Vừa rồi Lang Thước đã tự phán đoán thương thế của mình là gãy xương, nếu không được cố định thì dù có nằm yên, xương vẫn có khả năng bị lệch. Cho nên nhất định phải xử lý ngay, nếu lần này không phục hồi tốt, trừ khi nhẫn tâm đập gãy lại để dưỡng lại từ đầu, bằng không sẽ bị què vĩnh viễn.
Lang Thước vừa nói vừa giải thích, Lang Dụ lập tức hiểu ra. Trong bộ lạc trước đây, cũng từng có người bị thương chân do đi săn hoặc giao chiến với các bộ lạc khác. Những vết thương chảy máu thì còn dễ xử lý, chứ sợ nhất là những người không chảy máu mà cứ than đau mãi, thường thì qua một thời gian, người đó bỗng trở nên tàn tật, đi đứng sai tư thế, hoặc chậm chạp, không còn khả năng đi săn nữa.
Nghĩ đến lời em trai nói, Lang Dụ lập tức gật đầu đồng ý:
“Được, huynh đi lấy cành cây và da thú, đệ đừng cử động lung tung, cứ ngồi yên đó.”
Lang Thước liền dở khóc dở cười. Cậu cho dù có muốn nhúc nhích thì cũng phải xem có được không đã. Với cái tình trạng chỉ còn một tay một chân còn lành thế này, muốn lộn xộn cũng khó.
Lang Dụ hành động rất nhanh, chẳng bao lâu đã mang về một đống cành cây.
Lang Thước chọn ra vài cành có chất lượng ổn rồi đưa cho Lang Dụ:
“Huynh, huynh lột vỏ mấy cành này đi, chặt cho bằng chiều dài nhau là được. Bọc một lớp da thú lên đùi đệ, đặt cành cây thành một vòng ngoài da thú, rồi lại bọc thêm một lớp da nữa bên ngoài, cuối cùng dùng dải da dài buộc chặt lại.”
Trong bộ lạc không có tiền lệ cố định vết thương kiểu này, may mà Lang Dụ thông minh, Lang Thước chỉ cần vừa nói vừa làm mẫu vài cái là hắn đã hiểu được.
Lang Thước nói xong các bước, chờ Lang Dụ xử lý xong cành cây, bèn hít sâu một hơi, tự chuẩn bị tinh thần, rồi mở miệng nói:
“Huynh, huynh làm đi.”
Nói xong, cậu cắn chặt một cây gậy gỗ đặt trong miệng.
Lang Dụ sững người một lúc, nhớ đến câu nói của em trai “Không cố định thì xương sẽ bị vẹo”, bèn cắn răng, bắt đầu ra tay. Trong hang, những người khác đã bị Lang Dụ đuổi hết ra ngoài. Hắn sợ có người nói chuyện bên cạnh khiến mình phân tâm, để em trai phải chịu thêm đau đớn.
Sức lực của thú nhân vốn không cần phải bàn cãi, Lang Dụ làm theo lời Lang Thước, buộc chặt chân hắn thật chắc. Đợi khi băng bó xong, Lang Thước giữa trời tuyết lạnh đến thấu xương vẫn toát ra một lớp mồ hôi lạnh vì đau đớn.
Lang Dụ nhìn mà đau lòng, vừa định giúp em trai lau mồ hôi thì thấy Lang Thước đã lấy cây gậy gỗ trong miệng ra, cây gậy lúc này đã bị cắn gãy làm đôi.
“Phì phì phì.” Lang Thước phun vụn gỗ ra khỏi miệng, vừa rồi cậu chỉ lo không cắn trúng đầu lưỡi nên mới dùng gậy gỗ để cắn, hoàn toàn quên mất bộ răng thân thể này khỏe đến mức nào. Gậy gỗ căn bản không chịu nổi lực cắn, vừa mới cắn một cái đã gãy nát. Lần sau phải đổi sang dụng cụ chắc hơn.
Mà tốt nhất là... không có lần sau. Đau thế này, Lang Thước không muốn chịu lại một lần nào nữa.
Sau khi phun hết mảnh gỗ ra, cậu mới cúi đầu nhìn về phía chân bị thương. Chân đã được băng kín mít, không thấy được gì, chỉ còn cảm giác đau âm ỉ.
Đau là chuyện bình thường, không đau mới là có vấn đề. Sau một ngày chịu đựng, Lang Thước cũng đã quen, bèn chỉ vào chân mình nói với Lang Dụ:
“Huynh, sau này ai mà bị gãy chân giống em, có thể làm giống vậy. Trước khi băng da thú thì phải chỉnh lại xương, chính là đẩy xương về đúng vị trí ban đầu.”
Nói đến đây, Lang Thước cũng có chút may mắn. Chân cậu chỉ là gãy xương, chưa bị lệch vị trí, nếu không sẽ phiền phức hơn nhiều. Dù sao cậu cũng không phải bác sĩ chuyên nghiệp, chỉ từng giúp một ông thầy thuốc già ở làng bó chân, đọc được vài quyển sách, hiểu chút kiến thức sơ sơ về trị liệu, những ca phức tạp thì chịu.
Lang Dụ nghe xong liền dùng tay ấn thử vài chỗ trên đùi mình, như đang xác định vị trí xương, rồi lại sờ thử cánh tay, sau đó quay sang hỏi Lang Thước:
“Nếu tay bị gãy thì có băng bó được không?”
Lang Dụ chắc chắn không vô duyên vô cớ hỏi như vậy, Lang Thước lập tức đoán ra trong bộ lạc có người bị thương ở tay, vội hỏi:
“Ai bị gãy tay vậy?”
Đối với thú nhân, gãy tay để lại di chứng nghiêm trọng hơn gãy chân. Bởi vì khi gãy chân thì không hoạt động được, bị buộc phải nghỉ ngơi. Nhưng gãy tay thì vẫn còn đi lại bình thường, dễ dẫn đến lệch xương hoặc những tổn thương khác nghiêm trọng hơn. Nếu không kịp thời xử lý, hậu quả sẽ rất nặng.
Nhất là đối với thú nhân có sức chịu đựng cao, nhiều lúc bị thương cũng không để tâm, không chịu nghỉ ngơi đàng hoàng. Đến khi di chứng xuất hiện rồi mới lo chữa thì đã muộn.
Lang Dụ quay ra ngoài gọi một tiếng:
“Thạch, vào đây.”
Vừa dứt lời, một thiếu niên trẻ với thân hình cường tráng từ bên ngoài chạy vào.
Lang Dụ giải thích với em trai:
“Sau khi đệ bị thương và ngất xỉu, con thú nguyên thủy vẫn định tấn công đứa nhỏ, mọi người đều rất lo lắng. Thạch nhân lúc con thú sơ hở, đánh thẳng vào đầu nó, nhưng sau đó chân trước của Thạch đột nhiên không cử động được, vừa cử động là đau.”