Tập đoàn Ryan.
Những gì mà Phó Tư Nam chuẩn bị cho Thẩm Mạn Ngữ không chỉ là một mẫu sản phẩm cải tiến mà còn có một chồng tư liệu đã được sắp xếp ngay ngắn, nằm trên bàn. Bao gồm báo cáo thử nghiệm sản phẩm mới và so sánh ưu khuyết điểm với sản phẩm đời trước.
Các chỉ số quan trọng trong báo cáo thử nghiệm còn được đánh dấu và chú thích bên cạnh, ngôn ngữ cũng rất dễ hiểu.
Sau khi đọc các ghi chú này, cô nhanh chóng hiểu ra các đặc điểm và ưu thế của nó so với dòng sản phẩm trước.
Việc so sánh ưu khuyết điểm cũng được liệt kê rõ ràng và chi tiết, trong một bảng biểu mạch lạc, chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể hiểu ngay.
Còn có một bảng PowerPoint dùng để trình bày, giới thiệu sản phẩm mới này.
Thẩm Mạn Ngữ ngạc nhiên nhìn Phó Tư Nam, “Wow, anh cũng quá tuyệt vời rồi”.
Hắn không hề nói với cô rằng mình đã chuẩn bị những thứ này cho cô.
Cả ba thứ này đều được trình bày bằng tiếng Anh, hơn nữa còn hoàn thiện đến nỗi có thể trực tiếp gửi cho khách hàng.
Hắn luôn như vậy, từ trước đến nay đều âm thầm vùi đầu vào làm việc và cống hiến hết sức của mình, mang mọi thứ tốt nhất đến cho cô.
Cuối cùng hai tay cầm thành quả xuất hiện trước mặt cô, cho cô một sự bất ngờ.
Thẩm Mạn Ngữ cảm thấy, điều bất ngờ này còn cảm động hơn cả túi xách, son môi, hay là quần áo.
Nó giống như một bến cảng, chắc chắn và kiên cố, có thể che chắn mọi mưa gió bên ngoài, mà còn là bến cảng chỉ dành riêng cho cô.
Vừa hữu dụng vừa thực tế.
Sau khi đọc các tài liệu trong phòng thí nghiệm, Thẩm Mạn Ngữ nói với Phó Tư Nam, cô muốn đi tìm Điền Việt Bân nói chuyện một chút.
Phó Tư Nam đưa tay ra một cách hết sức tự nhiên, nắm lấy tay cô, dẫn cô ra khỏi phòng thí nghiệm, vừa đi vừa hỏi, “Tìm anh ấy để hỏi về chuyện kiện tập đoàn Ỷ Mạn à?”
“Đúng vậy”, Thẩm Mạn Ngữ gật đầu, “Em kể cho anh nghe, vừa rồi em còn ở trước mặt Trịnh Ỷ Ngọc mà hù dọa cô ta."
“Hửm? Em hù dọa cái gì?” Phó Tư Nam nhấp môi hỏi.
“Em nói rằng, công ty của cô ta sắp sửa bị kiện.”, Thẩm Mạn Ngữ dùng một bàn tay không bị hắn nắm lại che miệng mình, thấp giọng nói, “Nhưng thật ra thì Điền Việt Bân vẫn còn chưa quyết định có kiện cô ta hay không...”
“Em nói không sai đâu.”, Phó Tư Nam mỉm cười nói.
Động tác dùng tay che miệng nhỏ nhặt của Thẩm Mạn Ngữ ở trong mắt hắn, thật sự đáng yêu vô cùng.
Còn cả lúc cô đang nói chuyện, tròng mắt xoay chuyển lập lòe, vô cùng sinh động.
Hắn cũng nhịn không được học theo động tác của cô, đưa tay lên che lại nụ cười không tự chủ được trên môi.
“Sao cơ?” Thẩm Mạn Ngữ không hiểu ý hắn cho lắm.
“Anh nói là, trên thực tế những gì em nói không phải là hù dọa, Điền Việt Bân đã suy nghĩ kỹ lưỡng, quyết định thưa kiện cô ta.” Phó Tư Nam giải thích.
Thẩm Mạn Ngữ dừng bước, cô càng cảm thấy khó hiểu.
Thực ra việc thưa kiện này cô đã nói chuyện với Điền Việt Bân một lần.
