Chương 27: Trớ trêu thay

Đôi mắt Lan Sơn Quân hơi nheo lại. Nàng không lập tức thả rèm xuống mà còn cuộn lên thêm một chút, cũng không dời mắt đi, cứ thế nhìn thẳng vào đôi mắt của Úc Thanh Ngô.

Xe ngựa đi về phía trước, lướt qua bên cạnh hắn. Hắn xoay người nghiêng mắt, ánh mắt dõi theo nàng, nhưng Lan Sơn Quân lại không quay đầu lại.

Ánh mắt hắn nhìn nàng mang theo lửa. Lan Sơn Quân có chút không hiểu, chỉ nhận ra đó không phải là lửa giận, nhưng cũng chẳng phải ý tốt.

Tại sao hắn lại nhìn nàng như vậy?

Nàng từ từ thả rèm xuống, cố gắng nhớ lại vào thời điểm này hắn sẽ gặp phải chuyện gì khiến hắn thất hồn lạc phách đến thế, và sẽ có giao điểm gì với nàng. Suy nghĩ một lúc lâu, nàng đành bất lực lắc đầu.

Đời trước vào lúc này, nàng đang bị nhốt để học quy củ, hoàn toàn không biết gì về hắn, cũng chẳng hề liên quan. Sau này, nhận thức của nàng về hắn cũng chỉ là vài ba lời ong tiếng ve của người khác, trừ khoảnh khắc hắn bị chém đầu, nàng và hắn chưa từng gặp mặt.

Đời này thì đã gặp hai lần. Nhưng lại chưa từng nói chuyện.

Hắn thấy nàng, lẽ ra không nên có ánh mắt như vậy.

Trong lòng Lan Sơn Quân dấy lên nghi hoặc, đến Bác Viễn hầu phủ rồi mà vẫn chưa hoàn hồn, mãi đến khi Tam thiếu phu nhân cười gọi nàng, "Sơn Quân, sao thế?"

Lan Sơn Quân theo nàng ấy xuống xe ngựa, khẽ đáp: "Có lẽ là hơi hoảng hốt một chút."

Tam thiếu phu nhân nắm tay nàng: "Không sao đâu, lần đầu ra ngoài đều sẽ như vậy."

Chu thị dắt theo Tuệ Tuệ từ một chiếc xe ngựa khác đi xuống, thấy dáng vẻ này của Lan Sơn Quân, trong lòng không nỡ, bèn bước tới an ủi: "Không sao, lát nữa tẩu tẩu của con sẽ theo ta đi gặp mọi người, con cứ đi cùng Tuệ Tuệ là được."

Ở những bữa tiệc như thế này, các phu nhân và các cô nương thường vui chơi tách riêng.

Lan Sơn Quân cười đáp một tiếng.

Tứ phu nhân là người xuống xe ngựa cuối cùng. Bà là người có tính cách nội liễm, hay e thẹn, không thích nói nhiều, nhưng nghe vậy cũng nói một câu: "Nếu gặp chuyện không biết nói gì, thì không cần nói, chỉ cần cúi đầu mỉm cười, người khác cũng sẽ không ép con nói đâu."

Lan Sơn Quân vội vàng cảm tạ.

Chu thị không nhịn được bật cười: "Ghê gớm thật, đây là truyền thụ cả bí kíp của mình ra rồi."

Lời vừa dứt, đã có một bà tử tới dẫn đường.

Hôm nay là đại thọ sáu mươi của lão phu nhân của Bác Viễn Hầu phủ, đến phủ rồi, tự nhiên phải đến gặp nhân vật chính trước. Đi thong thả một đoạn, trên đường lại gặp mấy nhà khác, mọi người đều quen biết nhau, nên đều hỏi thăm về Lan Sơn Quân.

Chu thị nhẹ nhàng giải thích: "Được nuôi ở bên Hoài Lăng, không dám đón về, phải đợi qua kiếp nạn trong mệnh rồi mới dám đi đón về."

Lan Sơn Quân khoan thai hành lễ chào hỏi họ, từng lời nói, từng hành động đều không có chỗ nào để chê, lại còn rất được lòng người.

Các vị phu nhân bèn thi nhau khen ngợi, sắc mặt Chu thị càng lúc càng tốt hơn, chỉ cảm thấy Lan Sơn Quân quả thực thông tuệ, trong thời gian ngắn đã thay da đổi thịt. Vui mừng, ngay cả sự khó xử mấy ngày trước cũng vơi đi vài phần, bà ôm lấy nàng nói: "Đến lúc đó ta còn phải dắt nó đến phủ của các vị làm khách, rượu ngon của các vị phải mang ra đấy nhé."

Phu nhân Lạc Dương thích uống chút rượu, cho nên thường hay có tiệc thưởng rượu.

Lại cùng nhau đi chúc thọ Bác Viễn hầu lão phu nhân, cứ thế nói chuyện xong thìđã qua nửa canh giờ. Lan Sơn Quân khẽ liếc mắt một cái, không ngoài dự đoán, nàng nhìn thấy Tống Quốc Công phu nhân.

Dù đã chuẩn bị từ trước, nhưng vẫn không kìm được lòng dạ rối bời.

Nàng tức giận, lập tức cúi đầu, tay siết chặt lại, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, liền vội cầm một chiếc khăn tay để che giấu. Lan Tuệ ngồi bên cạnh nàng, không nhìn thấy tay, chỉ thấy sắc mặt nàng không tốt liền lo lắng hỏi: "Lục tỷ tỷ, tỷ sao vậy?"

Lan Sơn Quân nhẹ nhàng lắc đầu. Đến khi ngẩng đầu lên lần nữa, tâm trạng đã bình ổn trở lại, nói: "Không sao, chỉ là trong này ngột ngạt quá, ta hơi choáng một chút."

Lan Tuệ: "Vậy muội đi dạo với tỷ tỷ một lát."

Lúc này vẫn chưa đến giờ khai tiệc, đã có nhiều người tản ra, tụm năm tụm ba lại ôn chuyện cũ. Tình cờ chị dâu nhà mẹ đẻ của Tứ phu nhân đến mời bà đi nói chuyện, Lan Tuệ liền nhân cơ hội nói với Chu thị: "Mẫu thân, con muốn đi dạo với Lục tỷ tỷ một lát."

Chu thị cười tủm tỉm gật đầu, "Đi đi, hôm nay mấy cô nương thân với con đều đến cả đấy."

Mắt Tam thiếu phu nhân lóe lên, trước khi hai người đi ra ngoài, vội vàng giới thiệu Lan Sơn Quân cho mẫu thân và muội muộimình làm quen.

Lan Tuệ kéo Lan Sơn Quân, lòng nóng như lửa đốt, nhưng cũng không tiện rời đi. Lan Sơn Quân vỗ vỗ tay nàng ấy, tỏ ý nhận tấm lòng này của nàng ấy, cười nói: "Không sao, ta đỡ nhiều rồi."