Chương 47: Phiên ngoại 8

Đặng Bằng Huyên không ngờ rằng, mình hiếm khi tốt bụng được một lần, lại dẫn tới giúp ích lớn như vậy trên con đường theo đuổi vợ.

Viên Uyển Tuệ không chỉ nói tốt về anh ta ở trước mặt Du Tử Duyệt và Phó Tư Nam mà còn năm lần bảy lượt tạo ra cơ hội để anh ta có thể ở chung một chỗ với Du Tử Duyệt.

Gia đình bọn họ liên hoan, bà ấy nhất định sẽ gọi anh ta tới.

Bà vừa gắp thức ăn cho Thẩm Mạn Ngữ, vừa nói bản thân mình ngồi quá xa chỗ Du Tử Duyệt, không tiện gắp thức ăn cho cô, rồi liền nói cho anh ta biết Du Tử Duyệt thích ăn món gì, cuối cùng còn bỏ thêm một câu, “Tiểu Đặng giúp bác gắp thức ăn cho Tiểu Duyệt nhé!”

Lúc kéo theo Du Tử Duyệt cùng mình đi dạo phố, bà ấy cũng sẽ gọi điện thoại hỏi anh ta có rảnh đến khuân vác giúp đồ đạc hay không?!

Sau khi đi dạo mua sắm xong xuôi lại nói bản thân mình mệt mỏi, nhờ anh ta giúp đưa Du Tử Duyệt về.

Con đường theo đuổi vợ này của Đặng Bằng Huyên có chút lâu dài.

Vợ còn chưa theo đuổi được đến tay, thì cơm chó đã ăn tràn nhiều bữa.

Lúc anh ta gắp thức ăn cho Du Tử Duyệt, Phó Tư Nam cũng gắp cho Thẩm Mạn Ngữ.

Sau khi gắp xong còn quay lại hỏi Viên Uyển Tuệ, “Mẹ, mấy món này làm như thế nào? Mạn Mạn đặc biệt rất thích ăn, lần sau mẹ dạy cho con làm đi, con muốn tự nấu cho cô ấy ăn.”

Đặng Bằng Huyên yên lặng quay đầu nhìn về phía thức ăn trong chén Du Tử Duyệt mà mình vừa gắp, mấy món này sắc hương vị đều đầy đủ đã nhanh chóng biến thành hai màu đen trắng.

Là do anh ta độc thân quá lâu, đẳng cấp không còn xài được nữa.

Lúc ba người Viên Uyển Tuệ, Du Tử Duyệt và Thẩm Mạn Ngữ cùng đi dạo phố, anh ta lập tức trở thành một cái giá treo đồ di động ở bên cạnh bọn họ.

Chờ khi Du Tử Duyệt đang phân vân cái nào đẹp hơn, Viên Uyển Tuệ muốn hỏi cái nhìn của anh ta, anh ta nhìn trái nhìn phải rồi mới trả lời, “Hai cái túi đều rất phù hợp với khí chất của Duyệt Duyệt, cô ấy thích mua cái nào cũng được. Con trả tiền cho cô ấy.”

Một lát sau, Thẩm Mạn Ngữ cầm hai cái váy phân vân không biết cái nào đẹp hơn, Phó Tư Nam liền trực tiếp bảo nhân viên cửa hàng gói cả hai cái lại, nói với Thẩm Mạn Ngữ, “Chỉ cần em thích, cái nào anh cũng không muốn em bỏ qua. Gần đây anh lại được tăng lương, thẻ giao cho em giữ, em cứ mặc sức mà cà.”

Sau khi kết hôn, toàn bộ tiền lương của hắn cũng đều nộp lên trên.

Đặng Bằng Huyên: … Là mình quá non nớt rồi.

Hiếm khi được một ngày Thẩm Mạn Ngữ xuống bếp.

Phó Tư Nam từ sau lưng ôm lấy Thẩm Mạn Ngữ, giúp cô đeo tạp về.

Sau đó toàn bộ quá trình đều ở trong nhà bếp giúp cô nấu ăn.

Đặng Bằng Huyên ở bên ngoài nhìn vào cảnh tượng ấm áp trong nhà bếp, lại quay đầu, nhìn Du Tử Duyệt.

