Thôi kệ, diệt vong luôn đi cho rồi...
Lang Thước nhắm mắt lại, mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần.
“Ô hu hu... ức...”
Một tiếng nức nở nho nhỏ bất chợt vang lên bên tai.
Lang Thước lập tức mở bừng mắt: Âm thanh gì vậy?
Tiếng đó phát ra từ ngay bên cạnh. Lang Thước khó nhọc nghiêng đầu, rồi nhìn thấy một... quả cầu lông tuyết trắng.
Quả cầu lông nhỏ trắng tinh từ đầu đến chân, không rõ là do quá béo hay do lông quá dày, nhìn từ xa chẳng khác gì một cục bông tròn xoe. Lang Thước phải nhìn rất lâu mới phân biệt được đâu là đầu, đâu là đuôi.
Cầu lông nhỏ hiển nhiên không biết có người đang nhìn mình, nó đang chật vật cố sức cắn thứ gì đó đã phải rất vất vả mới lôi được ra ngoài. Chỉ là, thể hình cũng như sức lực của nó đều rất nhỏ, cắn nửa ngày mà đám lông trắng ấy chỉ hơi hơi dính chút nước miếng.
Lang Thước cảm thấy có gì đó không ổn. Một lúc sau mới chậm rãi nhận ra, hình như cục bông nhỏ này đang cắn... cậu? Mà cái chỗ khiến cậu thấy ngứa không rõ ràng kia, dường như là... cái đuôi?
Ừm. Cậu là người sói, có đuôi cũng là chuyện bình thường.
Lang Thước miễn cưỡng chấp nhận hiện thực này, tiếp tục nhìn chằm chằm vào Cầu lông nhỏ trước mặt. Trong đầu cậu tự động hiện ra một vài kiến thức:
Thú nhân là sinh vật sống quần cư, đồng thời giữ lại những đặc tính riêng biệt của Thú tộc. Trong một bộ lạc, các thành viên thường sinh nhóc con trong cùng thời gian. Khi cha mẹ của nhóc con ra ngoài kiếm ăn, thường sẽ để bọn nhỏ cùng lứa ở lại một chỗ để tiện chăm sóc chung.
Một đứa nhóc con ở đây, vậy thì...
Lang Thước chậm rãi quay đầu. Dù trong lòng đã đoán trước, nhưng khi thực sự nhìn thấy cảnh tượng kia, cậu vẫn ngây người.
Cách cậu vài bước, là cả một đám cầu lông nhỏ y hệt như con vừa rồi!
Lang Thước từ nhỏ đã không có chút sức chống cự nào với những sinh vật có lông xù mềm mại. Mỗi lần đi học mà nhìn thấy mèo hoang hay chó nhỏ trước cổng trường, cậu đều phải dừng lại sờ một hồi, khiến thời gian bị trễ học là chuyện thường ngày. Khi còn là sinh viên kiêm chức trực ký túc xá, mỗi lần vuốt mấy con mèo hoang ở bồn hoa ký túc là coi như giải tỏa hết áp lực cả ngày. Mãi đến khi thực tập, do nơi làm cách trường quá xa, cậu mới không còn phúc lợi ấy nữa.
Lang Thước cảm thấy, lý do khiến mình đột tử vì tăng ca, ngoài việc ông chủ không có tính người, để một thực tập sinh như cậu làm việc bằng ba người, tăng ca đến ba giờ sáng rồi năm giờ lại phải lên ca... thì còn có một nguyên nhân vô cùng quan trọng: một tháng liền không được gặp sinh vật nào lông xù xù.