Lúc này, Lan Sơn Quân mới để ý thấy mặt hắn lấm lem bụi đất, giày dính đầy bùn, quần áo trên người cũng dính đầy vết bẩn, trông như đã mấy ngày rồi chưa thay giặt.
Nghe tin Thọ lão phu nhân đến, Lan Sơn Quân cũng kinh ngạc đến mức đứng bật dậy.
Nàng biết rõ vị thế của vị lão phu nhân này. Chẳng cần nói đâu xa, chỉ cần biết rằng trên đời vốn dĩ không có họ Thọ [*]. Ấy là vì khi còn trẻ, Thọ lão phu nhân thường xuyên đau ốm, Bệ hạ vì lo lắng cho tuổi thọ của bà nên đã đặc biệt ban cho chữ "Thọ" để làm họ.
[*] Họ Thọ (寿) đồng âm với chữ Thọ (壽) có nghĩa là tuổi thọ, sống lâu.
Chỉ tiếc là ba năm sau, vị lão phu nhân này đã qua đời. Khi đó, Bệ hạ còn dùng lễ nghi của một Trưởng công chúa để an táng, lại để Hoàng thái tôn, Tề Vương và Ngụy Vương đích thân khiêng linh cữu, có thể nói là hiển hách một thời.
Kiếp trước, Lan Sơn Quân chưa từng gặp vị lão phu nhân này, cũng chưa từng nghe nói bà ra ngoài dự tiệc bao giờ.
Đúng lúc ấy, Chúc phu nhân cũng đến gọi Chúc Vân đi yết kiến Thọ lão phu nhân, thế là hai nhà liền cùng nhau đi tới.
Chu thị vô cùng bất đắc dĩ. Bà vừa xem thường môn đệ Chúc gia, nhưng lại phải nể mặt Lan Sơn Quân, nên đành phải đi cùng Chúc phu nhân—trong đời, bà nào đã từng phải sóng vai với phu nhân của một tiểu quan tầm thường như vậy chứ.
May mà Chúc phu nhân không hề có ý níu kéo, lại rất khiêm tốn có lễ, biết chừng mực tiến lui, trên mặt lúc nào cũng tươi cười, điều này khiến nỗi bực dọc trong lòng Chu thị cũng vơi đi vài phần.
Chỉ có điều, trong lòng ai cũng có sự phân biệt sang hèn. Chu thị đã vậy, những người khác tự nhiên cũng không ngoại lệ. Chẳng mấy chốc, cả nhóm người liền chạm mặt Khánh Quốc công phu nhân. Chu thị vốn không ưa gì bà ta, nhưng vì thế lực nhà mình yếu hơn, nên mỗi khi gặp mặt đều cảm thấy lép vế. Vì vậy, trong các buổi yến tiệc, bà thường tránh đi từ xa để khỏi rước bực vào người.
Thế mà hôm nay lại oan gia ngõ hẹp. Khánh Quốc công phu nhân quả nhiên không bỏ qua cơ hội, bà ta tặc lưỡi mấy tiếng, liếc nhìn Chu thị, rồi lại nhìn sang Lan Sơn Quân, cười khẩy nói: "Đây chính là đứa con gái mà ngươi đón từ Hoài Lăng về đấy à."
Bà ta nói đầy ẩn ý: "Nghe nói làm bánh bao nhân thịt heo ngon lắm, Lệ nương à, ngươi có phúc rồi đấy."
Chỉ một câu nói đã khiến sắc mặt Chu thị trở nên vô cùng khó coi.
Bà biết, đối phương chắc chắn đã biết chuyện Lan Sơn Quân từng làm nghề mổ heo ở Hoài Lăng.
Khánh Quốc công phu nhân quả thực quá hiểu bà, đã chọc trúng chỗ đau rồi còn không chịu buông tha, lại cười cười nói với Lan Sơn Quân: "Thật đáng thương làm sao, lần sau đến nhà ta chơi, nhà ta có mấy cây... dao sắc, đều có thể tặng cho ngươi."
Nói xong, bà ta cũng chẳng đợi Lan Sơn Quân đáp lời, chỉ cười ha hả mấy tiếng rồi nghênh ngang bỏ đi.
Thế là, người ta chỉ nói có hai câu, mà mặt Chu thị đã lúc xanh lúc đỏ.
Bà thừa biết Khánh Quốc công phu nhân sẽ không rêu rao chuyện này, nhưng vừa nghĩ đến ánh mắt của đối phương nhìn mình và Lan Sơn Quân, bà liền tức đến ngực phập phồng không yên. Lại thêm có mẹ con Chúc gia ở đây, bà càng cảm thấy mất mặt, bèn vội vàng dắt Lan Tuệ đi lên phía trước, lòng nặng trĩu như đeo đá, cũng chẳng buồn đoái hoài đến Lan Sơn Quân đang đi ở phía sau.
Chúc Vân nhìn Chu thị, rồi lại nhìn sang Lan Sơn Quân vẫn đang bình thản đi bên cạnh, muốn nói lại thôi. Ngược lại, Lan Sơn Quân lại mỉm cười hỏi: "Sao thế?"
Chúc Vân bèn lắc đầu: "Không có gì."
Tuy không rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng qua cảnh tượng này, nàng ấy vẫn cảm nhận được nỗi khó xử của Sơn Quân.
Lan Sơn Quân hiểu ý của bạn mình. Năm đó, nàng cũng không hiểu vì sao mẫu thân lại để tâm đến quá khứ của mình đến vậy. Mãi sau này nàng mới dần dần hiểu ra, rằng mẫu thân cũng có thể diện của riêng mình cần phải giữ gìn.
Con người mà, ai cũng có thứ mình cần bảo vệ, chuyện này cũng chẳng có gì lạ.
Lúc đó, nàng đã đến cái tuổi không còn để tâm đến những chuyện này nữa, nên cũng không hề cảm thấy đau lòng.
Nàng mỉm cười, không muốn nhắc lại chuyện cũ, bèn chuyển chủ đề: "Sắp qua năm mới rồi, trước đó nhà cô chắc chắn sẽ bận, ta cũng không tiện đến nhà cô làm phiền. Chỉ có thể hẹn sau Tết thôi."
Chúc Vân lúc này thấy nàng đáng thương vô cùng, làm sao còn nỡ từ chối, liền nói: "Cô muốn ăn gì cứ viết vào thư, ta còn biết làm nhiều món ăn Thục Châu nữa đấy."
Lan Sơn Quân liền nói nhỏ: "Vậy ta cũng sẽ làm cho cô một xửng bánh bao nhân thịt heo hành lá—ta làm món này ngon lắm đấy."
Chúc Vân gật đầu thật mạnh, tay vẫn luôn nắm chặt lấy tay nàng.