Lan Sơn Quân cảm thấy mẫu thân có thành kiến với nàng.
Tự mình bắt con cá thì có thể thế nào chứ? Chuyện này nếu đổi lại là người khác làm, chỉ có thể coi là một chuyện vui nơi khuê các. Nhưng đến lượt nàng, vì nàng không hiểu quy củ, liền trở thành kẻ mọi rợ Thục Châu.
Nàng nói: “Chẳng lẽ con gái nhà người ta chưa từng bắt cá sao? Con gái nhà võ tướng cũng không có sao? Chẳng lẽ quy củ của thế gia có quy định không cho phép ta dán vây cá lên cửa ư?”
Nàng ngồi thẳng lưng nghiêm chỉnh, chuẩn bị sẵn sàng lý luận với mẫu thân, nhưng thủ đoạn của nhà quyền quý không phải là thứ nàng có thể hóa giải. Mẫu thân chỉ cần bắt người bên cạnh nàng ra đánh, nàng liền không còn cách nào.
Nàng còn nhớ, người đầu tiên bị đánh vì nàng là Huyền Hạ. Hôm đó chính nàng dẫn Huyền Hạ đi bắt cá.
Giữa ngày Tết, lòng bàn tay Huyền Hạ bị đánh nát, lòng nàng cũng theo đó mà nguội lạnh đi.
Đây có lẽ chính là khởi đầu cho sự bất hòa giữa nàng và mẫu thân.
Mà bây giờ, mẫu thân nói, thật ra trong vô số giấc mơ mẫu thân đều nghĩ đến việc dẫn nàng và Tuệ Tuệ cùng nhau đón giao thừa, ra ngoài chúc Tết…
Bàn tay đang chép Thái Bình Kinh của nàng khựng lại, mực nước thấm ướt nửa trang giấy.
Tờ giấy này coi như bỏ đi. Mẫu thân không trách nàng, chỉ bảo nàng đổi tờ khác để viết, sau đó nhặt tờ giấy hỏng lên xem qua, kỳ lạ nói: “Sơn Quân, chữ này của con, lại không giống như học từ sư phụ nhà con, ta thấy, không có chút ý vị Phật Thiền nào ẩn chứa bên trong, ngược lại có một luồng…”
Bà cân nhắc dùng từ, “Ngược lại có một luồng khí thế muốn phá tan mây xanh.”
Bà nhìn Lan Sơn Quân, lại nhìn chữ trên giấy: “Tính tình con ôn hòa dịu dàng, chữ lại khác biệt, xem ra vẫn là tâm tính thiếu niên.”
Đây cũng không phải chuyện xấu, Chu thị cười nói: “Người sống trên đời, cần phải có chí hướng ‘nhờ gió tốt đưa sức, tiễn ta lên mây xanh".”
Lan Sơn Quân sắc mặt phức tạp, đặt bút xuống, cuối cùng nhìn thẳng vào mẫu thân, “Thật sao?”
Chu thị: “Thật vậy. Thiếu niên nào mà chưa từng như thế?”
Nhưng Lan Sơn Quân lại nhớ kiếp trước mẫu thân từng trách nàng: “Chữ của con quá sắc bén, đợi đến khi nào con mài giũa được cái tham vọng này đi, thì hãy theo mẫu thân học những thứ khác.”
Hai kiếp người, cùng một nét chữ, vậy mà chỉ vì sự khác biệt của nàng sau khi về phủ, cũng trở nên khác biệt đến thế.
Nàng hít sâu một hơi, cầm lại bút, cúi đầu hạ mắt, từng nét từng nét tiếp tục chép Thái Bình Kinh trên giấy.
Chu thị lại bị nét bi thương đột nhiên xâm chiếm trong đáy mắt nàng ban nãy làm cho không hiểu ra sao. Nhưng Lan Sơn Quân lại ra vẻ thành kính chép Thái Bình Kinh, bà cũng không tiện quấy rầy ở bên cạnh, liền đi thăm con gái nhỏ.
Có lẽ do trận tuyết lớn mấy hôm trước bị nhiễm lạnh, Lan Tuệ cứ ho mãi không ngừng, bây giờ mới đỡ hơn một chút. Chu thị lo lắng: “Sau này phải trông chừng con cẩn thận mới được, không thể để bị lạnh dù chỉ một chút.”
Lan Tuệ rúc vào lòng bà, tò mò hỏi: “Mẫu thân từ chỗ Lục tỷ tỷ đến ạ? Lục tỷ tỷ hôm nay học có tốt không?”
Chu thị gật đầu: “Con bé đúng là nói một hiểu mười, thông minh như con vậy.”
Chỉ là… bà ngập ngừng nói: “Chỉ là quá hiểu chuyện một chút, như vậy trông, trông có vẻ hơi…”
Lan Tuệ từ nhỏ đã thân thiết với mẫu thân, cười nói: “Mẫu thân, có chuyện gì mà mẫu thân không thể nói với con chứ?”
Chu thị bèn thở dài nói: “Cũng không có gì. Chỉ cảm thấy, con bé quá hiểu chuyện ngược lại thành ra có vẻ xa cách với chúng ta.”
Lan Tuệ không hiểu, cuộn chăn ngồi ngay ngắn: “Nhưng không phải mẫu thân rất thích sự hiểu chuyện của Lục tỷ tỷ sao? Nếu tỷ ấy không hiểu chuyện, mẫu thân lại phải phiền não rồi.”
Chu thị đưa ngón trỏ ra điểm nhẹ vào đầu nàng ấy: “Chỉ có con là lanh thôi!”
Bà cười rộ lên: “Cũng phải, mới được bao lâu đâu, sao có thể thân thiết ngay lập tức được chứ? Con bé hiểu chuyện một chút, ta cũng đỡ vất vả một chút. Nếu không ta sợ là phải lo lắng không ngừng mất.”
Kết quả lời này lại thành lời sấm. Mấy ngày sau, Lan Sơn Quân liền gây họa, khiến bà phải lo lắng.
Hôm đó đúng vào mùng mười tháng Chạp, những ngày tuyết rơi âm u liên miên cuối cùng cũng quang đãng, Trấn quốc công lão phu nhân có hứng, liền gọi đám cháu chắt cùng ra hoa viên đọc Thái Bình Kinh.
Đây là việc bà cụ thích làm nhất.
Hai người con trai của bà cụ đều tử trận nơi sa trường, phu quân và con trai trở về cũng tu Đạo để cầu phúc cho các con, bà bèn cũng theo Đạo – trước đó bà vốn tin Phật.