Trước khi thu thập được các chứng cứ hữu hiệu cũng như đưa ra được kết quả so sánh kiểm tra sản phẩm của cả hai bên, cô và Điền Việt Bân cũng đã mở một cuộc họp với các cô vấn pháp luật của tập đoàn Ryan.
Cô và Điền Việt Bân đương nhiên là có thể thuyết phục quan tòa rằng, sản phẩm của Tập đoàn Ỷ Mạn, là kết quả của việc sao chép và cố tình xâm phạm bí mật thương nghiệp của bọn họ.
Trên đời làm gì có nhiều chuyện trùng hợp đến như vậy, vị quản lý cấp cao kia của Ryan vừa mới vào làm, thì tập đoàn Ỷ Mạn đã giới thiệu một sản phẩm tương tự.
Chỉ là, các sản phẩm như thiết bị y tế, thông thường có rất nhiều loại giống nhau. Đặc biệt khi đã quảng bá và phổ biến trên thị trường, thì sẽ có rất nhiều trang thiết bị y tế giống như vậy được đưa ra, cho dù bọn họ có chứng nhận độc quyền, thì khi thưa kiện cũng rất khó để xác định phía bên kia có vi phạm bản quyền hay không.
Cho nên việc kiện tụng là để bảo vệ quyền lợi, nhưng đối với sự phát triển của một công ty mà nói, thì thực ra chỉ là tốn công vô ích, tốn thời gian và còn phí tiền bạc, khả năng thắng kiện cũng không cao.
Đây cũng là lý do vì sao Trịnh Ỷ Ngọc dám sử dụng vị quản lý cấp cao kia sau khi ông ta bị đuổi, cũng hết sức to gan đánh cắp ý tưởng và sao chép sản phẩm của bọn họ.
Ý của Thẩm Mạn Ngữ là, tập đoàn Ỷ Mạn đang xâm phạm bản quyền, cho dù tốn công vô ích thì cũng phải kiện.
Nếu không áp dụng một thái độ và phương thức xử lý mạnh, thì sẽ càng dung túng cho sự kiêu ngạo của những kẻ ăn cắp dưới các hình thức khác nhau.
Sau này rất có thể sẽ xuất hiện rất nhiều xí nghiệp và công ty ăn cắp các tài liệu, sản phẩm khác của bọn họ.
Chuyện kiện tập đoàn Ỷ Mạn, không chỉ để bảo vệ tính độc quyền, mà còn là một sự cảnh cáo cho các hành vi bắt chước và xâm phạm bản quyền trong công nghiệp chế tạo trang thiết bị y tế.
Bất cứ ai cũng sẽ không còn ôm tâm lý chủ quan, “dù sao thì cũng sẽ không bị kiện”, hoặc là không biết xấu hổ cảm thấy “người có bản quyền cũng không kiện đâu, mình cứ sao chép thôi.”
Tất cả những điều này đều phải bị cảnh cáo.
Nếu tập đoàn Ryan đồng ý kiện tụng, cô cũng sẵn sàng sử dụng một phần lợi nhuận trong suốt thời gian hợp đồng làm đại lý, để bày tỏ sự ủng hộ.
Nhưng đó chỉ là suy nghĩ và thành ý của cô.
Chuyện này đối với cô, chỉ có lợi mà không có hại.
Nhưng đối với tập đoàn Ryan mà nói, thì không phải như vậy.
Một vụ kiện sẽ luôn có tác động tiêu cực đến công ty. Những tác động tiêu cực này có thể lớn hơn những lợi ích từ việc bảo vệ được bản quyền mang lại.
Cho nên lúc đó, Điền Việt Bân vẫn còn đang do dự và suy nghĩ, không thể hạ quyết định trong một sớm một chiều được.
Anh ta nói phải cẩn thận, bàn bạc kỹ hơn.
Sao bây giờ chỉ mới qua một thời gian ngắn mà đã có quyết định rồi.
Thẩm Mạn Ngữ nghiêng nghiêng người, hướng mặt về phía Phó Tư Nam, ánh mắt nghi ngờ.
Không phải là... hắn lại một lần nữa đấu tranh anh dũng cho cô từ phía sau đó chứ?!
Quả nhiên, khoé môi Phó Tư Nam bày ra một nụ cười, hắn đưa tay trái lên xoa tóc cô, “Là anh đã hỏi anh ấy về quan điểm của em, sau đó thuyết phục anh ấy.”
“Ban giám đốc công ty cũng đã có một cuộc họp về vấn đề này, chuyện thưa kiện đã được thông qua.”
