“Thước vừa mới ngủ, bây giờ đừng vào, sẽ làm y tỉnh.” Lang Vân hạ thấp giọng nhắc, thú nhân bị thương cần được nghỉ ngơi thật tốt, ngoài thời gian ăn uống ra, phần lớn đều phải ngủ thì mới có thể hồi phục nhanh hơn. Trong lúc người bị thương đang ngủ, mọi người trong bộ lạc sẽ không đến quấy rầy, thậm chí nói năng cũng khẽ khàng, để tránh ảnh hưởng đến giấc ngủ của họ.
Nghe nói em trai đã tỉnh lại, hơn nửa trái tim đang nặng nề của Lang Dụ cũng được buông xuống. Hắn vừa định mở miệng hỏi cụ thể tình hình thì bỗng nhiên nghe thấy một tràng âm thanh lạ phát ra từ trong hang.
Âm thanh đó giống như tiếng của Lang Thước, nhưng lại mang theo một ngữ điệu kỳ quái mà trước nay bọn họ chưa từng nghe thấy – lạ lẫm, thậm chí còn có chút... quái dị.
Trong chớp mắt, hai anh em họ đều sững sờ, sau đó không hẹn mà cùng lao về phía hang động.
Lang Dụ chạy nhanh hơn, là người đầu tiên đến được cửa hang. Nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng bên trong, hắn bỗng khựng lại, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.
Chỉ thấy trong hang động đơn sơ, Lang Thước đang cố gắng nghiêng người dậy để tránh đè lên vết thương, cố hết sức đưa tay không bị thương ra khỏi lớp da thú, ngón trỏ ngoắc ngoắc, môi mấp máy phát ra một chuỗi âm thanh lạ.
“Tặc tặc tặc.”
Lang Dụ: “???”
Lang Dụ vội vàng chạy mấy bước đến bên cạnh em trai, vẻ mặt đầy lo lắng: “Thước, đau ở đâu à?”
Tộc Sói rất giỏi chịu đựng đau đớn. Trong trí nhớ của Lang Dụ, em trai chưa từng phát ra âm thanh kỳ lạ như thế này. Nhất định là vết thương quá đau, đến mức không chịu nổi nữa rồi.
Khoảnh khắc đó, Lang Dụ chỉ mong mình có thể gánh hết mọi vết thương thay em. Thân thể hắn khỏe hơn, nếu là hắn bị thương thì chắc chắn sẽ không đau đến mức phát ra tiếng kỳ lạ thế kia.
Lang Thước: “...”
Cậu chỉ là đang mơ lại cuộc sống đời trước, học tập trong mơ hơi mệt nên sau khi tỉnh lại cảm thấy càng thêm trân quý cơ hội sống lại lần này. Cậu muốn gọi nhóc con nào đó tới gần để sờ sờ cho đỡ nặng lòng, thư giãn một chút, ai ngờ chưa gọi được nhóc con, lại gọi tới một tên thanh niên xa lạ.
Mà cũng không hẳn là xa lạ, khi thấy người kia, một vài đoạn ký ức rời rạc trong đầu Lang Thước bỗng được khơi dậy. Rất nhanh cậu nhớ ra: đây là anh trai của cậu tên Lang Dụ, cũng là thủ lĩnh hiện tại của tộc Sói Tuyết. Năm nay 23 tuổi, tuổi tác không chênh lệch lắm với bạn cùng phòng đời trước của cậu.
Lang Dụ có đến bảy phần giống Lang Thước kiếp trước. Có lẽ vì thân là thủ lĩnh, nhìn Lang Dụ có vẻ nghiêm túc hơn đôi chút, nhưng khi đối diện với em trai thì lại không hề lạnh lùng, ngược lại vô cùng dịu dàng.
Nhìn thấy đối phương, Lang Thước không hiểu sao trong lòng dâng lên một nỗi ấm ức không tên.
Tuy nhiên, Lang Thước từ nhỏ đã quen tự lập, rất nhanh liền đè nén cảm xúc kỳ lạ kia xuống, biểu cảm cũng khôi phục lại bình thường, không còn ánh mắt si mê vì bộ lông xù kia nữa. Cậu lễ phép lắc đầu:
“Không sao, không đau. Huynh, huynh về rồi à? Huynh không bị thương chứ?”
Thấy biểu cảm của Lang Thước thay đổi, trong lòng Lang Dụ hơi có chút thất vọng. Nhưng khi nghe em trai mở miệng nói một hơi nhiều lời như vậy, nỗi buồn đó lập tức biến thành vui mừng khôn xiết.
Lang Dụ không giấu được sự kích động trong lòng, đưa tay xoa xoa đầu em trai, cố gắng giữ giọng bình tĩnh:
“Ừ, huynh về rồi. Hôm nay bắt được một con thú cổ dài, lát nữa là có cơm ăn.”
Lang Dụ âm thầm thở dài trong lòng. Em trai nhất định là đang gắng gượng trấn an hắn, nếu không quá đau, sao lại phát ra tiếng kêu lạ đến thế? Chỉ một âm thanh đó thôi đã khiến hắn lập tức chạy đến cạnh em trai, không thể nào không để tâm được.
Lang Thước không biết suy nghĩ trong lòng anh trai, vừa nghe đến hai chữ “thú cổ dài”, trong đầu cậu lập tức hiện ra hình ảnh con thú này – trông khá giống loài hươu thời hiện đại, chủng loại phong phú, con nhỏ thì chỉ mấy chục ký, con lớn có thể hơn ngàn ký. Nhìn dáng vẻ tâm trạng của Lang Dụ không tệ, có lẽ hôm nay bắt được con cũng khá to.
Xem ra hôm nay mấy nhóc con trong bộ lạc có thể ăn một bữa no nê.
Có lẽ vì tâm trạng đã nhẹ nhõm, Lang Thước cũng bắt đầu cảm thấy đói. Thú nhân có khả năng tiêu hóa mạnh, tốc độ tiêu hóa nhanh, miếng thịt ăn buổi sáng bây giờ đã tiêu hóa từ lâu.
Chỉ là vừa nghĩ đến miếng thịt khô ban sáng với hương vị tệ đến mức không nuốt nổi, Lang Thước lập tức cố gắng dùng chút sức lực còn sót lại nắm lấy tay Lang Dụ, nghiêm túc dặn dò:
“Huynh, thịt phải cắt thành từng miếng nhỏ, dùng nhánh cây đã rửa sạch xiên lại, rồi để lên lửa nướng từ từ.”