp: “Ta không thích thay đổi.”
Nói rồi, bà xụ lại dùng khóe mắt liếc nhìn Lan Sơn Quân, thấy nàng vẫn tỏ ra rất bình tĩnh. Khi bắt gặp ánh mắt của bà cụ, nàng còn mỉm cười đáp lại, không hề có chút hoảng loạn, xem ra trong lòng đã sớm có tính toán.
Trong lòng Thọ lão phu nhân lại thêm một phần yêu thích đối với cô bé này.
Khi mọi người đã vào đến chính đường, ngồi quây quần bên l*иg sưởi trò chuyện, câu chuyện tự nhiên lại quay về quá khứ, rồi nhắc đến mẫu thân của Chu thị. Lúc này, Thọ lão phu nhân không khỏi chuyển chủ đề sang Lan Sơn Quân: “Con có biết dùng đao không?”
Lan Sơn Quân biết rằng màn kịch chính đã đến, nàng đứng dậy hành lễ, cung kính đáp: “Thưa có ạ.”
Thọ lão phu nhân nói tiếp: “Bà ngoại con cũng biết dùng đao, ta ở đây vẫn còn giữ đao của bà ấy. Nếu con biết dùng, ta có thể tặng lại cho con, cũng xem như là vật về với chủ cũ.”
Lan Sơn Quân còn chưa kịp mở lời, Chu thị đã vui mừng cảm tạ rối rít.
Thọ lão phu nhân ôn hòa nói: “Cảm tạ gì chứ, đều là người nhà cả.”
Bà cụ nắm lấy tay Lan Sơn Quân, nói tiếp: “Nhưng ở đây có mấy thanh đao, mà ta chỉ có thể cho con một thanh. Sơn Quân, con hãy theo bà tử nhà ta vào trong chọn một thanh đi.”
Nghe thấy mình phải đi một mình với người hầu, trong lòng Lan Sơn Quân bỗng dấy lên nỗi kinh ngạc và bất an.
Nếu là trước kia, trong một dinh thự thế này, khi được Thọ lão phu nhân ngỏ lời, vì để có được sự ưu ái của bà cụ, nàng chắc chắn sẽ đi theo không chút do dự.
Bất kể hôm nay có phải là một bữa tiệc Hồng Môn hay không, nàng cũng dám xông vào một phen để nắm lấy cơ hội này.
Thế nhưng, nàng đã từng bị Tống gia lặng lẽ đưa về Hoài Lăng… Nếu hôm nay lại có người muốn đưa nàng đi, nàng phải tự cứu mình như thế nào đây?
Lan Sơn Quân chần chừ không nhúc nhích, thân thể bất giác có chút cứng đờ.
Cuối cùng nàng cũng nhận ra, việc bị giam cầm ở Hoài Lăng đã trở thành một ám ảnh không thể chữa lành trong lòng nàng.
Vậy mà Chu thị lại không hề nhận ra, bà vui vẻ xua tay: “Đi đi, đi đi con. Bậc trên ban cho, không dám từ chối.”