Thẩm Mạn Ngữ cũng không biết phải diễn tả tâm trạng của mình như thế nào.
Những năm qua trên thương trường, chỉ có một mình cô đơn thương độc mã, vừa chăm sóc cho bản thân vừa chiến đấu, thậm chí là chiến đấu trong tuyệt vọng.
Mỗi lần gặp phải áp lực, trở ngại và rào cản, đều chỉ có một mình cô cắn răng vượt qua mọi thứ.
Bất cứ chuyện gì cô cũng đều phải suy nghĩ một mình, bởi vì bắt đầu ra làm việc ngoài xã hội, thì không còn giống như khi còn ngồi trên ghế nhà trường, có nhiều thang điểm cho chúng ta từ từ phấn đấu.
Trong sân chơi của sự nghiệp, chỉ có hai loại điểm: điểm 0 và điểm tuyệt đối.
Tất cả những trách nhiệm và áp lực này chỉ có một mình cô gánh vác.
Đột nhiên lại có một người như vậy xuất hiện, cẩn thận chu đáo chia sẻ và tính toán mọi chuyện giúp cô, trở thành một lực lượng hậu thuẫn hùng mạnh cho cô.
Đương nhiên là cảm thấy không quen lắm.
Còn có chút không biết phải làm sao.
Nhưng không thể phủ nhận, chỗ nào đó ở trong lòng, mềm nhũn đi giống như sắp sụp đổ, vì bị ngâm trong một bình mật.
Hết sức ngọt ngào.
Không cần phải đến văn phòng của Điền Việt Bân nữa.
Thẩm Mạn Ngữ để mặc cho hắn nắm tay mình đi ra bãi đỗ xe.
Trên đường còn nhịn không được trêu ghẹo hắn, “Nếu anh biết thông tin liên hệ với khách hàng bên Chile của em, chắc là anh cũng sẽ giúp em đánh tan nghi ngời của bọn họ. Em chỉ cần nằm yên một chỗ trên giường, hưởng thụ thành quả thắng lợi là được.”
“Chuyện này thì không được”, Giọng Phó Tư Nam hết sức ôn hòa trả lời, “Dù sao đi nữa, thì cô gái nhỏ của anh, cũng giỏi kinh doanh hơn anh nhiều.”
“Hơn nữa...”, Phó Tư Nam dừng một chút, nắm lấy bàn tay cô chặt hơn, kéo cô đến gần mình hơn một chút, hạ giọng nói, “Một khi em nằm yên trên giường, thì sẽ có những thứ khác em cần phải hưởng thụ.”
“Cái anh này...”, khóe môi Thẩm Mạn Ngữ cũng nở nụ cười, vùng ra khỏi tay hắn, nắm tay lại, nhẹ nhàng đấm vào vai hắn một cái.
Ban ngày ban mặt nói chuyện sắc tình.
Thẩm Mạn Ngữ còn phải gửi email cho khách hàng, trình bày chi tiết mọi vấn đề, cũng như đính kèm tài liệu sản phẩm mới cải tiến cho bọn họ.
Công ty cũng có một vài việc cần xử lý.
Cho nên bọn họ không về nhà mà trực tiếp đến công ty. Tối qua Phó Tư Nam trực đêm, bây giờ cũng cần phải nghỉ ngơi.
Bình thường, giờ giấc làm việc và nghỉ ngơi của hai người cũng rất ít khi trùng lặp, thời gian gặp mặt đã ít lại càng ít hơn.
Hiếm khi nắm được cơ hội này, Phó Tư Nam cũng không muốn về nhà một mình, cho nên mặt dày bám dính theo phía sau Thẩm Mạn Ngữ, vào trong phòng làm việc riêng của cô.
Lúc hai người bọn họ đến là giờ ăn trưa, nhưng trong văn phòng cũng có một số người không ăn ở bên ngoài.
Sau khi vào trong, lúc đầu, Phó Tư Nam còn giúp cô in một vài chứng nhận y tế, sau đó thì chỉ ngồi một bên mà nhìn.
Thân thể thẳng tắp, trong tay cầm một cây bút chì đánh dấu, bộ dạng vô cùng nghiêm túc.
Kết quả là chưa được năm phút, Thẩm Mạn Ngữ vừa ngẩng đầu lên, thì hắn đã nằm ngủ gục trên bàn.
