Phó Tư Nam dừng động tác lại, buông chân rồi ngồi xuống.
Với chuyển động của hắn vạt áo đã trở lại vị trí vốn có của nó, che khuất bộ phận nó cần phải che.
Thẩm Mạn Ngữ không chỉ không thỏa mãn cơn nghiện ở bàn tay, mà kể cả cơn nghiện ở ánh mắt cũng vẫn chưa giải quyết được, ánh mắt nóng bỏng vừa rồi trong nháy mắt đã bị một sự hụt hẫng thay thế.
Phó Tư Nam cảm thấy có chút buồn cười, nhấp môi hỏi cô, “Nhìn chưa đủ sao? muốn anh nhấc áo lên cho em nhìn nữa không?”
Thẩm Mạn Ngữ đỏ mặt, vốn dĩ muốn nói không được không được, nhưng ma xui quỷ khiến, khi lời nói thoát ra miệng thì lại biến thành, “Có thể sao?”
Hoàn toàn phù hợp với khuôn mặt đầy chờ mong.
Phó Tư Nam lập tức nhất áo lên lộ cơ bụng cho cô nhìn.
Vẻ mặt vừa bất lực vừa chứa đựng sự yêu chiều vô hạn.
Thấy cô còn muốn đưa tay ra sờ soạng, nhưng rồi lại chần chừ sợ sệt, liền dứt khoát tới gần cô, nắm lấy tay cô.
Sau đó... đặt bàn tay cô phủ lên cơ bụng mình.
Cơ bụng đã chủ động đưa tới trong tay, không sờ thì rất thiệt thòi.
Lá gan Thẩm Mạn Ngữ lớn hơn một chút, khẽ nhúc nhích bàn tay, cảm nhận được xúc cảm cực kỳ tốt.
Sau đó có một tiếng hầm hừ rất nhỏ truyền vào trong lỗ tai.
Chính xác thì có thể gọi đó là một tiếng rêи ɾỉ rất khẽ, giống như là sự bộc phát lúc vô cùng thoải mái.
Hơn nữa, còn là giọng nam.
Khàn khàn lại gợi cảm, còn mang theo một chút mê hoặc.
Bàn tay đang di chuyển của Thẩm Mạn Ngữ chợt khựng lại, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Phó Tư Nam.
Cô cho rằng âm thanh đó là phát ra từ miệng Phó Tư Nam.
Nhưng khi cô đối diện với ánh mắt Phó Tư Nam, thì tiếng rêи ɾỉ kia lại bắt đầu, dồn dập liên miên không dứt, lần này là cả giọng nam lẫn giọng nữ đan xen.
Cũng không thể xác định rõ là từ lầu trên hay lầu dưới.
Phản ứng đầu tiên của Thẩm Mạn Ngữ chính là, ông trời ơi, cách âm tốt quá!
Bọn họ ở trong phòng cô mà cũng có thể nghe được rõ ràng.
Phản ứng thứ hai chính là, cũng có thể không phải là do lỗi cách âm, mà là do tình hình chiến đấu của đôi tình nhân kia quá kịch liệt.
Chỉ là lúc này chỉ có hai người, cô và Phó Tư Nam, trai đơn gái chiếc ở chung một phòng, bầu không khí vốn dĩ đã mơ màng, lại xảy ra chuyện như vậy.
Đột nhiên cô cảm nhận được đêm nay mình sẽ gặp nguy hiểm, sắp sửa bại trận rồi. Là một sự nguy hiểm đến toàn vẹn thân thể.
Thực ra còn có chút xấu hổ và bực bội.
Nhưng chỉ trong nháy mắt sau đó, cô có thể nhìn thấy được cảm xúc trong mắt Phó Tư Nam.
Ắt hẳn là vì cô vừa mới nghe được âm thanh, liền đột nhiên ngẩng đầu nhìn phản ứng của hắn cho nên mới tình cờ bắt gặp.
Thẩm Mạn Ngữ che miệng, ho nhẹ một tiếng.
Xấu hổ buồn bực, đều đồng thời tồn tại.
Sờ cơ bụng người ta thì thôi, lại hiểu lầm người ta bị động tác của mình làm có phản ứng, mà phát ra tiếng rêи ɾỉ...
Còn bị người ta phát hiện ý nghĩ của mình.
Quá mất mặt.
Nhưng e thẹn cũng là một loại chất xúc tác của tình cảm.
