Chương 32

Sáng sớm hôm sau, người thức dậy trước là Phó Tư Nam.

Lúc Thẩm Mạn Ngữ rời khỏi giường, thì chỗ Phó Tư Nam nằm đã có hơi lạnh lẽo, không còn ấm áp chút nào.

Tuy rằng hôm qua cô không chịu đựng được cơn buồn ngủ mà đã thϊếp đi trước, nhưng sau khi hắn lên giường ôm cô, cô vẫn cảm nhận được bên cạnh mình có người.

Vì vậy sau khi tỉnh lại phát hiện thấy bên cạnh mình không có ai, cô liền không thể tránh khỏi cảm giác mất mát.

Chỉ là cảm giác mất mát này, lập tức tiêu biến ngay sau khi cô bước ra phòng khách.

Bữa sáng đã được bày sẵn trên bàn cơm, là sữa đậu nành và bánh quẩy mà cô thích ăn nhất.

Hắn còn rất hiểu ý cô, cho sữa đậu nành vào trong chén, rồi đậy nắp lại.

Cô thích nhất là bỏ bánh quẩy vào trong sữa đậu nành, sau đó hút hỗn hợp nước này vào trong miệng, từ từ mà thưởng thức.

Trong điện thoại di động cũng có tin nhắn, là Phó Tư Nam gửi tới.

Nói nếu sữa bị nguội thì cô cứ bỏ vào lò vi sóng mà hâm nóng.

Thẩm Mạn Ngữ vừa bỏ bánh quẩy và sữa đậu nành vào lò vi sóng, vừa nhắn tin trả lời [ Được ].

Sau đó cảm thấy hài lòng đem sữa đậu nành và bánh quẩy ra, bắt đầu cho bánh vào trong sữa.

Nhưng tâm trạng tốt đẹp này nhanh chóng bị phá hủy. Chính là sau khi cô đăng nhập vào email làm việc của mình.

Thẩm Mạn Ngữ lúc đầu đã dự định rằng mình sẽ nhận được email trả lời từ khách hàng ở Chile, bọn họ cần thiết bị y tế mới trong hai ngày nữa.

Cách đây vài ngày cô đã gửi tất cả các tài liệu và kế hoạch cũng như các ưu điểm của sản phẩm, các báo cáo phân tích thị trường do chính cô thống kê và biên soạn lại cho khách hàng qua email.

Nhưng lại không ngờ nhận được email như thế này vào sáng hôm nay.

Thời điểm nhận email là lúc 3 giờ 32 phút sáng, ở Chile là 2 giờ 32 phút chiều.

Cuối tuần mà bọn họ vẫn gửi email, chứng tỏ đối phương rất quan tâm đến vấn đề này.

Nhưng câu trả lời được đưa ra trong email lại vô cùng tiêu cực. Còn nêu rõ lý do từ chối một cách hết sức rõ ràng.

Đại khái là, [ Chúng tôi rất cảm ơn thành ý của các cô, nhưng chúng tôi rất tiếc vì không thể mua sản phẩm này, bởi vì dường như có một số vấn đề về chất lượng của các sản phẩm từ Ryan. Gần đây chúng tôi cũng đã phát hiện ra một loại sản phẩm khác có cùng chức năng với sản phẩm này, cho nên có khả năng chúng tôi sẽ cân nhắc mua sản phẩm đó. ]

Thẩm Mạn Ngữ nhớ tới việc một vài ngày trước, Điền Việt Bân nói công ty bọn họ xảy ra một số việc, vì thế tạm dừng buổi nói chuyện với người đại diện phân phối sản phẩm là cô, cho nên cô suy đoán có lẽ khách hàng nói đến vấn đề này.

Cô cũng đã dự định sẽ hẹn gặp mặt anh ta để nói chuyện hợp đồng, rồi sau đó sẽ bay đến Chile gặp trực tiếp khách hàng.

Kế hoạch đã được sắp xếp, cô cũng rất tự tin. Chỉ là kết quả này lại ngoài dự đoán của cô.

Nhưng cô vẫn duy trì sự bình tĩnh trả lời email cho khách.

[ Cảm ơn công ty anh đã thông báo chân thành cho chúng tôi, nhưng theo như những gì tôi được biết thì không có bất cứ vấn đề gì về chất lượng các sản phẩm của Ryan. Tôi tin rằng các anh cũng nhìn thấy sự chân thành hợp tác của chúng tôi, từ các tài liệu đính kèm trong email lần trước, tôi cũng hy vọng anh có thể kiểm tra lại sự việc, cũng như cho chúng tôi và sản phẩm này thêm một ít thời gian, trong vòng 3 ngày tôi sẽ tìm hiểu rõ chuyện này và cho các anh một lời giải thích. ]

Sau đó, cô gọi điện thoại cho Điền Việt Bân, hẹn anh ta gặp mặt ở Ryan để giải quyết vụ việc.

