Chương 33

Trịnh Ỷ Ngọc hẹn Thẩm Mạn Ngữ gặp mặt ở một quán cà phê.

Cũng chính là ngày cuối cùng trong thời hạn mà Thẩm Mạn Ngữ đã hứa với khách hàng.

Lúc Thẩm Mạn Ngữ đến, Trịnh Ỷ Ngọc đã ngồi nhấm nháp cà phê ở đó được một lúc.

Chờ Thẩm Mạn Ngữ ngồi xuống xong, cô ta liền đi thẳng vào vấn đề, nói rõ mục đích của mình.

“Mạn Ngữ, tôi biết cô đang điều tra tôi.”

Trịnh Ỷ Ngọc đặt tách cà phê trong tay lên bàn, khẽ cười nói, “Cô nói xem, tại sao phải làm như vậy? Tôi bị thiệt hại thì cô cũng không có chỗ tốt nào.”

“Không có chỗ tốt sao? Tôi cảm thấy là rất tốt đấy chứ.” Khóe môi Thẩm Mạn Ngữ hiện lên một nụ cười khẩy, ra vẻ lơ đãng trả lời cô ta, “Chỉ cần cô thiệt hại, thì với tôi đã là tốt rồi.”

Trịnh Ỷ Ngọc nghẹn họng tức tối.

Thật ra Thẩm Mạn Ngữ tìm người điều tra cô ta cũng không đáng sợ, nhưng tình trạng mà cô ta được biết chính là, công ty nhỏ bé tồi tàn của Thẩm Mạn Ngữ đã hợp tác với tập đoàn Ryan, và cả Miwei để giải quyết chuyện này, hơn nữa thế lực của tất cả các bên không chỉ đang bện lại như một sợi dây thừng, mà có vẻ như bọn họ đều rất quan tâm đến chuyện này.

Nhưng mà chuyện đó cũng không sao, cho dù Ryan có muốn xử lý vị giám đốc cấp cao kia, hoặc là kiện tập đoàn Ỷ Mạn của cô ta đã sao chép, lấy trộm tài liệu độc quyền, thì cô ta cũng có cách để thắng kiện.

Chỉ cần là vụ kiện này diễn ra sau khi khách hàng bên phía Chile đã ký hợp đồng, thì cô ta sẽ không còn phải lo lắng gì nữa.

Nhưng đã từng làm việc với Thẩm Mạn Ngữ một thời gian dài, cô ta quá hiểu biết phong cách làm việc của cô.

Dựa vào những gì mà mấy ngày hôm nay cô thực hiện, thì tuyệt chiêu mạnh nhất chắc chắn không phải là những thứ này, mà là một cái gì đó cô ta còn chưa biết.

Trịnh Ỷ Ngọc khựng lại một lúc lâu mới nói tiếp, “Mạn Ngữ, thật ra quan hệ của chúng ta cũng không quá kém, đúng không?”

“Thực sự thì, tôi vẫn rất nhớ những ngày tháng cùng làm việc và chiến đấu với cô.”

“Hay là như vậy đi, Mạn Ngữ cô quay về Ỷ Mạn làm việc, dù sao thì công ty nhỏ bé kia của cô cũng không có tương lai gì, sau khi cô quay về tôi sẽ cho cô vị trí của một trong các cổ đông sáng lập, chúng ta cùng nhau hợp tác, cùng phát triển tập đoàn Ỷ Mạn càng ngày càng lớn mạnh!”

Cô ta mở to mắt nhìn Thẩm Mạn Ngữ, giọng điệu chậm rãi, bộ dạng có vẻ như rất chân thành. Nhưng vẫn có thể nhìn ra được trong nội tâm cô ta, luôn có một sự tự hào và kiêu ngạo.

Cho dù có giả vờ ôn hòa như thế nào đi nữa, thì cảm giác này vẫn có thể tiết lộ ra từ trong chính những cử chỉ nhỏ nhất.

Thẩm Mạn Ngữ suýt nữa thì đã bật cười trước lời nói của cô ta.

Những lời này, cứ giống hệt như lúc trước Thẩm Mạn Ngữ là bị người ta đuổi việc vậy.