Vốn dĩ muốn nói, “Sau này chúng ta cũng sẽ giống bọn họ, cùng nấu cơm có được không... Anh nấu cho em ăn, em chỉ cần phụ việc lặt vặt là được.”

Kết quả vừa mới mở miệng đã nói thành, “Sau này chúng ta cũng giống bọn họ, em nấu cơm cho anh đi.”

… Được rồi, có lẽ anh ta đã được sắp đặt sẵn là cô đơn suốt đời.

Cho đến khi Thẩm Mạn Ngữ có thai, anh ta mới thành công ngồi lên vị trí bạn trai Du Tử Duyệt.

Trông thấy khoảng thời gian Thẩm Mạn Ngữ mang thai, Phó Tư Nam cẩn thận chăm sóc che chở cho cô mọi chuyện, Đặng Bằng Huyên cũng vỗ vỗ bộ ngực, bảo đảm với Du Tử Duyệt, “Sau này khi em mang thai, anh cũng sẽ đối xử tốt với em như vậy.”

Sau đó bị ánh mắt tử vong của Du Tử Duyệt nhìn chăm chú, “Ý của anh là em không mang thai, thì anh không cần phải đối xử tốt với em sao?”

Nụ cười của Đặng Bằng Huyên cứng đờ, lập tức tìm đường cầu sinh, “Không phải, ý của anh là sau khi em mang thai, anh nhất định sẽ cưng chiều em gấp đôi.”

Nhưng ánh mắt tử vong vẫn không biến mất, “Cho nên anh tốt với em, chỉ là vì đứa bé thôi chứ gì?”

Đặng Bằng Huyên sắp sửa toát mồ hôi lạnh, “Không phải, anh sẽ vẫn luôn tốt với em.”

Du Tử Duyệt vẫn luôn cảm thấy mình còn rất trẻ, chưa đến tuổi kết hôn.

Cho nên hai màn cầu hôn lỗi thời của Đặng Bằng Huyên đều thất bại.

Cho đến khi bánh bao nhỏ của Thẩm Mạn Ngữ đã trưởng thành hơn một chút, anh ta mới có thêm được một lực lượng hỗ trợ đáng kể.

Thẩm Mạn Ngữ thật sự được như ước nguyện, có một cặp song sinh long phượng.

Anh trai là Phó Minh Húc khá giống Phó Tư Nam, từ nhỏ đã trưng ra một khuôn mặt lạnh, bộ dạng hết sức thanh cao.

Tính tình cũng hết sức trầm tĩnh ổn định.

Em gái là Phó Dĩ Đồng thì lại hoàn toàn khác hẳn, hoạt bát thích cười, mỗi khi cười còn lộ ra hai lúm đồng tiền xinh xắn đáng yêu, tính tình hết sức lém lỉnh nghịch ngợm.

Lúc Phó Dĩ Đồng ba bốn tuổi thì đã thích xem phim truyền hình thần tượng.

Còn thích lôi kéo Du Tử Duyệt cùng xem.

Xem xong liền bắt đầu bồi hồi, “Chị Tử Duyệt, vì sao chị vẫn còn chưa chịu kết hôn? Em thấy các nhân vật nữ chính trên truyền hình, lúc kết hôn sẽ mặc váy cưới rất đẹp. Chị Tử Duyệt mặc váy cưới nhất định cũng sẽ rất đẹp.”

Du Tử Duyệt sờ sờ đầu cô bé, “Bởi vì chị chưa đủ yêu đương ngọt ngào.”

Dĩ Đồng nhỏ bé liền nâng đầu suy nghĩ một lúc, đột nhiên kêu lên, “A... em biết rồi, chị Tử Duyệt muốn thử lòng anh Bằng Huyên một thời gian, để anh ấy một mực chung thủy với chị đúng không.”

Bên cạnh, Phó Minh Húc thong thả ung dung mở miệng, “Em thật là ngu ngốc, chị Tử Duyệt chỉ là cảm thấy, anh Bằng Huyên không phải là đối tượng đáng tin cậy để kết hôn thôi.”

