Chương 28: Trớ trêu thay

Đường gia tuy không phải thế gia, nhưng lại là nhà có thực quyền trong tay. Chu thị đối với Đường phu nhân rất khách sáo, chỉ vào hai cô con gái cười nói: "Đứa trẻ Thập Tam Nương này trước nay luôn hiểu chuyện, ta giao hai nha đầu nhà ta cho con bé, là có thể yên tâm đi uống một ly rồi."

Đường phu nhân cũng nể mặt bà, hai bên bắt đầu khen ngợi lẫn nhau. Cứ như vậy qua lại một hồi, người lớn khen nhau đã đời, nghe đã tai rồi, đám con cháu mới có thể rời đi. Đường thập tam nương quen biết với Tuệ Tuệ, đi xa rồi mới nói: "Sáng nay lúc mẫu thân ta thức dậy còn nói mệt, lưng đau lắm, ta còn đang lo lắng, nghĩ bụng để mẫu thân ngồi nhiều một chút."

"Kết quả thì sao, hễ nói chuyện là đứng cũng không đau lưng, chân cũng không mỏi nữa."

Lan Tuệ mím môi cười: "Đều vậy cả mà!"

Thập Tam Nương lại nhìn sang Lan Sơn Quân, kéo tay nàng nói: "Thật là một muội muội anh khí."

Lan Tuệ tò mò: "Sao tỷ biết Lục tỷ tỷ của ta nhỏ hơn tỷ?"

Thập Tam Nương liếc nàng ấy một cái: "Ban nãy tỷ tỷ của ta nói Sơn Quân cùng tuổi với ta. Mà ta sinh vào tháng Giêng, ngày mùng một tháng Giêng."

Sau đó hỏi Lan Sơn Quân: "Muội muội sinh tháng mấy?"

Lan Sơn Quân: "Tháng Chín."

Lan Tuệ liền ngẩng đầu, mấp máy môi, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

——Lục tỷ tỷ rõ ràng sinh vào tháng Bảy mà.

Hàng năm vào tháng Bảy, nàng ấy đều theo mẫu thân đến trước mộ để cúng bái.

Nhưng ngay sau đó lại nghĩ có lẽ tháng Chín là ngày Lục tỷ tỷ được nhặt về, nên cũng không tiện sửa lại. Chỉ cười trêu Thập Tam Nương: "Vậy thì đúng là những người sinh cùng năm đều là muội muội của tỷ rồi."

Lan Sơn Quân nghe vậy liền cười. Mấy tiểu cô nương lúc nào cũng vô tư lự, lời nói ra cũng khiến lòng người thư thái, làm cơ thể đang căng cứng của nàng cũng thả lỏng đi một chút. Nàng lại theo họ đến một bên ngồi xuống, nghe họ nói về cách uống khác nhau của canh cá diếc và canh cá trắm cỏ, nghe được vài câu, lại bất giác bắt đầu tìm người.

Mấy ngày nay, nàng đã suy tính trong đầu rất nhiều người có thể kết thân vào lúc này, cuối cùng chọn ra một người đáng để kết giao đầu tiên nhất.

Con gái của cựu Thông phán Thục Châu, nay là Phó sứ Phủ doãn Lạc Dương, Chúc Vân.

Chúc gia bây giờ vẫn đang sống trong một tiểu viện ở Nam thành, nhưng vào tháng Sáu năm sau, cùng với việc cha và anh trai nàng ấy được Bệ hạ trọng dụng, trong mười năm sau đó, Chúc gia từng bước thăng tiến, trở thành người mà ngay cả Tống Tri Vị cũng phải kiêng dè ba phần. Hai năm sau Chúc Vân cũng gả cho đại thiếu gia của Khánh quốc công phủ, nên thường xuyên gặp mặt Lan Sơn Quân.

Ban đầu vì cả hai đều là người Thục, mang theo giọng Thục, nên có phần thân thiết hơn, nhưng sau này vì Tống Tri Vị bất hòa với Chúc gia và Khánh quốc công phủ, nên ngay cả nàng và Chúc Vân cũng dần xa cách.

Không ngờ bây giờ đi kết giao lại, đã là với một mục đích không thuần khiết.

Lan Sơn Quân buồn bực ăn một miếng bánh ngọt, ngồi trong hành lang nhìn quanh bốn phía, đều không thấy Chúc Vân, bèn nói với Lan Tuệ và Thập Tam Nương: "Chúng ta ra vườn dạo một vòng đi?"

