Trấn Quốc Công phủ đã sa sút rồi, không thể để người ta thêm chuyện đàm tiếu, khiến người ta chê cười được nữa.
Lan Tuệ biết tâm bệnh của mẫu thân. Từ sau khi nhà các nàng sa sút, mẫu thân luôn muốn các nàng ra ngoài phải trông thật tươm tất. Nàng ấy gật đầu nói: "Mẫu thân yên tâm, con biết rồi."
Bên kia, Tam thiếu gia cũng đã về phủ, vừa về đến đã hỏi thê tử chuyện của Lan Sơn Quân: "Hôm nay muội ấy không gây chuyện gì chứ?"
Tam thiếu phu nhân đang đọc sách bên cạnh, nghe vậy liền đặt sách xuống, qua lấy áo khoác ngoài cho hắn: "Gây chuyện gì được chứ? Chuyện này vốn cũng không phải lỗi của muội ấy."
Hai người đang là vợ chồng mới cưới, đang lúc mặn nồng, có một số lời nàng ấy cũng dám nói trước mặt trượng phu: "Tổ mẫu quả thực... sao có thể ép buộc như vậy chứ?"
Nàng ấy nói nhỏ: "Tổ mẫu thực ra là đang bắt nạt Lục muội muội mới về nhà, còn chưa quen thuộc, không dám từ chối."
Những suy nghĩ nhỏ nhặt như vậy, trong lòng mọi người đều hiểu rõ.
Ai ngờ lại gặp phải một người cứng đầu. Mà Lục muội muội lại có lý có lẽ, còn nói trúng vào điểm mấu chốt. Mấy ngày nay, tổ mẫu cũng không gặp Lục muội muội, chỉ cảm thấy bị mất mặt.
Nàng ấy thở dài: "Sau này còn phải sống chung lâu dài, e là vẫn còn nhiều chuyện ồn ào, phải có một người chịu nhún trước thôi."
Người đó chắc chắn không phải tổ mẫu, nhất định là Lục muội muội. Cứ xem mẫu thân khuyên giải thế nào vậy.
Bản thân nàng ấy không muốn làm người xấu này.
Lan Tam thiếu gia không đáp lời, nhưng cũng không lên tiếng. Tam thiếu phu nhân thấy hắn như vậy, liền chuyển chủ đề: "Hôm nay chàng ở thư viện thế nào?"
Lan Tam thiếu gia liền nói nhỏ: "Ta nói với nàng một chuyện, nàng tuyệt đối không được nói ra ngoài."
Tam thiếu phu nhân bật cười: "Chuyện gì vậy?"
Trượng phu tuy đôi khi miệng lưỡi không tốt, nhưng thực ra tính tình như trẻ con.
Nàng ấy ại rất thích tính cách như vậy, đơn thuần thẳng thắn.
Vì vậy cũng cố ý nói nhỏ hơn một chút, cười đảm bảo: "Ta chắc chắn không nói ra ngoài."
Lan Tam thiếu gia: "Lần trước ta nói với nàng về Úc Thanh Ngô, nàng còn nhớ không?"
Tam thiếu phu nhân gật đầu: "Nhớ."
Lan Tam thiếu gia bĩu môi: "Hôm nay hắn đến thư viện tìm người."
Tam thiếu phu nhân: "Tìm người? Tìm người nào?"
Lan Tam thiếu gia: "Không biết, chỉ biết là một người họ Tô, tên gì thì quên rồi. Nghe nói đã biến mất mấy ngày rồi."
Tam thiếu phu nhân: "Vậy thì nên báo quan chứ."
Lan Tam thiếu gia: "Ai mà biết được!"
Tam thiếu phu nhân không hiểu: "Hắn tìm người thì cứ tìm người, chuyện này có gì mà không thể nói cho người khác biết chứ?"
Lan Tam thiếu gia không nói gì nữa. Lúc Úc Thanh Ngô mời Trai trưởng đến để hỏi chuyện một người nào đó, hắn tình cờ gặp phải, không nhịn được miệng, liền lắm lời vài câu.
Lần này thì chẳng được kết cục tốt đẹp gì. Úc Thanh Ngô lạnh mặt, Trai trưởng vì sợ Ô Các lão, ở trước mặt mọi người lại còn dám nói hắn tư chất tầm thường, lại quá mức kiêu căng nóng nảy.
Lúc đó hắn thật sự chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống. Khốn nỗi Trai trưởng lại nắm giữ bài đánh giá của hắn, liên quan đến chuyện bổ nhiệm của hắn vào năm sau, nên không thể làm ầm lên, chỉ đành tức tối bỏ đi.
Hắn chịu thiệt một lần, lại sợ Tứ thúc phụ biết được sẽ mắng hắn, nên chỉ có thể giấu giếm. Nhưng cái miệng hắn lại không giữ được bí mật, vợ vừa hỏi là muốn nói, thế là oán giận: "Dù sao loại người như hắn, có thể tìm được người tốt nào chứ? Chắc chắn là cùng một loại với hắn thôi."