Du Tử Duyệt: … Trẻ con bây giờ, thật không dễ lừa gạt.

Hôm Tết thiếu nhi, Thẩm Mạn Ngữ và Phó Tư Nam đưa hai đứa nhỏ đến công viên giải trí.

Phó Minh Húc không chỉ có tính cách giống Phó Tư Nam, mà còn di truyền chứng sợ độ cao của hắn, chỉ là không quá nghiêm trọng mà thôi.

Chờ khi Thẩm Mạn Ngữ dẫn theo nó và Dĩ Đồng bước xuống khỏi thuyền hải tặc, thì nó liền nói mình muốn ngồi bên dưới giữ túi xách, không muốn chơi những trò phải lên cao nữa.

Thẩm Mạn Ngữ không yên tâm để nó ở dưới một mình.

Phó Tư Nam liền nói hắn sẽ ở lại với nó, hai mẹ con cứ đi chơi.

Phó Tư Nam ngồi xổm xuống trước mặt nó, “Minh Húc con sợ lắm sao?”

Phó Minh Húc nhấp môi, “Có một chút, không phải là đặc biệt rất sợ.”

Phó Tư Nam nhẹ nhàng giảng giải, “Nam tử hán đại trượng phu, chúng ta không thể cứ gặp một chút khó khăn là lùi bước, cần phải dũng cảm đối diện với nó, đánh bại nó. Hơn nữa, em gái của con cần con bảo vệ, chúng ta phải gánh vác trách nhiệm của mình, đúng không?”

Nếu Phó Minh Húc là bị bệnh sợ độ cao bẩm sinh thì hắn cũng sẽ không ép nó.

Nhưng nếu chỉ là sợ hãi từ trong tâm lý thì hắn nên kịp thời khuyên bảo. Để tránh trong tương lai khi nó gặp những chuyện khó khăn khác, sẽ theo thói quen mà chùng bước.

Phó Minh Húc cắn môi, vẻ mặt khó xử và rối rắm, cuối cùng nói với Phó Tư Nam, “Ba không thể bảo vệ cho em gái sao?”

Thẩm Mạn Ngữ thích chơi các trò chơi lên cao, cô rất thích cảm giác không trọng lực khi rơi xuống.

Phó Tư Nam hết sức kiên trì, mỗi lần cùng đi với cô đến công viên giải trí, nhìn thấy các cặp tình nhân khác đều là người nam dẫn người nữ lên chơi.

Hắn liền cậy mạnh, mặc kệ Thẩm Mạn Ngữ khuyên răn như thế nào hắn cũng nhất mực phải đi theo, nói là muốn bảo vệ cô.

Nhưng thực tế lần nào cũng đều nắm chặt lấy tay Thẩm Mạn Ngữ, hai mắt nhắm nghiền không dám mở ra.

Thẩm Mạn Ngữ thấy hắn cũng không có các loại bệnh lý khác, sau khi chơi xong sắc mặt cũng trở lại bình thường, đành phải mặc kệ hắn.

Phó Tư Nam đối diện với câu hỏi của Phó Minh Húc, liền trả lời một cách hết sức hợp lý hợp tình, “Ba phải bảo vệ cho mẹ, không rảnh lo cho em gái đâu.”

Người qua đường tình cờ nghe được thầm nghĩ… đôi cha mẹ này thật là yêu thương nhau, có lẽ trẻ con chỉ là vỡ kế hoạch.

Phó Minh Húc trầm ngâm một lúc, “Được rồi con bảo vệ em gái.”

Sau đó còn bảo Phó Tư Nam gọi điện thoại cho Đặng Bằng Huyên, “Con muốn hỏi xem anh Bằng Huyên có thể chơi trò trên cao với chị Tử Duyệt không, thử xem anh ấy có thể thể hiện được trách nhiệm của mình bảo vệ tốt cho chị ấy hay không...”

Nếu có thể vượt qua thử thách này, anh Bằng Huyên mới có thể trở thành đối tượng kết hôn xứng đáng với chị Tử Duyệt của nó.