Rõ ràng là, cô không muốn bị cô ta sắp đặt, cho nên mới từ chức kia mà? Khoé môi Thẩm Mạn Ngữ lại nhếch lên một nụ cười châm chọc, “Tôi thì lại cảm thấy, công ty nhỏ bé này của tôi tốt hơn Ỷ Mạn rất nhiều.”

“Ít nhất là, sẽ không bị người ta kiện”, Thẩm Mạn Ngữ nhấp một hớp cà phê, giương mắt nhìn

Trịnh Ỷ Ngọc, thong thả ung dung hỏi cô ta, “Cô nói có đúng không, tổng giám đốc Trịnh?”

Là ai làm cho ai tức chết vẫn còn chưa biết được đâu.

Đúng vậy, vốn dĩ Thẩm Mạn Ngữ đồng ý đến gặp cô ta, chính là muốn tuyên bố với cô ta một cách rõ ràng, bọn họ nhất định sẽ kiện cô ta.

Bây giờ mục đích đã hoàn thành, Thẩm Mạn Ngữ cũng không muốn nói nhiều với cô ta nữa, liền cầm lấy chìa khóa xe của mình đặt trên bàn, đứng dậy chuẩn bị rời khỏi chỗ này.

Lúc đi ngang qua bên người Trịnh Ỷ Ngọc, cô cố ý lùi lại hai bước, nghiêng đầu nhìn cô ta,

“Đúng rồi, suýt chút nữa thì quên nói cho cô biết, công ty nhỏ bé tồi tàn mà cô kinh thường đấy, còn sắp sửa cướp được khách hàng lớn trong tay tập đoàn của cô.” Giọng điệu rất châm chọc.

Sau khi nói xong, còn treo chìa khóa ở ngón tay xoay vòng tròn, cất bước thong thả rời khỏi quán cà phê.

Thẩm Mạn Ngữ đúng là cảm thấy công ty mình rất tốt, tuy rằng quy mô nhỏ số lượng nhân viên cũng ít, nhưng các ngành hàng thì rất đầy đủ, mỗi năm vẫn có lợi nhuận một hai ngàn vạn. Hơn nữa, bầu không khí công ty đặc biệt rất thân thiện, cấp trên cấp dưới và các đồng nghiệp với nhau đều cư xử hòa thuận.

Bên ngoài quán cà phê, Thẩm Mạn Ngữ đi đến chỗ đỗ xe, phát hiện Phó Tư Nam đã đứng ngay bên cạnh.

Gió mùa này vẫn còn rất mạnh, vạt áo khoác dài của hắn còn đang bay lất phất trong gió.

Tóc cũng bị thổi đến rối bù.

Dường như đã đứng một lúc lâu.

Nhưng điều này hoàn toàn không hề ảnh hưởng đến ngoại hình của anh một chút nào, ngược lại còn có thêm mấy phần vẻ đẹp của sự ngỗ ngược và phản loạn.

Sau khi Thẩm Mạn Ngữ nhìn thấy hắn, bước chân nhanh hơn một chút, đi đến bên cạnh xe, hỏi hắn, “Sao anh lại ở đây?”

Thực ra khi nhìn thấy hắn, Thẩm Mạn Ngữ đã có thể đoán được ý định của hắn vài phần, trong lòng cô cảm thấy có chút ngọt ngào, nhưng đến khi thốt ra miệng, cô mới nhận ra trong giọng nói của mình có sự kiêu kỳ đến mức nào.

Đến mức khiến bản thân cô cũng giật mình.

Nhưng Phó Tư Nam thì lại tiếp thu nó một cách rất ổn thỏa, khóe môi còn hiện ra một nụ cười, giọng nói ôn hòa nhẹ nhàng “Đến xem em có bị thiệt thòi không.”

“Anh nghĩ nhiều rồi. Em làm sao mà thiệt thòi được.”, Thẩm Mạn Ngữ chế nhạo.

“Đúng vậy, cho nên anh vốn là định đi vào hỗ trợ một chút”, Phó Tư Nam duỗi tay xoa xoa tóc cô, “Nhưng đến trước cửa lại cảm thấy cô gái nhỏ của anh lợi hại như vậy, chắc chắn là không cần đến anh, tự mình có thể chống lưng cho mình, cho nên anh đành phải lui lại, chờ ở đây.”