2 giờ 30 phút chiều hôm đó, tập đoàn Ryan, văn phòng Điền Việt Bân.

Sau khi Thẩm Mạn Ngữ giải thích về tình hình với Điền Việt Bân, thì anh ta cũng nói rõ ràng về chuyện xảy ra lần này.

Chuyện là không có vấn đề gì về mặt chất lượng trong các sản phẩm của bọn họ, chỉ là một quản lý cấp cao thuộc bộ phận R&D của bọn họ đã tiết lộ các tài liệu bí mật trong quá trình nghiên cứu và phát triển. Sau khi công ty phát hiện, liền lập tức sa thải người này, nhưng trong tay người này còn nắm giữ rất nhiều tài liệu cơ mật, lại còn đe dọa ngược lại chủ tịch tập đoàn, vì vậy cấp trên mới điều Điền Việt Bân đi xử lý chuyện này.

Tuy rằng Điền Việt Bân vẫn luôn nói anh ta xử lý ổn thỏa, nhưng trực giác của Thẩm Mạn Ngữ nói với cô rằng, chuyện này chắc chắn có liên quan đến vị quản lý cấp cao kia.

Có sản phẩm nào có công dụng tương tự chứ.

Trong vòng hai đến ba năm nữa, cũng không có bất kỳ sản phẩm nào có thể thay thế phát minh của Phó Tư Nam trong việc điều chỉnh vẹo cột sống.

Làm sao lại có thể trùng hợp như vậy, vào lúc này lại xuất hiện một sản phẩm tương tự, lại còn tiếp cận được với khách hàng của cô.

Thẩm Mạn Ngữ nghĩ tới một người.

Trịnh Ỷ Ngọc.

Khách hàng này vốn dĩ chính là khách hàng mục tiêu của cô ta.

Cô ta vốn dĩ không phải là người dễ dàng từ bỏ.

Hơn nữa khi cô đến cửa hàng thú cưng mua chó hôm đó, Trịnh Ỷ Ngọc đã chính mắt nhìn thấy cô và Phó Tư Nam đi cùng với nhau, cho nên chắc chắn cô ta đã cảm thấy rằng, cô thắng dự án này nhờ vào mối quan hệ với Phó Tư Nam.

Từ lâu thủ đoạn của cô ta đã không quang minh chính đại, trong tình huống như vậy, khả năng cô ta sử dụng chiêu thức đen tối càng lớn hơn.

Thẩm Mạn Ngữ cảm thấy, rất có thể sau khi vị quản lý cấp cao kia bị sa thải, Trịnh Ỷ Ngọc đã đến gặp anh ta bàn chuyện hợp tác.

Thế nhưng đây vẫn chỉ là những suy đoán của cô, còn chưa có bằng chứng xác thực gì. Thẩm Mạn Ngữ đã hỏi thăm Điền Việt Bân các tin tức về vị quản lý cấp cao kia một cách tỉ mỉ và chi tiết.

Tiếp theo cô gửi tin nhắn cho những người trong công ty của mình và Đặng Bằng Huyên, nhờ bọn họ tìm hiểu vấn đề.

Chạng vạng tối hôm đó, Thẩm Mạn Ngữ nhận được tin nhắn từ phía Điền Việt Bân và Đặng Bằng Huyên.

Tin nhắn của Điền Việt Bân có nội dung đại khái là, anh ta nhận được thông tin từ bộ phận tiếp thị rằng, sản phẩm tương tự với bọn họ kìa có người đại diện phân phối là Trịnh Ỷ Ngọc.

Nơi gia công sản xuất cũng chính là công ty gia đình của cô ta.

Đặng Bằng Huyên nói, bọn họ đã phát hiện, vị quản lý cấp cao kia đã được thuê vào làm tại tập đoàn Ỷ Mạn.

Tất cả mọi chuyện đều đã rất rõ ràng.

Chính là Trịnh Ỷ Ngọc đã hợp tác với vị quản lý cấp cao nọ, ngáng chân bọn họ từ sau lưng.

Thẩm Mạn Ngữ nhếch môi cười lạnh, tốc độ của cô ta cũng thật nhanh chóng.

Chỉ trong một thời gian ngắn, không chỉ có thể mượn sức vị quản lý cấp cao bị Ryan sa thải, mà còn sản xuất ra được sản phẩm tương tự với nghiên cứu của bọn họ, lại thành công đẩy mạnh tiêu thụ đến trước mặt khách hàng ở tận Chile kia.

Cô không thể không thừa nhận, năng lực của Trịnh Ỷ Ngọc là không thể xem thường.

Một đối thủ như vậy sẽ khiến người ta phải dè chừng, nhưng sẽ làm cho cô càng có thêm ý chí chiến đấu, và càng lúc càng mạnh hơn nữa.