Vì thế, thời gian sau đó, Đặng Bằng Huyên phải chịu nỗi khổ bị ngược đãi chơi hết toàn bộ các trò chơi cảm giác mạnh trên cao trong công viên.

Mấy tháng sau, Đặng Bằng Huyên chuẩn bị cầu hôn lần thứ ba.

Dưới hỗ trợ của hai đứa nhóc, đã sắp xếp xong cảnh trí.

Nhiệm vụ lừa Du Tử Duyệt không hề phát giác gì vào phòng, thì giao cho Tiểu Dĩ Đồng.

Phó Dĩ Đồng trước khi chạy ra phòng khách kéo Du Tử Duyệt vào phòng ngủ, còn bảo Đặng Bằng Huyên ngoan ngoãn nằm lên trên giường.

Cô bé che miệng lại, giọng nói nhẹ nhàng mềm mại, “Anh Bằng Huyên, anh nghe lời em đi, em bảo đảm lần này anh nhất định có thể cầu hôn thành công. Anh cứ ngoan ngoãn nằm ở trên giường, trước khi em bảo anh mở mắt ra, thì anh tuyệt đối đừng có mở.”

Đặng Bằng Huyên nghe lời nằm yên cực kỳ ngoan ngoãn.

Bước chân Phó Dĩ Đồng chạy ra phòng khách, kéo lấy Du Tử Duyệt vào phòng ngủ.

“Chị Tử Duyệt, anh Bằng Huyên bị bệnh nan y rồi, anh ấy nói nguyện vọng lớn nhất chính là cưới chị, chị có đồng ý gả cho anh ấy không?”

Du Tử Duyệt sửng sốt, thấy Đặng Bằng Huyên mi mắt giật giật, khóe miệng cũng không yên.

Liền hiểu ra đây là ý tưởng của hai đứa nhóc.

Những người nấp trong phòng chuẩn bị chờ xem màn cầu hôn, nghe thấy như vậy liền há hốc mồm.

Thẩm Mạn Ngữ nhíu nhíu mày, giọng điệu hiếm khi hung dữ như vậy, “Dĩ Đồng, những chuyện như thế này không được nói bậy.”

Phó Dĩ Đồng thấy có đông người nhìn xem, sắc mặt ai nấy đều nghiêm túc, liền mếu máo, có chút uất ức trả lời, “Nhưng mà con xem trong phim truyền hình, chú kia nhờ như vậy mà cầu hôn thành công đấy. Hơn nữa hôm đó chị Tử Duyệt cũng xem rất cảm động, còn khóc nữa.”

Thẩm Mạn Ngữ và Du Tử Duyệt hai mặt nhìn nhau, dở khóc dở cười, loại phim tình cảm lâm ly bi đát này thật là tai hại.

Thẩm Mạn Ngữ tiếp tục giáo dục Phó Dĩ Đồng, “Dĩ Đồng, nếu như con không bị bệnh, người khác cứ nói con bị bệnh, con có vui không?”

Phó Dĩ Đồng nghiêm túc tự hỏi mình, lắc lắc đầu, “Dạ không”.

Sau đó cúi đầu với Đặng Bằng Huyên, giọng điệu ngoan ngoãn nhận lỗi, “Anh Bằng Huyên, xin lỗi anh, em không nên nói là anh bị bệnh. Anh Bằng Huyên nhất định sẽ luôn luôn khỏe mạnh, bạch đầu giai lão với chị Tử Duyệt.”

Đặng Bằng Huyên ngồi dậy, sờ sờ đầu cô bé, “Không sao, Dĩ Đồng cũng không có ác ý, đúng không?”

Phó Dĩ Đồng gật gật đầu, “Đúng vậy. Nhưng dù sao cũng là em sai, cần phải xin lỗi.”

Nhận thấy ánh mắt của Du Tử Duyệt, Thẩm Mạn Ngữ và Phó Tư Nam dẫn theo hai đứa nhỏ, và Viên Uyển Tuệ cùng đi ra khỏi phòng.

Trong phòng, Đặng Bằng Huyên đối diện với ánh mắt Du Tử Duyệt, vội vàng giải thích, “Thật sự không phải là ý của anh.”