Trực đêm quá mệt mỏi, bây giờ buồn ngủ là rất hiển nhiên.
Thẩm Mạn Ngữ cũng liền tăng tốc độ xử lý công việc.
Vừa mới làm xong mọi thứ, Thẩm Mạn Ngữ dự định đứng dậy gọi Phó Tư Nam, thì liền nhận được tin nhắn WeChat.
Cô bị Du Tử Duyệt add vào trong một group chat.
Tên group là “Tổng giám đốc Thẩm có người yêu!!!”
Cô vừa mới vào, cũng chỉ vừa mới nhìn thấy tin nhắn thông báo “Mạn Ngữ vừa được thêm vào cuộc hội thoại”, thì tin nhắn này lập tức bị một loạt tin khác làm trôi đi.
[ Bạn trai của tổng giám đốc Thẩm đúng là cực phẩm nha! ]
[ Đúng vậy. Đúng vậy. Các cô đi rồi nên không nhìn thấy, tôi ở lại chứng kiến rất rõ ràng, đẹp trai cực kỳ! ]
[ Ôi, đúng là phải có bề ngoài xinh đẹp thì mới có được tình yêu ngọt ngào mà. ]
[ Cô muốn nói là, phải có ngoại hình đẹp mới tìm được người yêu đẹp chứ gì?! ]
[ Ủa ai tạo ra cái group này vậy? Ba dấu chấm than phía sau tên group thể hiện rõ tâm trạng của tôi luôn đấy! ]
[ Không biết bạn trai của tổng giám đốc Thẩm làm nghề gì nhỉ, tình cảm của bọn họ có khi nào là "tổng tài độc đoán phải lòng tôi" không? (icon cười gian) ]
[ Tôi đoán là... tổng giám đốc Thẩm mới là tổng tài độc đoán đấy. ]
[ Các cô có để ý không, lúc bọn họ đi vào là mười ngón tay đan chặt! Có khi nào chúng ta sẽ sớm được uống rượu mừng không?!!! ]
[ Bốn bỏ năm lên, biết đâu chúng ta sẽ sớm nhìn thấy một baby bụ bẩm thì sao?! Với nhan sắc của hai người bọn họ, baby nhất định là sẽ rất đáng yêu! ]
Thẩm Mạn Ngữ ngẩn ra, còn có thể làm tròn kiểu bốn bỏ thành năm hay sao?
Cô thật sự hoài nghi môn toán tiểu học của mình.
Các tin nhắn vẫn còn tiếp tục.
[ Cô nói như vậy thật sự làm tôi rất muốn véo mặt em bé ấy. ]
[ Cũng may là tổng giám đốc Thẩm không ở trong group này, nếu không cô ấy mà biết chúng ta nói những chuyện này trong giờ làm việc thì...( icon run bần bật). ]
[ Chuyện này thì... cũng là lần đầu tiên thôi mà hahaha, ai bảo tin tức này quá chấn động, không chỉ đột nhiên biết được tổng giám đốc Thẩm có người yêu, mà còn được chiêm ngưỡng dung nhan "phu nhân" cô ấy. ]
[ Hahaha, nếu tổng giám đốc Thẩm biết cô gọi người đàn ông trong phòng cô ấy bằng biệt danh như vậy, cô coi chừng cái cổ của mình không giữ được đấy. ]
[ Tôi không sợ, tôi không sợ. Cô ấy không có ở trong group này. (icon không sợ trời không sợ đất) ]
Thẩm Mạn Ngữ nhấp môi cười khẽ, nhanh chóng đánh mấy chữ, gửi đi.
[ Tôi có trong này.]
Group chat lập tức yên lặng như tờ.
Một hồi lâu sau mới có người trả lời, [ Xin lỗi. ]
Là Du Tử Duyệt gửi, group này là cô tạo, người cũng là cô add vào.
Trong lúc chọn người để thành lập nhóm.
Ngay cả bản thân cô cũng không ngờ rằng mình đã add Thẩm Mạn Ngữ vào.
Sau đó là một hàng dài tin nhắn xếp hàng chỉnh tề ngay ngắn.
[ Xin lỗi. ]
[ Xin lỗi. ]
[ Xin lỗi. ]
...............
Thẩm Mạn Ngữ cười cười, cô đứng dậy đi tới bàn làm việc của Phó Tư Nam, vỗ vỗ vai hắn.
Nhẹ giọng gọi, “Đi thôi, chúng ta về nhà.”