Phó Tư Nam thấp giọng cười khẽ, nhìn bộ dạng nhấp môi cúi đầu của cô, chợt cảm thấy trong lòng rung động.
Hắn đưa tay nâng cằm cô lên, rồi cũng cúi đầu hôn lên môi Thẩm Mạn Ngữ.
Thẩm Mạn Ngữ không cự tuyệt, cô cho rằng nụ hôn này cũng sẽ chỉ là một cái lướt qua, rồi dừng lại giống như những nụ hôn trước.
Trong lòng còn thầm nghĩ, xem như nụ hôn này là sự bồi thường vì những hiểu lầm của mình ban nãy.
Vì vậy không hề chống cự, để mặc cho hắn công thành đoạt đất trong khoang miệng của mình, muốn sao cũng được.
Nhưng nụ hôn này lại sâu hơn những gì cô nghĩ rất nhiều, lại còn dài dằng dặc không dứt được.
Cũng không biết từ khi nào, Thẩm Mạn Ngữ cảm thấy mình sắp sửa thiếu oxy không thở được, muốn đẩy hắn ra, lại bị hắn giữ tay lại.
Rồi cũng không biết từ lúc nào, nụ hôn mềm mại dịu dàng đã trở nên mãnh liệt hơn.
Thẩm Mạn Ngữ ban đầu còn cảm nhận được trái tim mình đang rung lên liên hồi, nhưng cũng không biết bắt đầu từ lúc nào, thì những thứ xảy ra xung quanh đã không còn thu hút được sự chú ý của cô nữa.
Dường như toàn bộ thế giới đều biến thành trạng thái chân không, âm thanh không thể phát ra được, trong không gian cũng chỉ còn có một mình cô và Phó Tư Nam tồn tại.
Cô chủ động đưa tay ôm lấy Phó Tư Nam, trong sự triền miên của môi lưỡi, cũng đã nhiệt tình đáp lại.
Biểu hiện của cô lúc này đối với Phó Tư Nam mà nói, chính là một loại tín hiệu.
Cảm giác ấm áp khi cô vừa chạm vào eo đã lập tức đóng van lý trí của hắn lại, khiến cho du͙© vọиɠ vừa rồi bị đè nén ở trên ghế sofa lại bộc phát như thác lũ.
Cuối cùng cũng không thể khống chế được nữa.
Bàn tay cũng bắt đầu không yên.
Quần áo từng cái từng cái nối tiếp nhau rơi xuống, rải rác đầy trên giường, thậm chí là trên mặt đất.
Cũng không biết là quần áo của ai rơi trước, rồi sau đó là đến quần áo của ai.
Nhưng sau khi quần áo của cả hai người đều đã được cởi hết, cũng không còn bất cứ thứ gì cản trở, tư thế ngồi đối nhau vừa rồi cũng trở thành tư thế nằm trên giường, bờ môi vừa mới tạm thời tách ra lại đan vào nhau một lần nữa.
Ngón tay cũng trở nên linh hoạt hơn.
Lưu luyến khắp nơi, đốt lên từng hồi hoả hoạn.
Cũng không biết là ai rêи ɾỉ trước, chỉ biết biết là sau khi bọn họ chìm vào tình ái thì động tĩnh cũng không nhỏ hơn so với đôi tình nhân vừa rồi bao nhiêu.
Sau khi mọi việc xong xuôi, hai người không mặc gì cả đứng đối diện nhau trong phòng tắm, dòng nước róc rách chảy trên người, xúc động mãnh liệt vừa rồi cũng chảy theo dòng nước xuống rãnh thoát đi.
Thẩm Mạn Ngữ lúc này mới bất chợt trở nên thẹn thùng.
Ánh mắt không biết nên nhìn vào chỗ đó của hắn, hay là nên đưa tay che đậy cơ thể mình.
Cô dứt khoát xoay người lại, đưa lưng về phía hắn, tự mình thoa sữa tắm cho mình.
Thực ra đây không phải là lần đầu của hai người bọn họ, chỉ là xa cách năm năm, bây giờ đột ngột quay lại, liền có cảm giác như lần đầu tiên.
E thẹn và ngọt ngào hòa quyện vào nhau.
Và phản ứng của Phó Tư Nam cũng giống hệt như lần đầu tiên vậy.
Hắn ôm lấy eo cô từ phía sau, gác cằm lên trên vai cô, giọng nói khàn khàn còn mang theo một chút du͙© vọиɠ chưa tan biến hết, nhẹ nhàng gọi, “Thẩm Mạn Ngữ.”