Tam thiếu phu nhân vốn đang rót trà cho hắn, nghe vậy tay khựng lại, uyển chuyển nói: "Mấy ngày rồi không thấy tăm hơi, hắn lại là đệ tử của Ô Các lão, sau khi báo quan, chắc chắn có người tranh nhau giúp tìm, vậy mà vẫn không tìm được, e là lành ít dữ nhiều rồi."
Như vậy, thật sự không nên nói xấu sau lưng người khác.
Lan Tam thiếu gia lại không nghe ra ý của câu nói này, tức giận hùa theo một câu: "Lành ít dữ nhiều mới tốt."
Tam thiếu phu nhân liền không nói gì nữa.
Lan Tam thiếu gia không nhận được hồi đáp, bưng chén trà uống một ngụm, hỏi: "Sao nàng không nói nữa?"
Tam thiếu phu nhân hít một hơi thật sâu.
Không sao đâu, hắn vốn thẳng tính mà. Chỉ là vì không thích Úc Thanh Ngô nên mới giận lây thôi.
Nàng ấy nở một nụ cười vừa đúng mực,: "Không có gì, chỉ là ta đang nghĩ, mạng người là chuyện lớn, tốt nhất là đừng xảy ra chuyện gì."
Lan Tam thiếu gia gật đầu: "Không chết là được rồi."
Hắn nói xong chuyện đó, lại không nhịn được nhắc tới Lan San Quân: "Mấy ngày nay nàng không đến thỉnh an tổ mẫu sao?"
Tam thiếu phu nhân: "Vâng, tổ mẫu cũng không muốn gặp nàng."
Lan Tam thiếu gia: "Ta đã nói nàng về nhà là có chuyện ầm ĩ mà."
Thấy hắn ra cái vẻ Gia Cát Lượng đó, Tam thiếu phu nhân lại chẳng muốn nói nữa.
Đây là lần đầu tiên sau khi thành thân, nàng ấy giận dỗi với trượng phu.
Sao trông có vẻ không được thông minh cho lắm nhỉ.
Nàng ấy thích người thông minh.
Đợi đến ngày hôm sau, khi mọi người bắt đầu đến Bác Viễn hầu phủ, cơn giận của nàng ấy vẫn chưa nguôi.
Lan Sơn Quân đi cùng xe ngựa với nàng ấy, cười nói: "Tối qua tẩu tẩu không ngủ ngon à?"
Tam thiếu phu nhân "Ừm" một tiếng, cũng không nói chuyện của mình, chỉ thân mật nắm tay nàng nói: "Hôm nay a nương của ta dẫn theo Thập Tam muội của ta cũng sẽ đến. Lát nữa đến Bác Viễn hầu phủ, ta sẽ giới thiệu Thập Tam nương cho muội làm quen, nó bằng tuổi muội, tuy nói năm sau sẽ xuất giá, nhưng gả ở kinh đô, sau này các muội vẫn có thể qua lại."
Lục muội muội thất lạc mười sáu năm mới trở về, mẫu thân chắc chắn không nỡ gả nàng đi xa, nhất định cũng sẽ giữ lại ở kinh đô.
Trong lòng Tam thiếu phu nhân còn có ý định làm mai cho Lan San Quân. Huynh nhà mẹ đẻ của nàng ấy hiện vẫn có người chưa đính hôn, mấy ngày nay thấy Lục muội muội thông minh, phẩm hạnh dung mạo lại tốt, nên muốn hôm nay thưa chuyện với a nương, nếu được, có thể gọi là thân càng thêm thân.
Lan Sơn Quân không biết ý định của nàng ấy, vẫn đang nghĩ về Đường Thập Tam nương trong đầu.
Nhà mẹ đẻ của Tam thiếu phu nhân họ Đường.
Nhưng nàng chẳng nhớ được gì cả, xem ra kiếp trước không có qua lại. Nàng bèn cười nói: "Đa tạ tẩu tẩu."
Xe ngựa từ từ tiến về phía trước, vì đông người, thỉnh thoảng còn phải dừng lại chờ đợi.
Tiếng người ồn ào bên ngoài vọng vào tai.
Lan Sơn Quân không nhịn được vén rèm lên xem – nàng đã quá lâu không nhìn thấy cảnh tượng náo nhiệt đến thế. Đầu đường cuối ngõ, quán rượu, gánh hàng rong, lại chẳng khác gì mười năm sau. Lại nhìn thấy một vài cửa hàng quen thuộc, có những nơi nàng từng thích lui tới, quả thực muốn nếm thử hương vị, lát nữa có thể bảo Triệu ma ma đi mua trước.
Nàng lướt mắt nhìn cảnh vật bên ngoài như cưỡi ngựa xem hoa, đang định buông rèm xuống thì bất chợt nhìn thấy Úc Thanh Ngô.
Hắn lảo đảo bước ra từ đám đông chen chúc, dáng vẻ vô cùng vội vã, cả người như kẻ mất hồn.
Sao thế này?
Nàng không nhịn được vén rèm lên cao hơn một chút, thò đầu ra muốn nhìn cho kỹ, thì thấy hắn cũng nhìn sang phía này.
Một đôi mắt sắc như chim ưng, nhìn thẳng tắp xuyên qua đám đông, dừng lại trên gương mặt nàng.