Du Tử Duyệt duỗi tay, ôm lấy Đặng Bằng Huyên.

Thấp giọng thì thầm bên tai anh ta, “Vừa rồi khoảnh khắc khi Dĩ Đồng nói rằng anh bị bệnh nan y, suýt chút nữa là em đã khóc lên.”

“Lúc đó em mới phát hiện, nếu một ngày nào đó giữa chúng ta xảy ra chuyện không may, em sẽ cảm thấy rất nuối tiếc, vì tình yêu giữa chúng ta còn chưa hoàn chỉnh.”

Du Tử Duyệt nói, có chút nức nở trong âm thanh, “Em còn chưa gả cho anh. Anh không thể có chuyện gì được.”

Đặng Bằng Huyên ôm cô, nghe tiếng cô khóc, lập tức tay chân luống cuống, nhẹ nhàng vỗ lưng cô, an ủi, “Dĩ Đồng nói, anh sẽ mãi mãi khỏe mạnh, hai chúng ta sẽ bạch đầu giai lão.”

Cảm nhận được sự lo lắng của anh ta, Du Tử Duyệt nín khóc mỉm cười.

Sau khi vùng dậy khỏi l*иg ngực anh ta, cô nhìn thẳng vào đôi mắt bối rối của anh ta.

Nhoẻn miệng cười, “Đồ ngốc, nhẫn đâu?”

“À đây đây...”, Đặng Bằng Huyên vội vàng thò tay vào túi quần tìm hộp nhẫn.

Nhưng không thấy gì cả.

Liền cuống quýt nói, “Em chờ anh một chút nhất định là vừa rồi nằm xuống, cho nên bị rớt trên giường.”

Du Tử Duyệt bất đắc dĩ cười cười, cô đã quen với sự khô khan của Đặng Bằng Huyên.

Ngay cả cầu hôn mà cũng có thể khô khan như vậy.

Nhưng ở bên cạnh anh ta, ngày nào cô cũng rất hạnh phúc.

Bên ngoài phòng ngủ, Phó Dĩ Đồng một lần nữa kiểm điểm sâu sắc sai lầm của mình.

Còn có chút áy náy tự trách, “Có phải là em đã làm hỏng nghi thức cầu hôn của anh Bằng Huyên rồi không.”

“Nói vậy thì cũng không phải...”, Phó Minh Húc đi tới cầm lấy tay cô bé, “Chị Tử Duyệt nhất định sẽ nhận lời cầu hôn.”

“Thật vậy sao?” Ánh mắt Phó Dĩ Đồng sáng lên, “Không phải nghi thức cầu hôn đã bị em làm hỏng sao?”

“Ừm”, Phó Minh Húc nhẹ nhàng búng lên trán cô bé một cái, bất đắc dĩ thở dài nói, “Em đó.”

Phó Dĩ Đồng xoa xoa trán, giọng nói non nớt cất lên, “Em biết lỗi rồi.”

“Sau này em sẽ không xem loại phim truyền hình lừa gạt người ta nữa.”

“Em sẽ tự mình đi làm biên kịch, viết kịch bản phim truyền hình cho mọi người xem!”

Viên Uyển Tuệ mỉm cười, khen ngợi, “Có chí khí.”

Thẩm Mạn Ngữ xoa xoa tóc cô bé, “Được rồi Dĩ Đồng của chúng ta là lợi hại nhất.”

Sau đó tóc cô lại một lần nữa bị Phó Tư Nam chà đạp.

Phó Tư Nam: “Lợi hại giống hệt như mẹ con vậy.”

Phó Dĩ Đồng hơi ngửa đầu, giơ bàn tay Phó Minh Húc còn đang nắm tay mình lên, “Anh hai cũng rất lợi hại, anh ấy nói phải trở thành nhà khoa học!”

Đặng Bằng Huyên cầu hôn thành công, cũng nắm tay Du Tử Duyệt ra khỏi phòng.

Cả nhà tràn ngập tiếng cười vui vẻ.

【 Lời cuối sách 】

Thời gian thấm thoát trôi qua.

Luôn có một thế hệ mới đang không ngừng tiến bộ, rót thêm sức sống mới vào thời đại.