Thẩm Mạn Ngữ suy nghĩ một lúc, mấu chốt của chuyện này nằm ở chỗ, sản phẩm kia có thực sự thay thế được phát minh của Phó Tư Nam không...

Vì thế cô quyết định tấn công từ hai hướng, đầu tiên cô hỏi thăm Điền Việt Bân có thể lấy được hàng mẫu của sản phẩm tương tự kia hay không, sau đó lái xe đến bệnh viện đón Phó Tư Nam tan sở, cô muốn tìm hiểu và xác minh với hắn về những điểm đặc biệt trong sản phẩm của bọn họ.

8 giờ tối, Phó Tư Nam mới bước ra khỏi tòa nhà bệnh viện, đến bãi đỗ xe gặp Thẩm Mạn Ngữ.

Sau khi ngồi vào xe và đóng cửa bên phía ghế lái phụ, hắn chủ động mở miệng giải thích mọi chuyện với cô.

“Anh Điền đã gọi điện thoại kể cho anh nghe mọi chuyện. Anh còn chưa nhìn thấy sản phẩm đó, cho nên không biết được mức độ tương tự giữa hai sản phẩm là như thế nào. Nhưng cũng không sao, gần đây anh đã phát hiện được rằng bọn anh đã bỏ qua một số điểm có thể cải thiện quá trình vận hành, nếu có thể cải tiến thì sẽ có hiệu quả tốt hơn rất nhiều.”

Xe còn chưa khởi động, cho nên Thẩm Mạn Ngữ quay đầu lại, khuôn mặt vừa kinh ngạc vừa vui mừng.

“Anh có thử nghiệm chưa? Có đáng tin cậy không? Hàng mẫu của sản phẩm cải tiến này, phải mất bao lâu mới có thể làm xong?”

“Ngoại trừ kiểm tra lâm sàng ra, thì tất cả các thí nghiệm đều đã được thực hiện.” Phó Tư Nam đối diện với khuôn mặt mừng rỡ của cô, mỉm cười đáp, “Cho anh một ngày rưỡi là đủ”.

Kết quả là cô đã phấn khích đến mức đưa tay ra ôm lấy khuôn mặt hắn, sau đó đặt môi mình lên, hôn hắn một cái thật mạnh.

“Làm tốt lắm, anh thật sự là ngôi sao may mắn của em.”

Phó Tư Nam luôn luôn đáng tin cậy, những sự việc không nắm chắc hắn sẽ không nói ra.

Một câu này của hắn chỉ trong nháy mắt đã có thể khiến cho phần thắng của cô trước Trịnh Ỷ Ngọc từ chỉ có 5% tăng lên thành 90%.

Tâm trạng căng thẳng của Thẩm Mạn Ngữ lập tức được thả lỏng, thậm chí cô còn có thể hát nghêu ngao trên đường lái xe về nhà.

Sau khi về đến nhà, cô đã dành hơn nửa tiếng đồng hồ để viết một kế hoạch giải quyết vấn đề, thời gian còn lại yên tâm xem phim cùng với Phó Tư Nam.

Đương nhiên, ngày tốt cảnh đẹp, đêm dài chậm chạp, không khí vui vẻ, có một số việc cũng thuận theo tự nhiên xảy ra lần thứ hai.

Sáng sớm hôm sau, Thẩm Mạn Ngữ vừa đến công ty đã bắt đầu phân chia nhiệm vụ.

Cô đã huy động tất cả mọi người từ công ty của mình phối hợp với các nhân viên của tập đoàn Ryan, cùng nhau tìm hiểu xem vị quản lý cấp cao kia và Trịnh Ỷ Ngọc gần đây có thực hiện các động tác khác hay không, ngoài ra bọn họ có sản xuất các sản phẩm nào khác tương tự với sản phẩm của Ryan không, đặc biệt là các hạng mục mà vị quản lý cấp cao kia nắm giữ tài liệu cơ mật.

Hơn nữa cô cũng yêu cầu tập đoàn Ryan kiểm tra những điểm giống và khác nhau giữa hai sản phẩm lần này, vì cô cần một báo cáo kiểm nghiệm chi tiết để trả lời khách hàng.

Nếu như chuyện này xử lý không tốt, thì tập đoàn Ryan cũng sẽ bị ảnh hưởng không nhỏ, cho nên bọn họ cũng rất tích cực hợp tác với cô.

Đối diện với Trịnh Ỷ Ngọc, Thẩm Mạn Ngữ mang theo thái độ chán ghét.

Nhưng đối với những thủ đoạn đen tối của cô ta, Thẩm Mạn Ngữ chưa bao giờ sợ hãi.

Lần này, cô lựa chọn phương thức đánh từ phía chính diện.

Chỉ là cô còn chưa kịp liên lạc với bên phía Trịnh Ỷ Ngọc, thì bên kia đã không còn kiên nhẫn được nữa, mà gọi điện thoại cho cô.