Chương 20: Trớ trêu thay 20

Mấy ngày sau đó, Lan Sơn Quân vẫn luôn theo Chu thị học quy củ. Nàng học vừa nhanh vừa tốt, có thể nói là suy một ra ba. Chu thị khen nàng không ngớt lời, vui mừng nói: "Sơn Quân, con thật sự thông tuệ."

Bà vốn tưởng rằng ít nhất cũng phải mất nửa năm mới sửa được những thói xấu trước kia của nàng, không ngờ lại thuận lợi đến vậy. Cứ đà này, yến tiệc của Bác Viễn Hầu phủ có thể đi, lúc Tết đến càng có thể dẫn nàng đến các phủ khác đi lại rồi.

Vì đã có dự định, nên cần phải chuẩn bị rất nhiều thứ. Bà sai người gọi con dâu thứ ba tới, nói: "Ta muốn để Sơn Quân và Tuệ Tuệ mặc y phục giống nhau, trang sức giống nhau, còn phải làm một chiếc khóa trường mệnh giống hệt nhau nữa. Đến lúc đó, cả hai cùng tươm tất đến các phủ chúc Tết, chắc chắn sẽ khiến người ta khen ngợi."

Tam thiếu phu nhân nịnh bà, "Đúng vậy ạ, Lục muội muội cao ráo anh khí, Thất muội muội xinh đẹp lanh lợi, con thấy, dù là khắp Lạc Dương cũng xếp vào hàng có tên tuổi đó ạ."

Chu thị trước nay luôn ôn hòa, kéo tay Tam thiếu phu nhân nói: "Các nàng dù có tốt đến đâu cũng không bằng con. Mấy tháng nay nếu không phải con giúp ta quản gia, ta làm sao có thể thảnh thơi như vậy?"

Tam thiếu phu nhân liền cười rộ lên, cũng cảm thấy có được mẹ chồng thấu tình đạt lý như vậy là may mắn của mình. Nàng ấy gật đầu nhận lệnh, "Mẫu thân yên tâm, con lập tức sai người đến Trân Bảo Các lấy mẫu về, đợi mẫu thân và các muội muội chọn xong kiểu dáng, liền bảo họ làm gấp đồ của chúng ta trước, như vậy là có thể làm xong trước Tết rồi."

Trước khi đi, nàng ấy còn cười nói với Lan Sơn Quân đang học thuộc gia phả thế gia: "Muội muội thật là lợi hại, lúc nhỏ ta học thuộc gia phả thế gia tốn rất nhiều công sức đó. Ta nghe mẫu thân nói, muội muội mới hai ngày đã thuộc làu rồi sao?"

Lan Sơn Quân lắc đầu: "Muội mười sáu tuổi học những thứ tẩu tẩu học lúc sáu tuổi, lại còn học chậm như vậy, tẩu tẩu đừng đề cao muội nữa."

Tam thiếu phu nhân chính là thích cái vẻ hiểu lễ nghĩa này của nàng. Lúc đó khi biết Lan Sơn Quân sắp trở về, nàng ấy còn lo lắng, chỉ sợ rước về một pho tượng Phật ngoài chợ, tính tình như đàn bà nhà quê, lễ nghĩa gì cũng không hiểu, làm cho nhà cửa gà chó không yên. Kết quả người lại tốt ngoài dự kiến, nàng ấy liền thở phào nhẹ nhõm, cũng bằng lòng đối xử với nàng tốt hơn một chút.

Nàng ấy hỏi: "Muội muội thích y phục màu gì? Thích hoa văn kiểu dáng nào?"

Lan Sơn Quân: "Muội không kén chọn."

Tam thiếu phu nhân hiếm lạ nhướng mày.

Món ăn khẩu vị không kén, y phục trang sức cũng không kén. Nói là không cầu kỳ, thực ra là không có tự tin. Trong lòng nàng ấy lại có chút thương hại nàng, tưởng rằng nàng vừa mới về nên hoang mang sợ hãi, cái gì cũng không dám đòi hỏi nhiều.

Con người ta luôn thích thương hại kẻ yếu, nàng ấy nói: "Vậy ta chọn thêm mấy kiểu cho muội muội xem."

Lan Sơn Quân mỉm cười: "Đa tạ tẩu tẩu."

Tam thiếu phu nhân hài lòng rời đi. Chu thị rất vui khi thấy trong nhà hòa thuận, lại bảo Lan Sơn Quân đặt gia phả thế gia xuống, dịu dàng dắt tay nàng đi luyện chữ, "Chữ của con rất khá, nhưng xem ra giống như đã lâu không động bút rồi, rốt cuộc vẫn hơi lạ tay. Hôm nay trước tiên luyện lại nét cơ bản, ngày mai quen rồi thì bắt đầu chép Thái Bình Kinh nhé? Đợi đến Tết, có thể tặng cho ông nội và cha con hai cuốn Thái Bình Kinh, đó chính là lòng hiếu thảo lớn nhất."

Lan Sơn Quân khẽ đáp vâng.

Chu thị liền ngồi một bên mài mực cho nàng, thật lòng vui mừng nói: "Con không biết đâu, dẫn con và Tuệ Tuệ đi chúc Tết, đây là chuyện chỉ có trong mơ thôi, ta thỉnh thoảng vẫn mơ thấy đó, mơ thấy năm đó con không qua đời, ta liền có hai đứa con gái rồi, vậy thì lúc Tết đến ta sẽ dẫn các con cùng đón giao thừa, đốt pháo..."

Bà nói rồi hốc mắt đỏ lên, lại rơi lệ.

Các bà tử thân cận của bà liền khuyên nhủ. Chu thị tự thấy xấu hổ, ngẩng đầu nhìn Lan Sơn Quân, sợ nàng bị mình ảnh hưởng cũng rơi lệ, kết quả lại thấy nàng ngây người ở đó, dường như đã hồn bay phách lạc đi đâu rồi.

Bà buồn cười véo má con gái, "Sơn Quân?"

Lan Sơn Quân hoàn hồn lại. Chu thị cười nói: "Sao vậy?"

Lan Sơn Quân lắc đầu, "Không có gì ạ."

Chỉ là đột nhiên nhớ ra một chuyện.

Nàng nhớ, kiếp trước vì không biết chữ, nàng chưa từng "làm tròn chữ hiếu" với ông nội và cha, trước Tết cũng vì "Không tuân theo sự giáo dục cảm hoá" mà bị bà nội và mẫu thân giữ lại trong nhà, nên cũng chưa từng theo ra ngoài đi lại chúc Tết.

Năm đầu tiên nàng đến Lạc Dương, một nửa số ngày trôi qua trong lạnh lẽo thanh vắng.

May mà nàng đã quen với sự thanh vắng, tự tìm thú vui bằng cách bắt cá dưới ao lên nướng ăn, đem vây cá dán lên cửa, ngụ ý năm nào cũng có dư.

Mẫu thân trông thấy, lại không vui, thở dài nói: “Sơn Quân, con phải sửa đổi.”