Chương 4

Mà hiện tại, không còn thực tập, không còn tăng ca... trước mặt cậu là một đám lông xù xù!

Một đám nhóc lông xù, đều là con nít trong bộ lạc bọn họ.

Bốn đứa, năm đứa - tất cả.... đều là của cậu!

Trong khoảnh khắc đó, Lang Thước cảm thấy đầu không còn choáng váng, eo không đau, vết thương ở tay cũng không tính là vấn đề gì to tát. Nếu không phải chân thương quá nặng, cậu thậm chí muốn lập tức bật dậy đi lại vài bước cho thỏa.

Không có chuyện gì là một con lông xù xù không thể chữa lành - nếu có, vậy thì cần cả một đám!

Hình thái thú của lang tộc trưởng thành vô cùng to lớn, so với phần lớn động vật kiếp trước cậu từng gặp thì đều mạnh mẽ hung mãnh hơn rất nhiều. Nhưng lúc nãy đầu óc còn chưa tỉnh táo, mãi đến khi nhìn thấy đám nhóc con này, Lang Thước mới chợt nhận ra: bộ lạc của cậu, hóa ra lại có nhiều lông xù như vậy.

Ánh mắt của Lang Thước từ đầu đến cuối vẫn không rời khỏi đám nhóc con. Cậu cố gắng cảm nhận lại tình trạng thương tích trên cơ thể mình, sau đó vươn cánh tay còn lành lặn ra, thử thăm dò để chạm vào quả cầu lông gần mình nhất.

Chạm được rồi!

Một cục nhỏ xíu, mang theo hơi ấm nhè nhẹ, Lang Thước lập tức cảm thấy mỹ mãn. Cậu chợt nghĩ: xuyên không cũng không phải chuyện gì quá tệ.... Ít nhất còn được nhìn thấy nhiều sinh vật lông xù như thế này. So với cảnh làm thực tập sinh cày chết xác mà không được tăng lương, thì rõ ràng sống thế này tốt hơn nhiều.

Lang Thước nhẹ nhàng vuốt ve quả cầu lông mấy cái, xác nhận luôn đám nhóc con này hoàn toàn là nhờ một thân lông dày mà nhìn có vẻ tròn trịa, chứ thực chất... chẳng có bao nhiêu thịt cả.

Mèo hoang và chó hoang trong trường đều được người ta cho ăn đến béo tốt, con nào con nấy đều tròn ủng. Đám nhóc con sinh ra cũng đều mũm mĩm đáng yêu. Lần đầu tiên sờ đến một quả cầu lông gầy gò như thế này, Lang Thước không khỏi xót xa. Chỉ hận bản thân hiện tại không có gì trong tay để cho mấy nhóc con ăn.

Cho đến khi có một tiếng rầm rì khẽ vang lên bên cạnh, Lang Thước mới lấy lại tinh thần.

Có lẽ là do cùng tộc nên Lang Thước nghe hiểu ý trong tiếng kêu của nhóc con.

Nhóc con đang kêu đói.

Phản xạ đầu tiên của Lang Thước là cúi đầu tìm đồ ăn. Nhưng ngoài lớp da thú đang đắp trên người, cùng một lớp quần áo bằng chất liệu không rõ, hình như cậu chẳng còn gì.