Chương 31: Trớ trêu thay

Thế nhưng, khi đến sân của Bác Viễn Hầu lão phu nhân, Chu thị vừa gặp mặt Tứ phu nhân và Tam thiếu phu nhân thì Lan Sơn Quân đã bị họ kéo đi về phía trước, còn Chúc Vân và Chúc phu nhân thì ở lại phía sau.

Chúc phu nhân nắm tay con gái ngồi sang một bên, cũng không tiến lên phía trước để nịnh bợ, chỉ cười nói: “Vân nương nhà chúng ta cũng có bạn rồi.”

Mặt Chúc Vân đỏ bừng lên: “Sơn Quân cũng đến từ Thục Châu ạ.”

Chúc phu nhân đáp: “Ta nghe ra rồi.”

Chúc Vân có chút ngượng ngùng: “Mẫu thân, nàng ấy là tiểu thư của phủ Trấn quốc công, con đã mời nàng ấy đến nhà mình chơi, chắc là không có vấn đề gì đâu nhỉ?”

Chúc phu nhân đưa cho nàng ấy một quả trái cây, nói: “Có vấn đề gì chứ? Chỉ là kết giao bạn bè thôi mà. Con thích là được rồi.”

Bà còn trêu chọc: “Đợi lát nữa về, chúng ta sẽ dặn dò cha và a huynh con phải chăm chỉ hơn một chút, để Vân nương nhà chúng ta có thể thoải mái kết giao bạn bè mà không cần phải lo nghĩ gì.”

-

Ở một phía khác, Thọ lão phu nhân đang nói chuyện với Bác Viễn Hầu lão phu nhân: “Vốn dĩ ta cứ bệnh mãi, nên cũng ngại không đến chúc thọ bà được. Nhưng tối qua ta lại nằm mơ thấy thời chúng ta còn trẻ, muội và tỷ tỷ của muội đến nhà ta, chúng ta cùng nhau làm rượu hoa quả uống. Tửu lượng của muội kém, hễ uống vào là say, cứ thế ngã ra ngủ ngay trong rừng trúc.”

Bác Viễn Hầu lão phu nhân vốn còn đang có chút oán trách Thọ lão phu nhân đến để giành hết sự nổi bật, nhưng nghe vậy, cơn giận trong lòng bà ấy cũng lập tức tan biến. Bà ấy cũng bắt đầu hồi tưởng lại: “Phải rồi, năm đó chúng ta vẫn còn là những cô nương, vậy mà giờ đây đầu đã bạc trắng cả rồi.”

Thọ lão phu nhân nói tiếp: “Thế nên sau khi tỉnh dậy, ta liền nghĩ phải đến thăm muội, chúc thọ bà một tiếng. Ta còn mang cả loại rượu mà muội thích đến đây này. Hôm nay muội có muốn uống một ly không?”

Đương nhiên là phải uống rồi.

Hốc mắt Bác Viễn Hầu lão phu nhân chợt ươn ướt: “Thọ tỷ tỷ, đa tạ tỷ vẫn còn nhớ đến ta.”

Thọ lão phu nhân cười đáp: “Trong lứa chúng ta, cũng chỉ còn lại vài người thôi. Ta không nhớ đến muội thì còn nhớ đến ai nữa?”

Nói rồi, bà cụ đưa mắt nhìn một vòng những người đang ngồi, ánh mắt bà dừng lại trên người Lan Sơn Quân một thoáng, rồi rất nhanh đã dời đi. Bà cụ mỉm cười nói: “Lâu rồi ta không ra ngoài, nhìn ai cũng thấy lạ lẫm cả.”

Lập tức có người tiến lên hành lễ. Thọ lão phu nhân lần lượt đỡ họ dậy. Chu thị đợi một lúc, thấy thời cơ cũng đã đến, bèn vội vàng dẫn Lan Sơn Quân, Lan Tuệ cùng Tam thiếu phu nhân tiến lên: “Lão tổ tông, đây là hai đứa con gái của con. Còn đây là con dâu của con ạ.”

Thọ lão phu nhân nói: “Là Lệ nương à.”

Chu thị vô cùng cảm động: “Ngài vẫn còn nhớ con ạ.”

Thọ lão phu nhân vỗ nhẹ lên tay bà: “Con cũng đã có con gái lớn thế này rồi cơ đấy.”

Bà cụ ôm lấy Lan Sơn Quân: “Đây là đại nữ nhi của con phải không? Con bé rất giống mẹ con.”

Chu thị lại thấy chẳng giống chút nào. Bà sững người một lúc, liếc nhìn dung mạo của Lan Sơn Quân nhưng không tìm thấy điểm nào tương đồng. Dù vậy, bà cũng không tiện phản bác, chỉ đành cười nói: “Dạ, rất giống ạ.”

Thọ lão phu nhân lại khen: “Chính cái thần thái này là giống nhất.”

Rồi bà cụ lại quay sang khen Lan Tuệ: “Còn con bé này thì giống con, nhìn qua là biết ngay một tài nữ học rộng biết nhiều.”

Phía sau vẫn còn người đang chờ đến bái kiến, nên Chu thị cũng không tiện ở lại lâu. Bà dẫn hai cô con gái và con dâu trở về chỗ ngồi, lòng kích động mãi không sao bình tĩnh lại được. Bà thấp giọng nói: “Năm xưa gia đình chúng ta đã từng huy hoàng đến nhường nào… Ngay cả việc vào cung yết kiến Thái hậu, Hoàng hậu cũng là chuyện thường tình.”

Thế mà bây giờ, đã hơn mười năm rồi chưa từng được vào cung. Chỉ cần được Thọ lão phu nhân hỏi thêm vài câu thôi, cũng đủ khiến lòng bà dâng lên một nỗi xúc động.

Vậy sau này thì sao? Liệu có đến lúc ngay cả việc nhận được một tấm thiệp mời của Bác Viễn Hầu phủ cũng trở thành chuyện khó khăn không?

Chu thị chỉ cảm thấy trong lòng vừa chát chúa lại vừa cay đắng.

Bà và Khánh Quốc Công phu nhân vốn là những người có thể so kè cao thấp với nhau nơi khuê các, vậy mà bây giờ hễ trông thấy là chỉ có thể đi đường vòng mà tránh.

Lại nghĩ đến lời chế giễu lúc nãy của Khánh Quốc Công phu nhân, hốc mắt bà đỏ lên, không kìm được mà rơi lệ. Lan Tuệ và Tam thiếu phu nhân đều vội vàng thấp giọng khuyên giải, riêng Lan Sơn Quân thì lại đang mải suy nghĩ về cái vỗ nhẹ lên eo mình lúc nãy của Thọ lão phu nhân, không biết là có ý gì.

Là nàng ảo giác sao?

Nàng cúi đầu trầm tư, đến khi ngẩng lên thì phát hiện mẫu thân đang nhìn nàng với ánh mắt không hài lòng. Lan Sơn Quân bèn lên tiếng an ủi: “Hoa không tươi được trăm ngày, nhà chúng ta sa sút rồi, lẽ nào nhà họ có thể huy hoàng mãi được sao?”

Chu thị: “…”

Lời này nghe sao mà chẳng dễ chịu chút nào.

Nhưng đây cũng không phải là lúc để nói những chuyện này, thế là bà lau vội nước mắt, rồi lại kéo tay Lan Sơn Quân nhìn tới nhìn lui: “Thọ lão phu nhân nói thần thái của con giống bà ngoại, sao ta lại nhìn mãi không ra nhỉ?”