“Hửm?” Thẩm Mạn Ngữ khẽ đáp.
Cô mong rằng những gì lần này hắn nói sẽ không phải là, “Sau này anh sẽ cưới em.” giống như lần đầu.
Nhưng lại không ngờ được, giọng điệu lần này của hắn còn nghiêm túc và trịnh trọng hơn trước.
“Anh thật sự rất yêu em.”
“Thẩm Mạn Ngữ, chúng ta kết hôn đi.”
Giọng nói thì thầm dường như có thể truyền thẳng trực tiếp vào trong trái tim cô.
Thẩm Mạn Ngữ run sợ.
Bàn tay thoa sữa tắm cũng run rẩy.
Phó Tư Nam cầu hôn cô.
Sự sung sướиɠ chính là cảm xúc đầu tiên lấp đầy tâm trí và trái tim cô trong phút chốc.
Nhưng sau đó tiếng nước chảy ào ào xuống nền gạch hoa, đã khiến cho đầu óc mơ màng của cô tỉnh táo lại một chút.
Đây mà gọi là cầu hôn hay sao???
Không có hoa, không có nhẫn, không có một chút lãng mạn cũng không nói.
Mà còn là cầu hôn trong phòng tắm?
Hơn nữa còn là vừa mới làm chuyện đó với cô sao?
Nó giống như khi tình cảm mãnh liệt dâng lên thì người ta khó mà kiềm chế được, và giờ đây thì dư âm vẫn còn tồn đọng, một sự chịu trách nhiệm hoàn toàn phù hợp với không khí lúc này.
Tuy rằng cô cũng biết tâm ý của hắn, và suy nghĩ thực sự của mình, cô cũng đã quyết định gả cho hắn từ nhiều năm nay.
Nhưng cô không thể hài lòng với màn cầu hôn này được.
Thật ra đối mặt với sự cầu hôn đột ngột này, cô có chút bối rối.
Nhưng để che giấu sự bối rối này, thì một Thẩm Mạn Ngữ hung hăng và kiêu ngạo được giải phóng.
Cô bẻ bàn tay hắn đang đặt trên bụng mình ra, im lặng dùng vòi nước tắm rửa sạch sẽ cho bản thân.
Sau đó đẩy cửa kính, bọc cơ thể bằng khăn tắm, quần áo cũng ôm trong tay, sau khi mở cửa mới xoay người hừ một tiếng với Phó Tư Nam, “Thế mà cũng gọi là cầu hôn hay sao?”
Rồi sau đó quay lại đi ra khỏi phòng tắm.
Sau khi vào phòng ngủ, mặc áo ngủ vào, cô liền đặt cái khăn tắm kia lên trên lưng ghế, hát vu vơ khe khẽ, không hề có chút ý định đưa nó cho Phó Tư Nam.
Cầu hôn tệ hại như thế, không xứng dùng khăn tắm của cô.
Cứ tùy tiện tìm giấy vệ sinh trong phòng tắm mà lau đi nhé...
Lúc Phó Tư Nam về phòng ngủ, Thẩm Mạn Ngữ đã thϊếp đi trên giường.
Đúng là đã quá mệt mỏi, bây giờ cũng đã hơn 2 giờ sáng.
Phó Tư Nam thấy bộ dạng ngủ say sưa của cô, nhếch miệng cười khẽ, lại nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, hai ngón tay khoanh lại, đại khái là muốn ước lượng kích cỡ ngón áp út bên phải của cô.
Sau đó giúp cô đắp chăn lại ngay ngắn, rồi cũng liền nằm xuống bên cạnh, duỗi tay ôm lấy eo cô.
Nhắm mắt lại bắt đầu chìm vào giấc ngủ.
Hắn không phải là vì tâm huyết dâng trào hay là nhất thời bộc phát.
Từ năm năm trước hắn đã dự định sau khi đưa cô về gặp phụ huynh, thì sẽ cầu hôn cô.
Chỉ là ý tưởng này vừa rồi đột ngột trào dâng quá mức mãnh liệt, cho nên dù biết thời cơ và địa điểm không thích hợp, thì hắn cũng không thể kiềm chế được.
Mà nói ra lời trong lòng.
Lần sau, nhất định sẽ sắp xếp một màn cầu hôn chân chính, giam cô vào trong tù ngục của mình, không bao giờ để cho cô chạy thoát nữa.