Bác Viễn Hầu hiện đang giữ chức Phủ doãn Lạc Dương, tiệc mừng thọ nhà ông ấy, Chúc gia chắc chắn phải đến chúc thọ mẹ của thượng quan, hôm nay hẳn là có thể gặp được Chúc Vân.

Đường Thập Tam nương đã sớm phát hiện Lan Sơn Quân không thích nói chuyện! Vừa rồi nàng ấy còn sợ nàng khó xử, định gợi chuyện. Vì vậy, nàng ấy liền gật đầu ngay: “Được thôi, ta cũng muốn đi xem hồng mai trong vườn.”

Đi dạo mà không nói chuyện vẫn tốt hơn là cứ ngồi im ở đây không nói gì.

Lan Sơn Quân cảm nhận được thiện ý của nàng ấy, bèn cảm ơn rồi cười nói: “Vậy thì đi thôi.”

Vừa rồi các nàng ngồi ở hành lang trong vườn, cũng không phải nơi hẻo lánh, đi chưa được mấy bước đã đến chỗ hồng mai. Ở đây có nhiều cô nương, đều đang ngắm hoa mai, còn có mấy người đang làm thơ đối câu. Ba người vừa đi tới, đã có người quen vây lại, sau khi chào hỏi lẫn nhau, Thập Tam nương liền bị một cô nương mặc y phục màu xanh bảo lam kéo sang một bên nói chuyện.

Lan Tuệ: “Đó là tiểu cô tương lai của nàng ấy.”

Lan Sơn Quân gật đầu, đợi sau khi Lan Tuệ cũng đi làm thơ rồi mới từ từ tìm Chúc Vân.

Tuy kiếp trước quen biết không lâu, nhưng nàng biết Chúc Vân tính tình nội liễm, không thích nói chuyện với người khác, nhưng lại thích làm đồ cơ khí bằng tre, nên rất thích tre trúc.

Nàng lặng lẽ nhìn về phía rừng tre bên ngoài vườn hồng mai, quả nhiên nhìn thấy người ngồi trên ghế đá trong một góc đình.

Mắt Lan Sơn Quân sáng lên, nhưng không lập tức đi qua, mà đợi một lát, đến khi người gần ghế đá đã đi gần hết, mới nói: “Tuệ Tuệ, ta muốn qua bên cạnh ngồi một lát.”

Lan Tuệ đang lúc hứng khởi đối câu, nghe vậy do dự nói: “Muội đi ngồi cùng Lục tỷ tỷ.”

Lan San Quân xua tay: “Ta không hiểu thơ từ, tự nhiên thấy vô vị. Muội thì hiểu, chắc hẳn là có niềm vui vô tận, không cần phải đi cùng ta đâu.”

Lan Tuệ cũng đã lâu không ra ngoài, dù sao tuổi còn nhỏ, ham vui chiếm phần hơn, bèn gật đầu nói: “Vậy tỷ tỷ qua một bên đợi muội, lần trước đối câu muội đã thua một trận, lần này nhất định phải giành lại.”

Lại nói: “Lục tỷ tỷ, tỷ ngồi ở đâu, muội nhìn tỷ ngồi xuống ổn thỏa rồi mới đi.”

Lan Sơn Quân liền ngồi xuống bên cạnh Chúc Vân dưới ánh mắt của nàng ấy.

Đã ngồi cùng nhau rồi thì phải có chuyện để nói. Nàng nhẹ giọng nói: “Ở đây quả là ấm áp.”

Các nàng tuy ngồi ở ngoài trời, nhưng đã sớm có nha hoàn đốt l*иg than ở đây. Chúc Vân vốn sợ lạnh, cũng vì ấm áp nên mới đến đây, nghe vậy trước tiên gật đầu, sau đó ngạc nhiên ngẩng lên: “Cô… Cô là người Thục Châu?”

Lan Sơn Quân cười gật đầu: “Đúng vậy.”

Giống như kiếp trước, giọng Thục đã khiến Chúc Vân nảy sinh lòng thân thiết. Hai người trao đổi về phủ đệ, tuổi tác, Chúc Vân cảm khái: “Cô mới đến Lạc Dương hơn một tháng thôi à, ta đã ở đây gần một năm rồi.”