Cô gái nhỏ???

Thẩm Mạn Ngữ ngẩn ra, sao lại có kiểu xưng hô này...

“Em không phải là cô gái nhỏ, em sinh cùng năm với anh đấy, nhiều nhất cũng chỉ nhỏ hơn anh nửa tuổi mà thôi.”

“Nửa tuổi cũng là cô gái nhỏ”, có vẻ như tâm trạng rất tốt, bàn tay xoa tóc cô của Phó Tư Nam vẫn còn chưa dừng lại.

Chiều hôm qua hắn nhìn thấy một đôi tình nhân ở bệnh viện, anh chàng kia cũng chỉ lớn hơn cô gái một hai tuổi, chỉ là lấy máu xét nghiệm mà thôi, anh chàng đã dịu dàng an ủi, “Không sao không sao, cô gái nhỏ của anh rất dũng cảm.”

Lúc ấy phản ứng đầu tiên trong đáy lòng của hắn là buồn cười, cô bé này thật sự là quá nhõng nhẽo.

Nhưng rồi sau đó hắn lại nghĩ, cách xưng hô "cô gái nhỏ" này, nghe như thế nào cũng thấy rất đáng yêu.

Cho nên sau khi kết thúc ca trực, sáng ngày mai khi gặp Thẩm Mạn Ngữ, hắn cũng muốn gọi cô như vậy.

Quả nhiên, cảm giác không tệ.

So với Mạn Ngữ, Mạn Mạn gì đó, gọi cũng thoải mái và thuận miệng hơn nhiều.

Xem như... cách xưng hô chỉ dành cho một mình hắn vậy.

“Cô gái nhỏ thì cô gái nhỏ vậy”, Thẩm Mạn Ngữ thấy không thể thay đổi được, chỉ thấp giọng thì thầm.

Cô vẫn luôn coi những cô gái trẻ như Du Tử Duyệt mới xứng với ba chữ "cô gái nhỏ" này, bởi vì nó chứa đựng sự thương yêu và chiều chuộng của các bậc cha chú, anh chị.

Nhưng hôm nay khi nghe Phó Tư Nam gọi mình như vậy, cô cảm thấy... cũng không tệ lắm.

Thật kỳ lạ, rõ ràng chỉ là một cách xưng hô mà thôi.

Lại có cảm giác được người ta thương yêu chiều chuộng một cách khó mà hiểu được như vậy.

Hai người lên xe, Phó Tư Nam nhận lấy chìa khóa rồi ngồi lên ghế lái.

Khi xe đã chạy được một đoạn đường nhất định, Thẩm Mạn Ngữ vẫn còn chìm đắm trong câu nói “Cô gái nhỏ của chúng ta lợi hại như vậy, nhất định là không cần anh giúp, cũng có thể tự chống lưng cho mình.”

Vừa rồi sửa chú ý của cô đều đổ dồn vào cách xưng hô, bây giờ ngẫm lại mới nhớ ra hắn đã nói “chắc chắn là không cần anh giúp”.

Vì thế cô lại yếu ớt phản bác cho dù muộn màng, “Em cảm thấy, em vẫn cần bạn trai của mình giúp đỡ.”

Phó Tư Nam nhìn cô một cái, yên lặng bật đèn rẽ trái rồi mới mở miệng nói, “Vậy hay là bây giờ chúng ta quay đầu trở lại?”

“Không được không được, lần sau mới giúp đi.” Thẩm Mạn Ngữ lắc đầu.

Lần này cô cảm thấy mình đã thắng tuyệt đối.

Dừng một chút, Thẩm Mạn Ngữ lại trầm ngâm nói, “Thực ra sản phẩm cải tiến của anh đã là sự giúp đỡ tốt nhất cho em rồi.” Nó khiến cô tràn đầy tự tin.

Cũng sẽ khiến cho Trịnh Ỷ Ngọc không kịp trở tay.

Phó Tư Nam nghe vậy, trước khi thân xe chạm đến vạch chắn phía trước, đã cho xe quay đầu lại, “Vậy thì anh sẽ dẫn em đi xem thứ giúp đỡ tốt nhất cho em.”

Chiếc xe chạy thẳng về hướng tập đoàn Ryan.